Đừng Tặng Khăn Cho Người Không Xứng

Đừng Tặng Khăn Cho Người Không Xứng


Tôi đã dành năm năm thanh xuân để yêu thầm cậu bạn thanh mai trúc mã, cho đến khi thấy cậu ta đem lòng thích hoa khôi của trường, tôi mới quyết định từ bỏ.

Tôi bắt đầu xin chuyển chỗ ngồi, không còn đi ăn, học nhóm hay cùng nhau về nhà như trước nữa. Vào ngày trước khi chuyển trường, tôi đã lén nhét chiếc khăn len tự tay mình đan - thứ mà bấy lâu nay tôi chẳng hề dám tặng vào hộc bàn của người ngồi phía trước cậu ta.

Kèm theo đó là một mảnh giấy: "Tớ thấy cậu là người tốt, tặng cậu này!"

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ còn gặp lại Lục Hứa thêm một lần nào nữa.

Thế nhưng trong ngày gặp lại, chiếc khăn vốn dĩ phải thuộc về người bạn ngồi bàn trên kia lại đang quấn trên cổ cậu ta. Nhìn thấy người đàn ông đang đứng sát bên cạnh tôi, đôi mắt Lục Hứa đỏ hoe:

"Em không cần anh nữa sao?"

Xem thêm
7 giờ trước
7 giờ trước
7 giờ trước
7 giờ trước
7 giờ trước
7 giờ trước
7 giờ trước
7 giờ trước
7 giờ trước
Đánh giá từ độc giả

Chưa có đánh giá nào cho truyện này.

Vui lòng Đăng nhập để gửi đánh giá.
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào.