Ếch Không Dầm Mưa
Chương 6
thì nhận, nhận thì sửa.
phát hiện, những hiểu đạo lý, mà khi hiểu thì muộn màng.
Vài ngày , trong đám công tử , phiên chợ từ xa thấy Trâu Duẫn, sững một chút, đó gật nhẹ đầu.
gật đầu, cũng còn lộ ánh mắt như ngày nữa.
Trâu Duẫn chẳng gì cả.
Trong những đó, vài đến tận phủ.
Giờ đây, đều lớn bổng thành dáng vẻ thiếu niên, lúc ở cửa tay chân lóng ngóng để .
đầu đưa bọc đồ trong tay tới , năng ấp úng:
“Trâu Duẫn, ngươi sợ lạnh, tấm thảm làm từ lông lạc đà, nhẹ, mùa hè đắp cũng bí."
bên cạnh vội vàng tiếp lời, đặt lên bàn một túi thơm căng phồng:
“Mẫu tự tay phối dược liệu làm túi thơm đuổi muỗi, mùa hè dùng hợp nhất. Ngươi... ngươi dùng thử xem."
Trâu Duẫn đống đồ bàn, gì.
Mấy thành một hàng, cúi gằm mặt, như đang chờ răn dạy.
Qua một lúc lâu, mới nhỏ giọng rặn một câu:
“Chuyện hồi còn nhỏ... với ngươi."
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - đang nhiều độc giả săn đón.
Ve sầu trong viện kêu vang vọng cả góc trời.
thấy khóe miệng Trâu Duẫn khẽ cong lên một cái.
7
bữa cơm chiều, Trâu Duẫn chủ động đến tìm .
dụi dụi mắt .
Ánh nến khẽ chao đảo, ngoài cửa, tay siết chặt lấy ống tay áo .
"Y phục trong phòng , thường để lẫn lộn với đồ các trưởng."
bước tới, chìa ống tay áo về phía , gốc tai ửng đỏ, "Hạ nhân đưa nhầm... nàng thể nào, cũng giúp thêu thứ gì đó ?"
ngẩn một chút.
Vài ngày phát hiện chữ "Xảo" vẹo vọ ở mặt trong ống tay áo , trách tiếng nào, chỉ lâu.
Hóa vẫn luôn nhớ.
nhớ thuở , cũng từng thêu tên lên y phục cho Ôn Đình Ngọc.
Lúc đó gặp bạn học dự thi, thức trắng mấy đêm may một chiếc áo bào mới, thêu tên ở ống tay áo.
ném phịch chiếc áo bào mặt , sắc mặt xanh mét:
“Thêu tên ? cảm thấy sẽ làm mất y phục, cố tình để chê ?"
thốt nên lời nào.
, chỉ nhớ đến mẫu .
Tay mẫu khéo.
Bướm thêu tựa như bay, hoa thêu như còn đọng sương sớm.
Hồi nhỏ luôn bò bên mép giường, cầm kim, sợi chỉ quấn quanh đầu ngón tay , như thể lời .
Lúc dạy từng , đầu ngón tay nối liền với trái tim.
Thêu đồ cho trân trọng, từng đường kim mũi chỉ, đều giấu kín những nhớ nhung mong ngóng.
thu dòng suy nghĩ, ống tay áo đang chìa mặt .
" thêu, thêu cái gì cơ?" hỏi.
"Thêu gì cũng . Nàng thêu thứ gì, liền nhận thứ đó."
Ngọn nến nhảy nhót một cái.
nhớ đến tiếng ve kêu râm ran ngoài cửa sổ.
Kêu lên mãi dứt, thể gọi cho cả mùa hè oi bức bừng bừng sức sống.
Đôi cánh mỏng tang, sáng trong lấp lánh, giống như một chiếc lá ca hát.
"Thêu ve sầu nhé."
Trâu Duẫn sững một chút, đó mỉm nhàn nhạt:
“, như , đợi khi nó cất tiếng kêu, liền , mùa hè tới."
Đầu kim sáng lấp lánh ánh nến.
nghĩ, nếu như mùa hè thực sự thể cất tiếng kêu lên trong ống tay áo ——
thì e rằng sẽ chút nỡ thêu xong nó.
Trời tối mịt từ lúc nào , ánh sáng giấy dán cửa sổ từng tấc từng tấc lùi về .
Trâu Duẫn gục xuống bên cạnh ngủ say.
tìm lấy một tấm chăn dày, nhẹ nhàng khoác lên .
rụt , giấu mặt sâu trong chăn, vẫn tỉnh.
Ánh trăng ngoài song cửa sáng trong như nước, rải một tầng ánh bạc khắp mặt đất, tiếng ve sầu cũng dần dần ngưng bặt.
bỗng nhiên cựa quậy, mơ màng tựa sát về phía , đầu gối lên bên gối , cả cuộn tròn thành một cục nhỏ xíu.
cứng đờ cả dám nhúc nhích.
Cho đến khi ngọn nến cháy cạn, phụt tắt.
