Dục Vọng
Chương 6: Anh Không Cho Em Rời Xa
Chương 6: Kh Cho Em Rời Xa
Ba ngày kh gặp.
Kh tin n. Kh ện thoại. Kh một cái chạm mặt vô tình.
Lâm Dạ biến mất khỏi thế giới của Trịnh Khải như chưa từng tồn tại.
ên lên. Gọi kh bắt máy. N kh trả lời. Đến c ty thì được thư ký báo cô đã xin nghỉ phép kh thời hạn.
Trịnh Khải ngồi một trong căn penthouse đầy rượu, rít từng hơi thuốc, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ.
Cô bỏ thật.
Vì quá khứ của . Hay vì… cô bắt đầu th đáng sợ?
Tối hôm đó, một từ trợ lý gửi đến một địa chỉ.
"Cô đang ở Đà Lạt, tại biệt thự riêng ven đồi."
Trịnh Khải kh do dự. đặt chuyến bay đêm, thuê xe riêng, và lao trong cơn giận lẫn tuyệt vọng kh gọi tên.
Biệt thự nằm khuất sau rừng th. Ánh đèn vàng hắt ra từ cửa sổ tầng hai. Cô ở đó. Ngay bên trong.
bước vào. Kh gõ cửa. Kh báo trước.
Lâm Dạ đang quấn khăn tắm, vừa bước ra từ phòng tắm thì đối mặt với .
“ ên ?” – cô hỏi, giọng khàn.
“Ừ. Điên vì em.”
lao đến, siết chặt l cô. Mùi hương quen thuộc từ tóc, từ da cô khiến tất cả những gì dằn xuống trong ba ngày qua bùng nổ.
“ kh cho em rời xa. Kh cho phép em biến mất như vậy.”
“ kh quyền.” – cô đẩy ra, nhưng tay đã siết chặt eo cô.
“ yêu em. biết ều đó. cần em. Kh để lên giường. Mà là... để tồn tại.”
Lâm Dạ cười nhạt, đôi mắt rưng rưng:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Nhưng em thì kh chắc cần một đàn còn vướng quá khứ c.h.ế.t chóc...”
siết chặt hơn, thì thầm:
“Vậy thì để chứng minh…”
đẩy cô ngã xuống chiếc ghế l cạnh lò sưởi. Chiếc khăn tắm rơi xuống sàn khi cúi xuống hôn lên cổ cô lần này kh còn là dục vọng đơn thuần, mà là nỗi sợ mất cô đang bào mòn từng dây thần kinh trong .
“Tránh ra… đừng nghĩ chỉ cần lên giường là giữ được em.”
“ kh nghĩ thế.” – thì thầm, tay trượt dọc đùi cô.
“Nhưng cơ thể em đang muốn .”
Lâm Dạ thở gấp. biết ểm yếu của cô là gì. Là chính bản thân .
đưa tay tách hai chân cô ra, môi trượt từ cổ xuống ngực, từng cái hôn vừa êm dịu vừa khiêu khích. Cô rên nhẹ, lưng cong lên, vòng tay vô thức siết cổ .
Ngón tay tìm đến nơi mềm ướt nhất, xoa tròn nhẹ nhàng khiến cô co giật vì khoái cảm. Tiếng rên bật ra bất lực.
“Dừng… em kh… tha thứ cho …” – cô thì thầm, nhưng chân đã vòng l eo như một phản xạ.
Trịnh Khải kh đáp. đưa lưỡi l.i.ế.m dọc bụng cô, bất ngờ đưa lưỡi vào giữa hai chân cô, khiến cô hét lên một tiếng ngắn đầy run rẩy.
“Em nói dừng, nhưng cơ thể em lại mở ra chào đón .” – nhếch môi, trườn lên, hôn cô thật sâu, vừa lúc tiến vào trong cô một cú mạnh mẽ.
Lâm Dạ cắn môi, mắt nhắm nghiền. Cảm giác lấp đầy, quen thuộc, khiến toàn thân cô như sụp đổ.
nhấp chậm, sâu, mỗi lần đều khiến cô rên khẽ vì tê dại. Sau đó, tăng tốc, nhấn mạnh, dồn dập, khiến cả cô bật lên theo từng nhịp.
Họ hòa quyện, rối loạn, như hai kẻ vừa yêu vừa hận. Trong cơn cao trào, cô nắm c.h.ặ.t t.a.y , thì thầm:
“Trịnh Khải… đừng để em yêu lại hối hận…”
Cuộc hoan ái kết thúc bằng cái ôm thật lâu trước lò sưởi ấm áp. Lâm Dạ nằm trên n.g.ự.c , tóc rối, môi sưng đỏ.
Trịnh Khải vùi mặt vào tóc cô, giọng khàn khàn:
“ thề… nếu còn làm em khóc, sẽ tự biến mất khỏi cuộc đời em.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.