Em Trai Anh Là Chồng Tôi
Khi đang xúc tuyết, người chồng ngốc mà tôi nhặt về nuôi bỗng nhiên khôi phục ký ức, nhớ ra mình là người thừa kế của tập đoàn Chu Thị.
“Nhà họ Chu là thế gia trăm năm, tôi không thể đưa cô về đó.”
“Yên tâm, tôi sẽ cho người đến đây bồi thường cho cô.”
Sau đó, người được cử đến để “bồi thường” cho tôi…
Không chỉ đẹp trai, cao ráo chân dài, mà làm việc cũng cực kỳ lanh lẹ.
Tôi kích động gọi điện cho anh ta.
“Cảm ơn anh đã bồi thường cho tôi một người đàn ông.”
“Anh ta không chỉ ăn khỏe, mà còn rất biết làm việc.”
“Khi nào anh về làm thủ tục ly hôn? Tôi muốn cưới anh ấy rồi.”
Chu Cảnh Xuyên lập tức lên máy bay ngay trong đêm, đổi tàu hỏa, bắt xe khách, chen chúc trên chiếc xe ba bánh cà tàng, còn chạy bộ ba cây số giữa đêm để đến đây. Vị thiếu gia cao quý thở hồng hộc, trên mặt không giấu nổi vẻ sụp đổ.
“Người tôi sắp xếp là phụ nữ, phụ nữ cơ mà!”
“Cô ta lạc đường vẫn chưa tới!”
Chưa có bình luận nào.