Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ếch Không Dầm Mưa

Chương 13

Chương trước

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Bờ vai đang run rẩy, đỗi mong manh, hệt như đang kìm nén điều gì.

"Trâu Duẫn? ngươi uống rượu ?"

chậm rãi ngẩng mặt lên.

Hốc mắt đỏ ửng thấm ướt, mặt còn vương nước mắt khô, chóp mũi cũng đỏ hây hây, cả trông như một chú chó nhỏ đáng thương.

trân trân nàng, ngớ một chốc, giống như thể chẳng hề nhận .

bỗng nhiên mở miệng, giọng khàn khàn:

nàng về ?"

Xảo Xảo hé miệng, thốt nên lời.

hỏi:

... đang trò chuyện cùng ?"

" xong ."

" xong ?" chớp chớp mắt, trong đôi mắt chập choạng men say lóe lên một tia bối rối, "Nhanh như ?"

" còn tưởng... cứ nghĩ nàng sẽ trở nữa."

Giọng khẽ, mang theo chút run rẩy.

" đợi lâu. Ánh đèn cứ sáng rực mãi, nàng thì chẳng thấy ."

" liền giữa sân ngắm nghía ngọn đèn , lâu lâu."

"Về chân tê rần, đành nhà."

" nhà cũng yên, thế uống rượu."

chỉ vò rượu cạn trơ đáy:

“Uống cạn sạch sành sanh ."

Nàng xuôi theo ngón tay qua, thu hồi ánh mắt, dừng ngay gương mặt .

đỏ rực đôi mắt nàng, như một đứa trẻ làm chuyện.

"Trâu Duẫn..."

" nên tơ tưởng. trong lòng nàng vẫn . chỉ một... chỉ nơi để làm thuê, nàng chỉ tiện đường nương náu."

" ..."

cúi đầu, chôn vùi mặt cánh tay, âm thanh rầu rĩ phát :

thật sự nhịn ."

"Lúc nàng ngủ say, kìm lòng đậu ngắm nàng. Lúc nàng ăn kẹo, cầm liền cảm thấy vui vẻ. Đêm hôm nàng nắm chặt tay , cả một đêm thao thức dám nhúc nhích, chỉ nơm nớp lo sợ nàng tỉnh giấc, sẽ nắm nữa."

khựng , bờ vai nấc lên một hồi.

" một kẻ ngốc."

Xảo Xảo Trâu Duẫn, cõi lòng bất giác mềm nhũn .

Mềm mại đến đỗi nhẹ bẫng, tựa như bông tuyết rớt nơi lòng bàn tay, từng chút từng chút tan chảy.

Thế nàng chìa tay , vuốt ve mái tóc :

, về đây."

ngẩng phắt dậy, một hồi, lệ tuôn trào.

chẳng thể nín nhịn, cứ thế tuôn rơi lả chả.

" sợ một ngày nào đó nàng sẽ rời ." khụt khịt mũi, "Kẻ đó ăn khéo léo như , ... đến nhường ..."

Nàng thở dài một :

, ngươi ngươi. cũng ..."

Hơn nữa...

Bản cũng thích mà.

Giây tiếp theo, Trâu Duẫn ngây , ngây lâu lâu, lâu đến mức nước mắt mặt cũng khô ráo.

thình lình lên tiếng, giọng run rẩy bần bật:

... hiện giờ thể hỏi ?"

"Hỏi chuyện gì?"

"Hỏi xem nàng ... cũng một chút xíu xiu..."

giơ tay dấu, ngón cái cùng ngón trỏ khép , mô phỏng một chút xíu chừng cỡ móng tay.

"... thích ?"

Ngắm dáng điệu , Xảo Xảo bật khúc khích.

Hóa cũng thích .

mãi mãi, hốc mắt chợt nóng ran.

Nàng đáp lời, chỉ vươn tay tới, đem chút trống nhỏ nhoi lấp đầy.

"Tất nhiên , đồ ngốc."

Dứt lời, Trâu Duẫn vồ vập lấy tay nàng, đan chặt rời.

Ngoài song cửa lất phất tuyết bay, rải rác đậu bậu cửa.

"Trâu Duẫn."

"Hửm?"

