Ép Ta Xuống Nông Thôn Ta Dạy Cả Nhà Hắn!
Chương 473: Bị Hù Dọa
Phương nghĩ tới Tần Vĩnh, lại nhớ tới Trương Mai Mai.
Cô đã l được một khu vườn lớn từ tay nhà họ Trương, vui, đồng thời đưa cha mẹ Trương Mai Mai về Bắc Kinh.
Cha cô thực sự bị bệnh nặng, nếu muộn thêm vài ngày lẽ đã c.h.ế.t thật, may mà về kịp, cô còn tìm quan hệ mời bác sĩ quyền lực nhất chữa trị cho . Theo tin lần trước, ca phẫu thuật thành c.
Tuy nhiên, cô vẫn chưa thăm, để khi nào rảnh sẽ tới.
Nhờ Trương Mai Mai, cô mới quen được Tần Vĩnh, từ tay Tần Vĩnh l được một đống “bằng chứng” của nhiều , sau này sẽ hữu ích.
Giờ Tần Vĩnh lại xuất hiện, muốn trao vàng cho cô à?
Tôn Nhị nghe cô đọc đầy đủ tên Tần Vĩnh, xem ra kh nhầm .
nhỏ giọng nói: “Chính là Tần ca! muốn gặp cô.”
Phương liếc Tôn Nhị từ đầu đến chân: “Kh ngờ cũng trung thành, sắp mất đầu mà vẫn nghe lời, chăng nắm được cái gì đó của ?”
Tần Vĩnh bị bắt hôm đó, từ đó chưa từng được thả ra.
Cô luôn theo dõi, ban đầu tưởng sẽ bị giải quyết nh chóng, nhưng kh biết dùng cách gì, lại giữ được mạng sống, và dường như mọi chuyện đều lặng lẽ hóa giải: chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa kh. muốn “giải quyết kiểu hòa giải” giúp xong.
lẽ đang giữ một “bằng chứng lớn” của nào đó, nên này bảo vệ .
Tôn Nhị trợn mắt: “Tần Vĩnh cứu lúc khó khăn nhất! là đại ca của ! Kiếp này là, kiếp sau cũng vậy!”
Phương lập tức mất hứng nói chuyện với , thờ ơ đáp: “Ừ ừ, thật nghĩa khí… nhưng đó là nghĩa khí giả, giúp giặc ác, làm tay sai cho hổ.”
Tôn Nhị tức đến trợn mắt, nhưng chỉ biết “nghĩa khí giả” là gì, hai câu sau kh hiểu, kh chắc đang bị mắng kh.
Nếu kh mà nhảy ra phản ứng, chẳng xấu hổ ?
sĩ diện.
Phương cúi , th kẻ hầu như kh m th minh.
Cũng thôi, trí tuệ thì Tần Vĩnh sai được? giờ như bù sư qua s cũng khó bảo toàn , khôn thì lợi dụng cơ hội bỏ trốn hoặc hạ thủ, chỉ kẻ ngốc mới tiếp tục để sai khiến.
Nhưng cô cũng chắc c bảo vệ Tần Vĩnh, nếu kh kh khả năng sai Tôn Nhị tới gặp cô.
“ muốn gặp để làm gì?” Phương hỏi.
Tôn Nhị: “ kh biết.”
Phương …
“Vậy khi nào gặp? Ở đâu?”
Tôn Nhị: “ bảo cô tìm cách gặp , nói cô nên biết ở đâu.”
Phương … Tôn Nhị ngốc, Tần Vĩnh thật sự kh ngốc.
“Được , để chờ .” Phương đáp.
Tôn Nhị đứng dưới xe một lát: “Cô nhất định gặp Tần ca, mau , chắc c chuyện quan trọng với cô. Nếu cô kh , …”
“Cút!” Phương bỗng hét.
Cô kh muốn nghe kẻ ngốc nói nữa.
từ xã Đ Hưng lập tức lao đến.
Họ đã quan sát từ trước, dù kh nghe rõ hai nói gì, nhưng th rõ Phương kh kiên nhẫn.
Giờ nghe cô mắng , liền chạy tới, kh hỏi Tôn Nhị là ai, coi ta là kẻ gây rối, xua đuổi bằng tay chân.
Tôn Nhị th nhiều bảo vệ Phương , kh những kh sợ, mà còn vui mừng, hiện ra vẻ ngạc nhiên.
Tr mạnh mẽ ghê, chắc Tần ca cứu được nhỉ?
Tiền Lai tiến lại hỏi:
– Là ai vậy?
Phương đáp:
– Một tên ngốc, kh cần quan tâm.
khi sau này còn đến truyền tin cho cô, nên kh thể để khác ngăn cản.
