Dưới Mộ Có Người Gọi Tên Tôi
Chương 5: Chiếc Hộp Đỏ Và Vết Cắt Trên Cổ Tay + Chương 6: Giờ Chết Và Bức Ảnh Biến Dạng
Chương 5: Chiếc Hộp Đỏ Và Vết Cắt Trên Cổ Tay
Sáng hôm sau, thức dậy với cổ họng nghẹn ứ và một vết đau rát chạy dài trên cổ tay trái.
xuống – một vết cào đỏ dài, như thể ai đó dùng móng tay bấm mạnh vào da trong khi ngủ. Nó kh sâu, nhưng rớm máu. Điều đáng sợ nhất là... móng tay hoàn toàn sạch sẽ.
“Kh thể nào… kh thể là .”
bước ra hiên nhà, gió sớm lạnh buốt khiến tâm trí tỉnh táo hơn một chút. định pha ấm trà thì bất chợt, nhớ đến giấc mơ đêm qua. Chiếc hộp đỏ. Cái vật kỳ lạ mà bà nội đã cố bảo vệ bằng cả tính mạng.
“Nếu đó kh chỉ là mơ thì ?”
lần theo trí nhớ, vào gian phòng cũ của bà nội – căn phòng từ lâu đã bị niêm phong bằng dây chỉ đỏ và tờ bùa cũ treo trước cửa. Mọi trong họ cấm tuyệt kh ai được mở ra.
nuốt nước bọt. Tay run run tháo sợi dây, xé nhẹ tờ bùa đã úa màu.
Cánh cửa kêu lên một tiếng “t két” dài, nặng trịch như ai đè bên trong.
Mùi hương trầm lẫn với hơi ẩm mốc lâu ngày ập vào mặt. Căn phòng tối om, chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ khe cửa hắt vào.
Và th nó.
Chiếc hộp gỗ sơn đỏ.
Nằm ngay ngắn trên bàn thờ nhỏ. Phủ lớp bụi dày đến mức l khăn lau mới rõ đường nét. Ổ khóa bạc còn nguyên vẹn, nhưng đã cũ kỹ và rỉ sét. thử mở, nhưng kh được.
Bỗng – sau lưng vang lên một tiếng thì thầm, như ai đó đang sát bên tai:
“Kh được mở…”
quay ngoắt lại. Kh ai cả.
Căn phòng vẫn im lặng, ngoài trừ tiếng một giọt nước vừa rơi từ trần nhà xuống nền gạch. T.
lại hộp gỗ. Trên nắp hộp, giờ đây hiện rõ một dấu tay in bằng máu. Máu ướt, mới, còn đỏ tươi.
giật lùi. Tim đập dồn dập.
bỏ chạy khỏi phòng, lao ra sân sau hít l hít để kh khí.
Nhưng ngay lúc – nghe tiếng bước chân nặng nề lại trong phòng bà.
Chậm. Rít. Và... kéo lê chân.
một tiếng cười the thé bật lên.
“Mày mở hộp... là tự tay mở cửa địa ngục…”
quay đầu lại cửa phòng đang mở toang. Bên trong tối đen như miệng giếng. Nhưng dưới nền, một vệt m.á.u dài đang bò ra ngoài.
Chương 6: Giờ Chết Và Bức Ảnh Biến Dạng
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/duoi-mo-co-nguoi-goi-ten-toi/chuong-5-chiec-hop-do-va-vet-cat-tren-co-tay-chuong-6-gio-chet-va-buc--bien-dang.html.]
3 giờ 15 phút sáng.
ngồi thu trong góc nhà, trước mặt là chiếc hộp đỏ vẫn nằm yên trên bàn. Ổ khóa bạc vẫn còn, nhưng m.á.u trên nắp hộp thì đã biến mất như chưa từng hiện diện.
Căn nhà tối om, chỉ ánh đèn dầu lập lòe. kh dám ngủ.
“Kh được để nó mở vào đúng giờ c.h.ế.t của bà…” – Giọng bà Sáu bói văng vẳng trong đầu .
l ện thoại, bật camera lên, hướng thẳng vào chiếc hộp. Dù lòng đầy sợ hãi, muốn lưu lại bằng chứng. Nhưng khi vào màn hình…
“CÁI GÌ VẬY?”
Camera hiển thị hình ảnh méo mó, vặn vẹo như thể kh khí qu hộp đang bị bóp méo. Bốn góc màn hình đen sì, chỉ một chấm trắng đang mở rộng dần ngay giữa chiếc hộp đỏ.
run tay, tắt camera.
Đúng lúc đó ổ khóa tự rung lên bần bật.
Cạch… cạch… cạch…
Tiếng kim loại va vào nhau đều đặn, như nhịp tim của ai đó bị chôn sống. bịt tai, đứng bật dậy. Nhưng chưa kịp chạy, thì cánh cửa phòng bà nội tự đóng sập lại phía sau.
Kh gió. Kh . Nhưng rõ ràng, vừa bị nhốt bên trong.
Tiếng cười kh khách lại vang lên, lần này kh còn thì thầm nữa. Nó vang lên rõ ràng như ai đang đứng sau lưng :
“Mày giống nó lắm... giống đến từng giọt máu…”
hét lên quay lại kh ai cả.
Chỉ bức ảnh chân dung của bà nội treo trên vách… đang rụng từng mảng gi. Khuôn mặt bà biến dạng, đôi mắt chảy ra thứ nước đen đặc như nhựa đường, miệng cong lên đến mang tai.
cố vặn nắm cửa. Mở kh được.
Điện thoại báo 3:15 AM. Đúng giờ.
Và ổ khóa trên hộp đỏ tự bung ra.
Cạch!
Nắp hộp tự nâng lên một nửa… và bên trong, một bức ảnh cũ, một tấm khăn quấn tóc đỏ sậm và một lọ nhỏ đựng m.á.u đã khô.
run lẩy bẩy cầm l bức ảnh đó là bà nội hồi trẻ, nhưng đứng bên cạnh bà là đàn bà mặc đồ đen trong giấc mơ. Hai … đang cầm tay nhau trước một nấm mộ mới đắp.
Bên dưới bức ảnh dòng chữ viết bằng mực nâu đã phai:
“Một mạng đổi một mạng. Ai trốn, kẻ khác thay.”
Ngay lúc đó bóng đèn nổ tung.
Phòng tối đen.
tiếng thở. sát. Ngay bên cổ .
“Uyên… lần này… là lượt con .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.