Dưới Mộ Có Người Gọi Tên Tôi
Chương 3: Bà Thầy Bói Mù Và Mảnh Gương Cũ + Chương 4: Giấc Mộng Của Người Đã Khuất
Chương 3: Bà Thầy Bói Mù Và Mảnh Gương Cũ
Sáng hôm sau, tỉnh dậy trong tình trạng kh rõ bản thân đã ngủ khi nào. Đôi mắt cay xè, cổ họng khô khốc và đôi tay lạnh đến mức run rẩy. Trong ện thoại, đoạn ghi âm đêm qua đã biến mất.
Kh lưu. Kh dấu vết. Giống như… chưa từng tồn tại.
định ra thị trấn mua ít đồ ăn thì nghe tiếng hàng xóm gọi vọng từ rào c cũ:
“Cháu là cháu bà Mười kh? Mới về đó hả? dám ở lại một ban đêm?”
lên, th bà Tư – một bà lão hàng xóm già lụm khụm, tay xách giỏ i, miệng nhai trầu đỏ au.
gật đầu, nhưng lòng kh muốn bắt chuyện. Trực giác mách bảo : ai cũng biết chuyện gì đó, nhưng kh ai nói ra.
Trên đường ra chợ, ghé qua một tiệm tạp hóa nhỏ. Bà chủ sững sờ, run run hỏi:
“Cô… là cháu bà Mười? Cái bà chết… mà vẫn chưa yên hả?”
khựng lại. “Chết mà chưa yên” là ?
Bà chủ lắc đầu, dúi vội vào tay một mảnh gi nhỏ:
“Nếu cô còn muốn sống, chiều nay đến căn chòi bên bìa rừng tre. Tìm bà Sáu bói. Nhưng nhớ… một !”
Chiều. Trời trở gió. lần theo lối mòn sau bãi tha ma, nơi tiếng gió thổi cứ như ai đang thì thầm sát bên tai.
Căn chòi cũ nằm lọt thỏm giữa bụi tre um tùm. Trước cửa treo lủng lẳng những chiếc gương vỡ – hình tròn, hình vu, méo mó – phản chiếu ánh sáng yếu ớt.
chưa kịp lên tiếng thì bên trong vọng ra một giọng khàn đục, như đã bị bụi trần phủ kín:
“Vào … con đã mang mùi đất c.h.ế.t theo …”
bước vào. Mùi khói trầm lẫn mùi t của m.á.u khiến nghẹt thở.
Bà Sáu ngồi giữa nhà, mắt mù lòa, tay cầm một sợi chỉ đỏ đang cuốn qu mảnh gương nhỏ. Bà kh , nhưng từng lời nói khiến sống lưng lạnh buốt:
“ thứ gì đó... đã theo con từ đêm đầu tiên con bước chân về căn nhà đó.”
“Thứ … chưa từng siêu thoát. Và nó kh chỉ muốn gọi tên con…”
“Nó muốn… con thế chỗ nó dưới mộ.”
đứng lặng. Tay , từ bao giờ, đã dính đầy bùn đất.
Mà … kh hề bước qua vũng lầy nào.
Chương 4: Giấc Mộng Của Đã Khuất
rời khỏi căn chòi của bà Sáu bói trong trạng thái đầu óc quay cuồng. Mỗi lời bà nói như một móng vuốt cào vào trí óc , khiến tim đập mạnh từng nhịp như sắp nổ tung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/duoi-mo-co-nguoi-goi-ten-toi/chuong-3-ba-thay-boi-mu-va-m-guong-cu-chuong-4-giac-mong-cua-nguoi-da-khuat.html.]
“Nó muốn thế chỗ con dưới mộ.”
nhẩm lại câu đó đến lần thứ mười trong đầu. Kh thể nào. Kh thể nào chuyện một linh hồn thể kéo ... xuống mộ.
Tối hôm đó, khóa chặt tất cả cửa. Đốt ba nén nhang cắm trước bàn thờ bà nội. thì thầm:
“Bà ơi... nếu gì uất ức, bà cứ hiện về nói với con. Con kh sợ... con là cháu bà mà.”
Nén nhang vừa cháy một nửa thì lửa tắt phụt. Kh gió. Kh quạt. Chỉ là… lửa tự tắt.
cố trấn an và lên giường ngủ. Nhưng vừa nhắm mắt chưa được bao lâu, đã bị kéo vào một giấc mơ lạ lùng.
Trong giấc mơ, th còn nhỏ. Khoảng bảy, tám tuổi, đứng giữa gian bếp cũ, nghe bà nội đang cãi nhau với một phụ nữ lạ mặt. đó mặc đồ đen, mặt che khăn, chỉ th đôi mắt dữ tợn và giọng nói lạnh băng:
“Bà làm sai , bà Mười. Máu ai đổ, đó trả.”
Bà nội run run, tay ôm vật gì đó giấu sau lưng. kỹ... là một chiếc hộp gỗ sơn đỏ, khóa bạc.
đàn bà tiến đến. Bà nội la lớn:
“Kh! Đó là bùa giữ mạng cháu ! Bà mà l, nó kh sống nổi!”
Tiếng la dội lên. Căn nhà rung chuyển.
Và … cảnh vật đổi màu, tất cả chuyển thành màu máu.
Bà nội nằm dưới đất, mắt mở trừng trừng, miệng há ra như đang cố gọi tên ai đó.
“U... yên... Uyên...”
choàng tỉnh.
Mồ hôi ướt đẫm. Đồng hồ chỉ 3:33 sáng.
Bên ngoài, tiếng gì đó cào nhẹ lên vách gỗ.
nín thở.
Tiếng đó kh to, nhưng kéo dài, như móng tay cào từ trên xuống, chậm rãi, dai dẳng.
tiến đến cửa sổ, hé mắt ra...
Một phụ nữ mặc đồ đen đang đứng quay lưng lại phía .
Cô ta đứng im. Kh nhúc nhích.
Nhưng … đầu xoay một vòng 180 độ, thẳng vào qua lớp kính.
Miệng nở nụ cười rộng đến mang tai, và nói:
“Uyên… cái mộ... vẫn đang chờ con.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.