Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ếch Không Dầm Mưa

Chương 5

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

cầm lấy, cúi đầu một lúc.

"Ăn ." giục.

cắn một miếng nhỏ.

tống cái miệng, nóng đến mức xuýt xoa, luyến tiếc nỡ nhả , phồng má hà .

liếc một cái, khóe miệng giật giật.

"Chậm thôi."

sức nhai nhóp nhép, nuốt xuống, liếm liếm chỗ đường hoa quế dính mép.

"Ngọt ?" hỏi .

gật đầu.

Hai chúng chầm chậm bước tới .

Trâu Duẫn bước chậm, luôn bám sát .

ngang qua chỗ đông , vô thức dịch lên nửa bước, che chắn những ánh mắt xoi mói dòm ngó.

đứa trẻ con chạy nhanh quá, lao sầm chân , ngã phịch mông xuống đất.

Trâu Duẫn khựng , vội vàng xổm xuống đỡ dậy.

Đứa trẻ ngửa mặt , ngẩn một thoáng, chợt toét miệng .

" mặc nhiều thế , nóng ?"

" mà, đại ca ca, mắt thật đấy!"

Đứa trẻ bò dậy, phủi phùi bụi đất mông, chút lạ lẫm, ngửa đầu tò mò chằm chằm Trâu Duẫn.

"Mắt sáng long lanh, y như giấy gói kẹo !" Nó chỉ mắt Trâu Duẫn, đầu gọi , "Nương, đại ca ca mắt lắm!"

Nương nó đang mải thu dọn chăn mền, đầu cũng chẳng ngoảnh :

“Đừng nghịch ngợm, mau về đây."

Đứa trẻ hì hì , Trâu Duẫn thêm một cái, chạy mất.

dậy, đầu .

Trâu Duẫn sững tại chỗ, đăm đăm theo bóng dáng đứa trẻ khuất dần, đang suy nghĩ điều gì.

" thôi." híp mắt , khẽ kéo kéo ống tay áo .

thu ánh mắt, theo tiếp tục .

Đến cuối con phố, một quầy bán tò he.

Lão bá nhào nặn đường, vài ba động tác biến một con thỏ con, giơ lên đưa cho đứa trẻ bên cạnh.

ngây đó xem một lúc.

Trâu Duẫn cũng dừng , sóng vai bên .

"Thích ?" hỏi.

gật đầu, lắc đầu.

Thích chứ, mà đắt quá, hơn nữa hôm nay tiêu tiền đồng , tiêu xài hoang phí.

"Đắt lắm." lí nhí.

gì.

Chúng bước thêm vài bước.

"Xảo Xảo." đột ngột gọi .

đầu.

quầy tò he, lấy từ trong ngực mấy đồng tiền điếu, đưa cho lão bá.

"Lấy một cái." , "Hình con thỏ."

Lão bá híp mắt bắt đầu nặn.

thẫn thờ tới, bên cạnh , đón lấy con thỏ đường , đưa cho .

"Cầm lấy."

đón lấy, giơ lên ngắm nghía nửa ngày, nên gì.

"Cảm, cảm ơn." lí nhí.

ừ một tiếng, tiếp tục sải bước.

lẽo đẽo theo , tay cầm con thỏ đường, ngắm.

Ánh nắng chiếu con thỏ đường sáng lấp lánh, trong veo, như thể đang phát sáng.

Đứa trẻ lúc nãy khen mắt .

thấy chứ?

tin ?

một lúc, sực nhớ :

“Ngươi, ngươi ăn ?"

Trâu Duẫn lắc đầu.

"Bánh vẫn ăn xong."

cúi đầu , cái bánh phơi mốc vẫn còn cầm tay, mới chỉ cắn một miếng bé tí.

" ngon ?"

" ." ngập ngừng, "Giữ ."

giữ để làm gì, nên cũng hỏi nữa.

Hai chúng chậm rãi cuốc bộ về đến cổng phủ.

Ánh mặt trời sưởi ấm con khoan khoái, khựng nơi bậu cửa, vội vàng bước .

cũng bên cạnh, tay cầm con thỏ đường .

"Ngày mai..." bất chợt lên tiếng.

ngẩng đầu .

phóng tầm mắt đường phố ngắm nghía đám vẫn đang phơi chăn, phơi suốt cả buổi chiều, chăn đệm đều bung xốp, phồng lên cao tít.

"Ngày mai còn thể ngoài ?"

ngẩn một chốc, sức gật đầu.

" thể, ngày nào cũng ."

ừ một tiếng, cất bước qua bậu cửa.

hai bước, ngoái đầu .

" thôi." , "Phơi nắng lâu sẽ chóng mặt, tim đập nhanh lắm."

ngoan ngoãn theo .

Con thỏ đường gọn trong tay , cầm suốt cả chặng đường, chẳng hề tan một giọt nào.

6

Từ ngày hôm đó, Trâu Duẫn cuối cùng cũng chịu ngoài dạo bước.

Lão phu nhân lén nắm lấy tay , hốc mắt đỏ hoe, miệng cứ mấy :

“Đứa trẻ ngoan, đứa trẻ ngoan."

Lão gia cạnh vuốt râu, gì, khóe miệng vẫn luôn cong lên.

Về những công tử thế gia từng nhạo báng , nhắc với tiếng nào.

Lúc riêng tư, tìm cầu xin hai vị ca ca .

" thể mang chút đồ, đến nhà bọn họ xem ? Cũng cần gì cả, chỉ cần một chuyến ."

Đại ca sững một chút, sang nhị ca.

Nhị ca cũng ngẩn , đó đột nhiên bật .

"Cái con nha đầu ." dùng quạt gõ gõ lòng bàn tay, " năm xưa ức hiếp , còn bảo mang quà đến tận cửa?"

", khi còn bé, lúc Trâu Duẫn bắt nạt, các sẽ làm gì?"

Hai vị ca ca nheo mắt, hẹn mà cùng một câu.

"Trực tiếp tìm đánh cho bọn chúng một trận."

"......"

cúi đầu, giọng càng nhỏ hơn.

"Đó đều chuyện khi còn nhỏ... bây giờ bọn họ đều lớn cả , chừng cũng hối hận đó."

" bọn họ hối hận?"

" ." thành thật , ", nhỡ thì ."

Nhị ca thở dài một tiếng, gấp quạt .

" , ."

đó bọn họ đến những nhà nào, mang theo đồ đạc gì, hỏi kỹ.

Đại ca chỉ , vài nhà nhận đồ, vẻ mặt ngượng ngùng, gì thêm.

vài nhà nhận, cũng cho cửa.

gật đầu, .

"Chỉ thôi?" Nhị ca , " tức giận ?"

suy nghĩ một chút.

"Cũng mong cầu gì ở bọn họ ." , "Chỉ để những chuyện đó qua ."

Nhị ca một hồi, , chỉ đưa tay ấn nhẹ lên đỉnh đầu một cái.

"Nha đầu ngốc."

né tránh.

Thực suy nghĩ riêng .

Ai ai , rạch ròi cho rõ.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...