Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ếch Không Dầm Mưa

Chương 12

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

giật choàng mở mắt.

Lồng ngực phập phồng dữ dội, lưng thế mà túa một tầng mồ hôi mỏng.

Trong phòng tối đen như mực, ngoài song cửa tuyết vẫn đang rơi.

trong ngực vẫn còn, cúi đầu nàng, ngủ thật say.

Sợi dây lụa đỏ đương nhiên hề .

chằm chằm khuôn mặt đang ngủ Xảo Xảo hồi lâu, lâu đến mức nhịp tim chầm chậm bình .

đó nhè nhẹ xoay , ôm nàng thít chặt trong ngực, nhắm hai mắt .

thì ngủ , triệt để mất ngủ .

nàng vẫn ở trong lòng , ấm áp, mềm mại, chân thực.

So với trong mộng, càng giống giấc mộng hơn.

6

Vốn nghĩ rằng, quan hệ giữa hai đêm nay, thể tiến thêm một bước.

Đêm đó Xảo Xảo trong ngực Trâu Duẫn ngủ vô cùng an , sáng đỏ bừng mặt rón rén bò khỏi , lúc ăn cơm chẳng dám ngẩng đầu .

thầm nghĩ, sắp .

Chờ thêm một chút, ủ ấm thêm một chút, tảng băng chung quy cũng sẽ tan chảy.

Thế ông trời dường như luôn đối nghịch với ——

mới qua năm mới, Ôn Đình Ngọc tới.

vốn dĩ giấu giếm Xảo Xảo.

tìm báo cho nàng , Ôn công tử tới , đang đợi trong thư phòng.

Nàng sững một chút, gật gật đầu, .

nàng .

Cố nhân quen gặp , dường như hết chuyện.

Đèn trong thư phòng vẫn luôn sáng mãi.

Trâu Duẫn ngoài sân, chằm chằm ô cửa sổ nọ.

giấy dán cửa in bóng hai , một một , cách chẳng bao xa.

rõ đang làm gì, chỉ thấy ngọn đèn , thắp từ buổi trưa mãi cho đến tận hoàng hôn.

bao lâu, chính cũng .

Về chân đến tê rần, liền về phòng .

cũng yên, bật dậy, bước tới cửa sổ, ngoái ngoài.

Ngọn đèn vẫn còn sáng.

bắt đầu thấy xót xa .

cái kiểu đau đớn như dao cứa, mà nghèn nghẹn, đến thở cũng thấy nhọc nhằn.

tự an ủi bản : Vốn dĩ lúc đầu nàng tới chỗ làm thuê, cầu một chốn dừng chân.

Vốn dĩ chính tên Ôn Đình Ngọc quen nàng .

Vốn dĩ chính ...

Vốn dĩ nên xa vời ước mong thứ gì.

Những đạo lý đó, thảy đều hiểu rõ.

mà, mà ——

vặn lúc hai vị trưởng ở bên bồi , liền mở một vò rượu mơ.

lên tiếng, cứ thừ như .

trưởng rót rượu, liền uống.

Rót một chén, uống một chén.

Rót hai chén, uống hai chén.

Uống mãi uống mãi, đột nhiên vươn tay, giật lấy vò rượu.

Hai vị trưởng còn kịp phản ứng, ngửa đầu lên, kề miệng vò, ừng ực tu cạn.

"A Duẫn!"

mặc kệ, tiếp tục nốc.

Cho đến khi vò rượu to vơi quá nửa chạm đáy, mới dằn mạnh vò rượu xuống bàn, thở hổn hển.

Hai vị trưởng , trong mắt tràn đầy xót xa.

Đại ca lên tiếng , giọng trầm đục:

“Đêm đó, cớ ..."

Lời đến một nửa, thốt nên lời.

Nhị ca tiếp lời, thở dài một tiếng:

“Đêm đó cơ hội như , than lửa đều dọn sạch cho hai đứa , vì cớ gì mà ..."

cúi đầu, im bặt.

rượu bốc lên, cảnh vật mắt bắt đầu chao đảo.

Hồi lâu , khàn giọng mở miệng:

dám. sợ trong lòng nàng vẫn còn . sợ nàng chỉ thấy lạnh, ... ."

" sợ khẽ động một cái, nàng liền bỏ mất."

ngẩng đầu lên, hai vị trưởng, nụ còn khó coi hơn cả .

"Đại ca, nhị ca, hai vị xem, quá sức vô dụng ?"

Đại ca đáp, đưa tay vỗ vỗ lên vai .

Nhị ca ngoảnh mặt chỗ khác, đành lòng .

Trong phòng tĩnh mịch hồi lâu.