Trong phòng chỉ còn ánh trăng và tiếng hít thở đều đặn .
Từng nhịp, từng nhịp.
Con ve sầu mới thêu một nửa , gọn trong ống tay áo , chờ đợi bình minh tiếp theo.
8
Một tháng , tại kinh thành.
Chuyện phong chức ở bộ xong xuôi, Ôn Đình Ngọc mấy cùng đỗ khoa thi kéo tới tửu lâu ở thành nam.
bạn đồng khoa, thực chất những lớn tuổi hơn chiếm đa .
tuổi đời trẻ nhất, Thám hoa, nên suốt dọc đường đều nhường ở ghế .
"Ôn đại nhân ngày thăng quan tiến chức thuận lợi, xin chớ quên tình bằng hữu ngày hôm nay."
"Đình Ngọc tuổi trẻ tài cao, hiếm vẫn khiêm tốn nhún nhường như ."
mỉm đáp lời từng một.
Rượu quá ba tuần, vị Lý đối diện dậy, nữ quyến trong nhà đang đợi lầu, .
Ôn Đình Ngọc thuận theo ánh mắt đó xuống.
Xuyên qua lớp mành trúc lầu hai, thể thấy một phụ nhân đang bên cạnh xe ngựa, tay ôm một chiếc áo choàng mỏng.
Lý :
“Nương tử nhà thể trạng kém, ban đêm gió lạnh, cứ nằng nặc bắt mang theo áo."
Những xung quanh hùa trêu chọc, Lý kẻ sợ nương tử tiếng.
Lý cũng hề phật ý, chắp tay cáo từ xuống lầu.
Phụ nhân thấy y xuống, liền đưa áo choàng tới, một câu gì đó.
cách xa nên rõ, chỉ thấy Lý đón lấy, vô cùng tự nhiên khoác lên .
Ôn Đình Ngọc thu hồi ánh mắt.
Bên cạnh nhắc tới nương tử nhà , than vãn dọc đường lên kinh thành cực nhọc , thế trong giọng điệu mang theo nét đắc ý khó tả.
Gợi ý siêu phẩm: Ngày Bị Ruồng Bỏ, Thân Phận Thiên Kim Giả Khiến Cả Thành Choáng Váng - Tống Khanh Nguyệt - Cận Lâm Phong đang nhiều độc giả săn đón.
chợt nhớ tới, chặng đường lên kinh thành, bản chỉ một một .
Chuỗi ngày dài đằng đẵng như , quán , trạm nghỉ, quan đạo, tất thảy đều chỉ một .
xuống lầu nữa, chỉ nâng chén rượu lên, chậm rãi nuốt xuống thứ rượu hâm nóng .
Lúc tàn tiệc giờ Tuất.
Bộ quan phục mới tinh đêm nay đầu tiên mặc lên , chất vải phẳng phiu, đường kim mũi chỉ tinh tế, do cửa tiệm may y phục nhất kinh thành gấp rút làm .
lủi thủi bộ về dịch quán.
Con ngõ sâu, hai bên bức tường viện cao chót vót, thỉnh thoảng mới lọt một hai đốm đèn lờ mờ từ hậu viện nhà ai đó.
kéo gọn vạt áo.
Đột nhiên nhớ , đêm đông thức sách thuở , Trần Xảo Xảo luôn nhét lò sưởi tay tay .
Nhét xong cũng , cứ co cụm bên cạnh, thỉnh thoảng dùng ánh mắt len lén liếc .
chê nàng che khuất ánh sáng, nhíu mày.
Nàng cũng chẳng mảy may sợ hãi, ngược còn toét miệng .
Khi nàng , chiếc răng cửa sứt một mảnh nhỏ.
do ngã hồi nhỏ, tiền đắp .
Chỗ sứt mẻ lớn, xích gần mới thấy rõ.
lẽ ngay cả chính nàng cũng , dáng vẻ bật ngốc nghếch thế nào, lộ một chút kẽ hở , hai mắt híp thành hai đường cong vành vạnh.
dường như chính bản nàng vui vẻ.
Vui vẻ chỉ vì một viên kẹo mạch nha tùy tay ném cho, vui vẻ vì mẫu khen nàng giặt y phục sạch sẽ, vui vẻ vì thốt lên một câu "hôm nay lạnh".
Nụ nàng giống như một nụ hoa dại nở ven đường, giống như tiếng tí tách mái hiên ngày mưa rơi, giống như tia nắng rực rỡ hiếm hoi ló dạng giữa ngày đông rét buốt.
Thế lúc chỉ cảm thấy ồn ào phiền phức.
đến tận cùng con ngõ, cửa dịch quán treo một chiếc lồng đèn chống gió, đang đung đưa lay lắt trong gió đêm.
dừng bước, sờ xuống tận đáy tay nải.
Ba quả trứng gà vẫn còn ở đó.
thối hỏng từ lâu .
Chẳng hiểu nỡ vứt .
Chưa có bình luận nào cho chương này.