Tiền Lai gật đầu, tin lời. Giờ ngốc khá nhiều, mỗi làng đều vài , xuất hiện thêm một kẻ cũng kh lạ.
– Thịt heo ngày mai lại sắp bán hết . – Tiền Lai nói.
Phương cười:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ep-ta-xuong-nong-thon-ta-day-ca-nha-han/chuong-473-bi-hu-doa.html.]
– Khách quen hài lòng, nói sau này mỗi ngày cung cấp cho chúng ta một con heo, nhưng ra ngoài thì nói là do chúng ta tự nuôi.
Mắt Tiền Lai lập tức sáng lên, khách quen này đúng là tốt bụng thật! ta thậm chí muốn nhường luôn số tiền kiếm được từng 5 hào một rổ.
Nhưng Phương nói:
– Nhưng tăng giá, trước 1 đồng rưỡi một cân, giờ 2 đồng.
Tiền Lai cắn lưỡi, ta sống cuộc sống quá sung túc, giờ lại thương hại cho Trâu Bóp Da!
– Được! 2 đồng thì 2 đồng, nhưng sau này đừng tăng nữa! Tăng thêm thật, mua kh nổi đâu! – nghiến răng nói.
Phương cười:
– Chú tin kh, sau này thịt heo thể lên tới 30 đồng một cân?
Mắt Tiền Lai lập tức trợn to, trong ánh mắt đầy sợ hãi, ta gập lên cửa xe hỏi nhỏ:
– Cô tin nội bộ gì à? Lại sắp xảy ra nạn đói ? Giống như năm 60 ?
Phương … trêu hơi quá , đối phương kh bắt được mấu chốt vui mà lại hoảng sợ.
Quả thật, vào năm đói kém nhất, giá cả tăng vọt, đặc biệt là thực phẩm, cao đến mức hiện tại cũng khó tin.
Bây giờ một cân gạo vài xu, tối đa hai hào một cân gạo mịn, nhưng khi đói kém nhất, trên chợ đen 20 đồng mới mua nổi một cân gạo đã là may mắn.
Cơ bản là kh mua nổi.
Thịt còn đắt hơn, một con gà, vịt, ngỗng đều 20–30 đồng, một con heo con thể lên tới 500 đồng.
Tất nhiên đó là giá chợ đen, thị trường chính thức vẫn bình thường, nhưng giá cao mà ít hàng, hầu như kh .
dữ liệu thôi cũng đủ tin: năm 1957 cả nước 6.98 triệu chết, năm 1960 17 triệu, năm 1967 6.3 triệu.
Khi đó dân số cả nước chỉ hơn 600 triệu .
Năm đói, lương thực vừa quý vừa khan hiếm.
trải qua chắc c kh muốn gặp lại lần thứ hai.
Tiền Lai sợ đến mức đứng tim.
Phương kh đổi sắc mặt, trấn an ta:
– Chú, nghĩ gì vậy? Kh tăng giá thật, mà là thể “tăng ác tâm” lên 30 đồng một cân thôi.
Tiền Lai Phương m giây, đôi mắt nhỏ hơi đỏ, vỗ cửa xe:
– Đi , mau chở thịt ! Cô dám tăng giá, sẽ…
Phương hỏi:
– Chú, heo ở trang trại của chúng ta nặng bao nhiêu ? Khi nào xuất chuồng? Còn đàn gia cầm nữa, cũng sắp xuất chuồng chứ?
Tiền Lai lập tức đổi tay từ vỗ sang vuốt, nhẹ nhàng đặt lên cửa xe:
– một vệt… lau cho cô!
hoàn toàn kh còn cáu kỉnh, bị cô nắm chắc từng li từng tí.
Lứa này xuất chuồng xong, còn nhờ ta l tiếp lứa heo con nữa!
– sẽ nhờ khách quen, ba năm tới heo con kh tăng giá. – Phương nói.
Tiền Lai cười to:
– ơi, ăn cơm chưa? Chú tự nướng cho vài xiên thịt thử , giờ tay nghề chú giỏi lắm !
…
Ăn xong thịt xiên do Tiền Lai tự nướng, Phương lại nghĩ đến việc nên đưa vài con cừu, vài con bò vào kh gian.
Nhất là thịt cừu xiên vẫn ngon hơn, cô thích mùi hơi hăng hăng đặc trưng.
Thịt bò thì vị kh thứ gì thay thế được, thèm quá.
Quyết là làm, lát nữa sẽ ra quê tìm.
Còn Tần Vĩnh, để chờ !
bảo cô chạy tới, thì cô chạy tới à? Ngu ngốc!
Làm vậy chỉ khiến Tần Vĩnh nghi ngờ cô biết gì thôi.
Cô kh ý định c khai.
Chưa có bình luận nào cho chương này.