Em Không Thuộc Về Ngày Mai

Em Không Thuộc Về Ngày Mai


Một năm trước, cô rời đi chỉ bằng một câu:

“Em mệt rồi.”

Anh không giữ. Tưởng rằng đó là kiêu hãnh.

Một năm sau, anh gặp lại cô ở khoa huyết học.

Tờ bệnh án rơi xuống sàn.

Bạch cầu cấp.

“Em giấu anh?”


“Không cần anh biết.”

Cô gầy đi rất nhiều. Môi nhợt nhạt.

Anh siết chặt cổ tay cô.

“Em định chết một mình sao?”

“Chết cũng phải có người xem à?”

Anh không nói nữa.

Chỉ ở lại.

Đêm cô sốt cao, anh ngồi bên giường.

Trước ngày phẫu thuật, cô ra biển.

“Anh có hối hận vì gặp em không?”

“Có.”

Cô sững lại.

“Anh hối hận vì đã buông tay.”

Gió thổi tung tóc cô.

Cô khẽ nói:

“Nếu em không ra khỏi phòng mổ…”

“Im.”

“Anh nghe em nói hết.”

“…Anh phải ăn uống đàng hoàng. Đừng thức đêm. Đừng hút thuốc nhiều. Đừng sống như thể không còn gì quan trọng nữa.”

“Em ra rồi tự mình nói.”

“Lỡ như không thì sao?”

Anh siết tay cô đến đau.

Sáng hôm sau. Cửa phòng mổ đóng.

Đèn đỏ bật sáng.

Đèn đỏ bật sáng.

Cha cô ngồi xe lăn, không nói một lời. Còn có người nhà của cô.

Anh đứng đó.

Lần đầu tiên bất lực.

Cửa mở.

Bác sĩ gấp gáp bước ra.

“Bệnh nhân có dấu hiệu đào thải… và đang mất máu.”

Hành lang bỗng im phăng phắc. Anh nghe rõ tiếng tim mình đập.

Và lần này, có lẽ anh mất cô thật rồi.

Xem thêm
2 tuần trước
2 tuần trước
2 tuần trước
2 tuần trước
2 tuần trước
2 tuần trước
2 tuần trước
2 tuần trước
Đánh giá từ độc giả

Chưa có đánh giá nào cho truyện này.

Vui lòng Đăng nhập để gửi đánh giá.
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào.