Ép Ta Xuống Nông Thôn Ta Dạy Cả Nhà Hắn!
Chương 474: Xuất hiện kẻ khờ dại
Phương lại ra ngoài chở về một xe hàng, tuyên bố hôm nay cô kết thúc việc bán hàng, hết hàng , lô tiếp theo đến ngày mai.
Mọi tuy hơi thất vọng, nhưng cũng kh , ngày mai còn hàng, đâu hết thật.
Hơn nữa, những mua hàng của cô là để cải thiện bữa ăn, chứ kh để ăn no. Những muốn no bụng thì thể ra cửa hàng tạp hóa “Nam lai Bắc vãng” gần đó, rẻ hơn cô nhiều.
Khi Phương trở về, cô tiện tay còn mang về một con heo béo mập.
Giá 2 đồng một cân, cô thu được 800 đồng.
Cộng với tiền m ngày bán rổ, bán rau, bây giờ cô giàu đến mức… đáng sợ.
Cảm giác tiền nhiều mà kh biết để đâu.
Vậy thì mua bò, mua cừu thôi.
Chờ xe chở hết hàng, cô định lái xe về quê.
Vừa mới xuất phát thì th Tề Cường lái chiếc xe van nhỏ của cô về, cô mà… cạn lời.
Phương mới nhớ ra, cô đã chiếm xe lớn của xưởng để chở hàng, m ngày nay Tề Cường kh biết làm mà vẫn giao hàng ra ga.
Tề Cường nói:
– Chuyện đó kh lo, giờ quen nhiều tài xế , chỉ cần nhờ vài là xong.
Nhiều tài xế đều là Bắc Kinh, xe cũng của đơn vị, c ty vận tải, kh ngày nào cũng việc, tìm rảnh để chở vài chuyến là được.
Nhưng nếu cứ dựa vào vậy cũng kh ổn, nếu ta bận, Phương lại cần xe, giao hàng cho ga trễ, khác cơ hội trục lợi.
– Hôm nay giao hàng trễ nửa tiếng, bị mắng một trận! Suýt nữa là lỡ m chuyến tàu.
– Khi ra ngoài thì th lén lút, mang vài món vịt quay đến tìm Vương Bân, đoán là muốn giành khách của chúng ta! – Tề Cường nói. – Kh biết món vịt của họ làm ngon kh.
khá lo, nên đặc biệt đến nói với Phương .
Phương gật đầu:
– Đến nh quá nhỉ.
Cô sớm đoán sẽ bắt chước, cạnh tr, vị kh nhất thiết giống họ, nhưng cũng thể kh tệ, thậm chí ngon hơn cũng chưa chắc.
Trong dân gian luôn cao thủ, hơn nữa thịt kho kh món mới, từ xưa đã , chỉ là cô là đầu tiên sản xuất số lượng lớn.
Giờ máy đóng gói đã bán một phần, chắc c sẽ th minh dùng nó để giải quyết vấn đề đóng gói.
– Yên tâm, chúng ta đã ký hợp đồng, một năm sẽ kh ai cướp mất mối làm ăn của chúng ta. – Phương nói.
Câu này làm Tề Cường còn lo hơn:
– Còn sau một năm thì ?
Phương đáp:
– Một năm sau đấu thầu lại, kh so vị, cái này tg chắc.
Tề Cường mới yên tâm.
cảnh bán hàng nhộn nhịp kh xa, cũng vui, hợp tác xã lại thêm khoản thu.
– Vậy thể mua thêm xe mới kh? Kh, kh, là xe th lý. – Tề Cường nói.
Phương đáp:
– thể, nhưng th xa quá. Hay hỏi m tài xế xem đơn vị họ xe tốt kh, là xe tốt, xe mới, kh xe cũ, càng kh xe th lý.
Tề Cường cau mày:
– Họ dám đem xe mới ra cho thuê? Kh xe cũ? Kh đồng ý đâu.
Phương nói:
– Kh mua, mà là thuê. Chúng ta thuê, mỗi ngày 100 đồng, họ lo tài xế và xăng. hỏi xem đơn vị nào chịu làm.
Tề Cường và Vương Hổ phía sau trợn mắt, mỗi ngày 100 đồng? Một tháng 3000 đồng? Nhiều quá! Còn mua xe còn rẻ hơn! Một chiếc xe tải nội địa giờ cũng chỉ 30–40 nghìn, hơn một năm thuê đã đủ mua xe mới !
Phương nói:
– Chúng ta bỏ 40 nghìn mua xe mới, một năm rưỡi sau khi chỉ còn giá 4 nghìn.
Hơi phóng đại, nhưng cũng tương đối đúng.
Bây giờ xe tải đều chở hàng, đường dài, đường xấu, sau một năm rưỡi, xe xuống cấp, còn thêm rủi ro tai nạn, tổng thể giá trị giảm mạnh.
– “Giá 4 nghìn chúng cũng bán kh ai mua, bán cho ai đây?” – Phương nói.