Ngọn đèn ngoài song cửa, vẫn sáng.

Ngọn đèn thư phòng , chiếu rọi cả một buổi chiều, chiếu đến mức cõi lòng Trâu Duẫn trống rỗng lạnh lẽo.

gục đầu xuống, vùi mặt cánh tay.

Giọng liền theo đó truyền :

đợi thêm một lát nữa... ủ ấm thêm một lát nữa..."

Khoảnh khắc , chẳng ai tiếp lời.

Vò rượu mơ cạn quá nửa, nghiêng ngả bàn, từng giọt rượu thừa tí tách nhỏ xuống.

Hệt như cõi lòng ngay khoảnh khắc .

hẳn đau, chỉ ướt át dầm dề, lạnh buốt đến tận xương tủy.

đó say mèm, gục bàn, trong miệng vẫn còn lải nhải điều gì đó.

Hai vị trưởng sáp gần , ba chữ:

dám ... dám ..."

Ánh đèn ngoài cửa, rốt cuộc cũng tắt.

Giữa cơn mê man chếnh choáng, Trâu Duẫn mơ hồ thấy khẽ khàng đẩy cửa, bước tới bên cạnh .

ai nhỉ?

.

Cũng chẳng còn chút sức lực nào để mở mắt xem nữa.

7

Thực Xảo Xảo chẳng hề cùng Ôn Đình Ngọc nhiều lời, dây dưa quá lâu.

Nàng cũng ngờ rằng sẽ tới.

Suy cho cùng bức thư cuối cùng nọ, nàng hồi âm.

Nàng ngay ngưỡng cửa thư phòng, thấy xoay .

Gầy , tiều tụy , quầng mắt thâm đen một mảng, tựa như lâu lắm nổi một giấc ngủ trọn vẹn.

Nàng nể tình lễ nghĩa, hỏi một câu:

“Vẫn chứ?"

Ôn Đình Ngọc nàng, hốc mắt từ từ ửng đỏ.

" . Xảo Xảo, sống một chút cũng ."

" thực sự hối hận . thể nào... cho thêm một cơ hội nữa ?"

Trần Xảo Xảo rũ mắt, tiếp lời.

Những chuyện năm xưa cuồn cuộn ùa về, từng màn từng màn.

Nàng nhớ hình ảnh bản xổm bên bếp lửa sắc thuốc cho , nhớ chiếc áo bào đường kim mũi chỉ vẹo vọ khâu cho , nhớ ngày quan vây quanh bước khỏi ngõ nhỏ, ngoảnh đầu liếc nàng một cái, bước rời .

Thuở quả thực thích.

những điều đó thảy đều chuyện quá khứ .

"Ngày nay dẫu bạt ngàn vinh quang, đến cuối cùng mới nhận chung quy cũng chỉ thấp thỏm qua ngày. lúc nào cũng nhớ đến , nghĩ đến thuở ban đầu túc trực bên cạnh , chúng cùng ..."

" cần nữa, nên trở về ." Xảo Xảo ngắt lời , giọng lớn, khiến im bặt trong chớp mắt.

Ôn Đình Ngọc trân trân nàng, dường như thứ gì đó vỡ vụn trong ánh mắt .

"Xảo Xảo..."

" ... lẽ lời đủ rành rọt. còn oán trách nữa. Hiện tại sống đỗi an vui, kinh thành cũng nên như ."

"Đường lên kinh thành xa xôi. Khởi hành sớm một chút, khi trời tối còn thể kịp tới dịch trạm."

Dứt lời, Ôn Đình Ngọc bật , điệu còn thê thảm hơn cả tiếng .

"Hóa ... thực sự buông bỏ ."

Xảo Xảo chẳng buồn đáp lời, cũng tuyệt nhiên ý định tiễn bước.

Ôn Đình Ngọc xoay lưng lầm lụi bước ngoài.

Lúc bước khỏi cổng viện, ngoái đầu một .

Nàng còn ở nơi đó nữa.

Trong viện trống hoác vắng tanh, chỉ còn cơn gió luồn qua hành lang, cuốn theo một chiếc lá rụng, xoay tròn vài vòng, buông tĩnh lặng.

8

Lúc Xảo Xảo trở về, rượu trong phòng vẫn tan hết.

Trâu Duẫn gục bàn, úp mặt vùi cánh tay, hề nhúc nhích.

Vò rượu mơ nghiêng ngả bên cạnh, cạn khô từ bao giờ.

Nàng rón rén bước tới, xuống ngay cạnh .

"Trâu Duẫn?"

động đậy.

Nàng gọi thêm một tiếng.

vẫn im, bả vai khẽ giật một cái.

Nàng sững , ngả tới sát gần xem.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...