[Fanfic - Drahar] Unchosen
Chương 71:
Harry lặng lẽ bước xuống giường, mở cái túi khuếch đại lúc nào cũng mang theo bên . l ra bộ quần áo thường ngày, giày và chiếc áo choàng tàng hình, thay thế cho bộ đồ bệnh nhân. L vài chiếc gối xếp lại tạo hình nằm dưới lớp chăn.
Khoác chiếc áo choàng tàng hình lên , thánh hình nhỏ bé lập tức biến mất giữa phòng bệnh vắng . Tiếng bước chân khẽ vang lên, Harry bước từng bước nhẹ gần như kh thể nghe th, chỉ tiếng bản lề kêu kẹt thật nhỏ đóng sập lại như thể chỉ là một cơn gió vừa lướt qua.
Harry rón rén len qua hành lang dài và tối om, hoà vào khoảng kh đen tối của đêm khuya ở Hogwarts.
Dưới lớp áo choàng tàng hình, Harry dừng bước trước cánh cửa nhà vệ sinh tầng hai. Bên trong, tiếng nức nở quen thuộc vang vọng giữa kh gian cũ kỹ, Myrtle khóc nhè vẫn đang nức nở về những nỗi khổ của chính …
Tiếng cửa nhà vệ sinh mở ra, Myrtle đang lơ lửng trên bồn rửa ngay lập tức quay ngoắt lại, giọng the thé vang lên: “Ai đ? M lại đến chọc ghẹo nữa hả? Đừng hòng hù doạ được … đã c.h.ế.t ở đây từ lâu, kh sợ gì hết đâu!”
Kh gian lại im ắng đến mức ma cũng th sợ, Myrtle cau lượn tới lượn lui: “Biến ! M chỉ giỏi lén lén lút lút…”
Ngay lúc , Harry kéo áo choàng tàng hình ra khỏi , gấp lại nhét vào túi khuếch đại.
Myrtle tròn mắt, đứng c.h.ế.t trân giữa kh trung: “Ồ… là ! Harry Potter.” Cô ta nghiêng đầu, bay một vòng qu Harry: “ đẹp trai đ, dù hơi gầy. Đêm hôm khuya khoắt, đặc biệt đến tìm ? Đừng nói là cô đơn quá kh ngủ được nha?”
xHENRI
Harry nghiêm túc trêu ghẹo cô nàng: “Hay là chúng ta hẹn hò bí mật đêm nay, cô muốn cùng kh? Nhưng với một ều kiện là kh được khóc nhè…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/fanfic-drahar-unchosen/chuong-71.html.]
Myrtle tròn mắt, Harry đoán nếu thể kh chừng gương mặt Myrtle đã bắt đầu đỏ ửng, cô bay một vòng chuồn vào một buồng vệ sinh, cất lên cái giọng the thé: “Thật thất lễ! Ai đời lại đem một cô gái đoan trang như ra để trêu chọc như thế!”
Harry kho tay, tựa vào tường đá, cười nhẹ nửa đùa nửa thật: “Chuyện bị từ chối thế này mất mặt, mong rằng quý cô đây sẽ giữ kín bí mật đêm nay chỉ hai ta biết thôi.”
Bóng ma lại run lên e thẹn như thiếu nữ vừa bị đùa bỡn, xúc cảm rung động với nụ cười của Harry cũng khiến cô ngại ngùng.
Chẳng chần chừ thêm, Harry bước đến bồn rửa tay nằm ở giữa dãy, chỉ một cái được chạm khắc hình con rắn nhỏ tinh xảo qu ống thoát nước bằng đồng, hít sâu một hơi dùng xà ngữ nói: “Mở ra.”
Chỉ trong thoáng chốc, chiếc bồn rửa tay bắt đầu rung nhẹ. Âm th kim loại ma sát vào đá vang lên trong căn phòng yên ắng, ngay trước mắt Harry, chiếc bồn rửa xoay tròn tuột xuống, để lộ một khoảng trống tối đen ở chính giữa sàn nhà lát đá, cái hồ sâu đen ngòm chính là lối vào của Phòng chứa bí mật.
Khí lạnh bốc lên lẫn trong mùi đá mục và rong rêu ẩm mốc, kh khí mang theo thứ mùi ngai ngái nồng nặc thổi lên khiến Harry muốn nôn ra.
Âm th khì khì như tiếng gió rít, giống như thứ gì đó đang thở, cũng thể nó đang trườn trong những đường hầm. Harry siết chặt đũa phép, kh rời mắt khỏi lối vào tối tăm kia. Mặc kệ giọng Myrtle đang ngăn cản vang lên phía sau, Harry thả bước chân dứt khoát nhảy xuống, chỉ kịp nghe một lời cảnh báo cuối cùng rằng sẽ c.h.ế.t nếu vào đó.
Thân thể lập tức rơi vào một đường ống ẩm lạnh, cảm giác rơi tự do khiến tim Harry đập như muốn dội lên tận cổ họng, chỉ thể nghe được tiếng xé gió bên tai và tiếng thở của chính vang vọng trong đường ống.
Harry rơi xuống nền đá lạnh cứng, thắp sáng đũa phép giơ lên soi qu, đường hầm u ám hiện ra trước mắt dài hun hút và ẩm ướt, bức tường hai bên phủ đầy rêu phong. Trần nhà thấp, nền đất gồ ghề khó , những vũng nước đọng phản chiếu ánh sát lay lắt từ đầu đũa phép của Harry. Vào càng sâu, mùi ẩm mốc càng nồng, xen lẫn vào đó là mùi t ngai ngái của con quái vật.
Chưa có bình luận nào cho chương này.