Tề Cường kh nói gì nữa. Kh cần chờ trên cấp duyệt, các đơn vị tự mua xe tải, cũng kh biết ai kh, hay họ là đơn vị duy nhất?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ep-ta-xuong-nong-thon-ta-day-ca-nha-han/chuong-474-xuat-hien-ke-kho-dai.html.]
– “Nhưng thuê xe thì lợi.” – Phương nói. – “Xe cũ là chúng ta đổi xe, lúc nào cũng chạy xe mới! Hơn nữa kh tốn tiền xăng, mỗi tháng m trăm đồng thôi, cũng kh tốn lương tài xế, mỗi tháng cũng trăm rưỡi đâu.
– Quan trọng nhất là kh chịu rủi ro, xe hỏng thì họ sửa, miễn là chúng ta kh cố tình phá hỏng, hỏng hẳn cũng kh trả tiền.”
Xe của đơn vị mà, hợp lý thì báo cáo để th toán.
Tính ra, Tề Cường gật liên tục, lập tức hỏi tài xế xem đơn vị nào xe mới.
Tài xế nghe cũng vui, th lời.
Xăng cộ, sửa xe họ kh quan tâm, vì cứ báo cáo bình thường là được th toán.
Cái họ quan tâm là 100 đồng ổn định mỗi ngày!
Họ thuộc c ty vận tải, nhưng kh 365 ngày đều việc, ví dụ một nhà máy chở hàng cho nhà máy khác, kh nhập hàng thì xuất hàng, một năm cũng chẳng m lần.
việc mỗi ngày? Chỉ “siêu lợi nhuận vũ trụ” của những nhà máy khủng mới vậy.
Một năm, khoảng 1/3 thời gian họ rảnh hoặc sửa xe.
Nhưng nếu cho Phương thuê, ít việc nhưng ổn định, mỗi ngày nằm kh cũng 100 đồng, một năm trừ các chi phí linh tinh vẫn lời.
Hơn nữa chỉ chạy trong thành phố, kh đường dài xa nhà. Mất cơ hội kiếm thêm nhưng nhiều đã chán hoặc sợ chạy đường dài.
Đường xá kh an toàn, dù do con hay thiên nhiên, họ ghét.
Những hiểu chuyện liền về báo lại với lãnh đạo.
……
Phương lái xe về quê.
Hiện nay n thôn nuôi heo, gà, vịt, ngỗng nhiều, còn nuôi cừu, bò cá nhân thì kh, vì thuộc tài sản tập thể hợp tác xã, cá nhân kh được phép.
Nhưng kh nghĩa là đội sản xuất kh nuôi.
Nhiều đội sản xuất nuôi vài con cừu, l l, l sữa, bán cừu.
Mỗi đội sản xuất đều nuôi bò, đây là lực lượng lao động quan trọng, sau này làm việc chủ yếu dựa vào nó, số bò còn nhiều hơn ngựa.
Phương lái xe 100 dặm, vào vùng núi, mới bắt đầu hỏi đội sản xuất nào nuôi bò, cừu.
Việc này dễ tra cứu, đội nào thì hỏi.
Phương th một đàn dê núi của họ, kh nhiều, chỉ khoảng hơn ba chục con.
Đó vẫn dựa vào núi, ều kiện địa lý tốt, tiết kiệm thức ăn, nếu kh các đội khác chỉ nuôi 2–3 con.
– “Bạn thể bán bao nhiêu?” – Phương hỏi đội trưởng đội sản xuất.
Đội trưởng nghe mắt sáng lên, đây là khách lớn.
Ông ta hỏi lại:
– “Cô muốn mua bao nhiêu?”
Phương nói:
– “ bán bao nhiêu mua b nhiêu.”
Đối phương hít một hơi, thật mạnh miệng.
Đội trưởng liếc mắt:
– “Đội sản xuất quyết định, sau này kh nuôi cừu nữa, tốn quá nhiều thức ăn, nên những con này bán hết.”
Phương lười vòng vo:
– “Được, nhưng cừu bệnh thì tính giá bệnh, những con này bệnh nặng, tối đa 50 đồng/con.”
– “Cái gì? Cô…” – Đội trưởng ngạc nhiên Phương .
Phương nói:
– “ th còn trẻ, tại xưởng cử mua? Vì là bán thú y, thể chữa bệnh. Những con cừu này gầy trơ xương, chắc là… bán kh?”
Đội trưởng phục , đúng là cừu bệnh nặng, đang lo chỉ còn cách chia cho dân ăn, giờ gặp dại dột sẵn sàng mua 50 đồng/con.
Hóa ra lúc khỏe mạnh chúng cũng chỉ đáng giá 50 đồng.
– “Bán .” – Đội trưởng nói.
Phương hỏi:
– “Đội sản xuất còn bò kh? Còn ngựa, cũng muốn mua.”
Ngựa giờ cũng là phương tiện giao th quan trọng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.