Dưới Mộ Có Người Gọi Tên Tôi
Chương 1: Mùi Hương Từ Nấm Mộ Cũ + Chương 2: Mắt Bà Nội Vẫn Mở
Chương 1: Mùi Hương Từ Nấm Mộ Cũ
Mưa bắt đầu rơi từ lúc ba giờ sáng.
Tiếng mưa tí tách gõ vào mái tôn, gợi cho một cảm giác gì đó... cũ. Giống như một mảnh ký ức mờ nhòe bị nhấn chìm trong bùn đất, nhưng chỉ chờ đêm đến là t lên, nhễ nhại và t t mùi đất ẩm.
trở về quê sau gần mười năm xa cách. Căn nhà cũ nằm lọt thỏm giữa cánh đồng cỏ hoang dại, nơi bà nội từng sống những ngày cuối đời. Khi bà mất, kh ai trong gia đình dám ở lại. ta đồn... bà c.h.ế.t kh nhắm mắt.
Ngay ngày đầu tiên trở lại, đã cảm th lạnh.
Kh lạnh từ cơn gió hay sương sớm, mà là cái lạnh từ lòng đất, như thể bên dưới chân , ai đó đang thở. Lặng lẽ. Mệt mỏi. Nhưng kh bu xuôi.
Tối đó, nằm trên chiếc giường gỗ cũ kĩ, gác tay lên trán, cố dỗ giấc ngủ. Đồng hồ chỉ 2:35 sáng. Và... nghe th tiếng gọi.
“Uyên... Uyên ơi...”
Giọng thì thào, mỏng như khói, vọng lên từ... phía sau bức tường nhà bếp – nơi ngày xưa từng là lối ra mộ sau nhà. bật dậy. Toàn thân nổi da gà.
kh đứa dễ tin vào chuyện ma quỷ, nhưng giọng nói – thật đến kỳ lạ. Nó kh giống giọng bà, kh giống ai từng biết. Nhưng nó biết tên .
ra sau bếp, mở cánh cửa gỗ đã mục nát. Trước mắt là bãi đất cũ – nơi ngôi mộ nhỏ phủ đầy cỏ dại.
Trên bia mộ, tên đã c.h.ế.t đã bị rêu phủ kín. Nhưng... lạ một ều...
Mộ đang... chảy máu.
Chương 2: Mắt Bà Nội Vẫn Mở
kh biết đứng trước mộ bà bao lâu. Chỉ th tay chân lạnh toát, cơn mưa đêm như nhỏ xuống tận xương.
Ngôi mộ ... rõ ràng là của bà nội.
Nhưng thứ khiến kh thở nổi, là vệt m.á.u đỏ tươi đang chảy từ khe nứt nhỏ trên phần bia mộ. Nó như rịn ra từ trong lòng đất, kh nhiều, nhưng đặc quánh và t nồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/duoi-mo-co-nguoi-goi-ten-toi/chuong-1-mui-huong-tu-nam-mo-cu-chuong-2-mat-ba-noi-van-mo.html.]
lùi lại. Một cảm giác lạ lan khắp lồng n.g.ự.c – như ai đó đang . sát. thấu từng nhịp tim của .
quay đầu. Kh ai.
Chỉ là căn nhà gỗ cũ sau lưng, tối đen như miệng hang. Nhưng trong tích tắc , thề đã th ánh đèn dầu le lói qua khe cửa sổ phòng bà. Mà nhớ rõ... căn phòng , từ lâu đã khóa chặt.
run lên. Cơn sợ kh vì máu, mà là vì sự im lặng tuyệt đối giữa mưa gió. Cứ như cả thế giới bị ai đó bấm nút “tạm dừng”, chỉ còn mắc kẹt ở đây.
trở lại nhà, lòng vẫn hoang mang. Mặc kệ nền nhà ẩm mốc, ngồi phịch xuống bên cái bàn gỗ đã ngả màu, mắt vẫn dán vào khung ảnh cũ của bà nội treo trên vách.
Bà . Kh, bà đang .
“Bà nội...?” – buột miệng, kh rõ là đang gọi hay... van xin.
Bất ngờ, bóng đèn chớp tắt.
Khung ảnh rơi xuống đất, kính vỡ loảng xoảng. chạy lại nhặt thì... tấm hình bị rách ngay phần đôi mắt bà.
Hai lỗ hổng đen hoắm, trùng khớp với ánh lúc nãy th qua cửa sổ.
Đêm đó, kh ngủ được.
Và lúc 3 giờ 15 phút sáng, ện thoại rung.
Kh số. Kh tên. Kh âm th.
Chỉ một đoạn ghi âm được gửi đến... dài đúng 13 giây.
Trong đó, là tiếng cào cửa...
Và một câu thì thầm:
“Đừng ... ở lại với bà... Uyên à…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.