" thể nhẫn nhịn nữa ?"

đờ đẫn ngắm, lập tức cúi đầu, ghé sát tới.

Làn môi in dấu nơi mi tâm, dừng một nhịp, run rẩy, dời dần xuống, vương hàng mi.

Ánh trăng le lói xuyên qua khe hở, phủ lên ảnh hai , phủ một lớp thật mỏng manh.

Chẳng ai trốn tránh.

Lúc bờ môi Trâu Duẫn áp sát, Xảo Xảo sớm nhắm nghiền đôi mắt.

đó nàng cảm nhận run lên một cái.

Nàng đưa tay , ôm chặt lấy thắt lưng .

Ngoài song tuyết rơi tĩnh mịch vô thanh.

Trong phòng chỉ sót từng nhịp tim đập, từng nhịp, từng nhịp.

Con ve sầu trong ống tay áo , rốt cuộc cũng cất vang tiếng hát.

9

Trâu phủ thảy đều ngầm hiểu ý, cùng che giấu một bí mật.

Chính Tam thiếu phu nhân bọn họ, rốt cuộc cũng danh chính ngôn thuận trở thành Tam thiếu phu nhân .

Chẳng ai vạch trần, cũng chẳng ai gặng hỏi.

Về nữa, Trần Xảo Xảo và Trâu Duẫn đại hôn.

Lão phu nhân đích chải tóc cho nàng, chải vuốt một hồi liền lệ rơi đầy mặt, , bảo rằng đây giọt lệ mừng vui.

Lão gia thềm cửa, chắp tay lưng, chẳng bước , tần ngần từ lâu.

Đại ca tặng một đôi vòng ngọc, bảo sớm cất công chuẩn từ lâu.

Nhị ca mang tới một cặp nhạn sống, báo rằng để đòi điềm lành rước lộc.

Trâu Duẫn đón ngay ngưỡng cửa, vận chiếc áo bào thêu con ve sầu nọ.

Xảo Xảo ngắm , mỉm đầy hạnh phúc.

cũng nở nụ .

Giữa hỉ phòng, ánh nến đỏ rực nhảy múa xôn xao.

Xảo Xảo cúi gầm mặt, dán mắt mũi giày.

Trâu Duẫn an tọa bên hông, đăm đăm ngắm nàng.

lâu, nàng rốt cuộc cũng nhịn chẳng đặng mà ngẩng mặt lên:

“Ngắm gì ?"

"Ngắm, ngắm phu nhân. phu nhân bảo , chẳng cần nhẫn nhịn nữa."

Gương mặt nàng ửng đỏ thêm tấc nữa, chẳng buồn tiếp lời.

Trâu Duẫn liền chủ động vươn tay, bao bọc lấy bàn tay nàng.

Tay hai chồng chéo đan cài, triền miên gắn kết, xiết lấy thật chặt.

Bên ngoài song cửa rộn rã tiếng ve sầu, xa xa vọng , từng thanh từng thanh.

"Mùa hè sắp tới ." thỏ thẻ.

kỳ thực, mùa hè sớm buông xuống tự thuở nào.

Nến đỏ rơi lệ, cháy rực quá nửa đêm.

Đóa hoa tịnh đế mọc khuất sâu lớp mành trướng gấm vóc, run rẩy rung rinh, cuối cùng cũng chịu bung cánh rạng ngời.

Giữa khắc tình nồng, những ngón tay Xảo Xảo khẽ bấu nhẹ mu bàn tay Trâu Duẫn.

Trâu Duẫn cũng ngả đầu ngắm nghía Xảo Xảo, ánh mắt tĩnh lặng thẳm sâu, đong đầy duy nhất chỉ bóng dáng nàng.

Tiếng ve sầu xa dần, ngân vang.

Cuối cùng, vật nhỏ trong vòng tay nhúc nhích một chút, ư hử vài tiếng, ngoan ngoãn ngủ say.

Ngoài song cửa bóng nguyệt sáng trong như nước.

Quyển sổ nhỏ vẫn cứ im lìm gối cả hai .

đêm nay, trang giấy căn bản chẳng cần cất bút lưu giữ ——

Đó gọi thương, gọi phu thê tương kính, đồng cam cộng khổ.

<>


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...