[Fanfic - Drahar] Unchosen
Chương 72:
Harry di chuyển chậm, đôi mắt x cẩn thận quét qua từng góc tối, tiếng thở khì khì của sinh vật đang ngủ say kia theo tiếng gió đeo đuổi theo Harry suốt một đường. Đến cuối đường hầm, một cánh cửa bằng đá khổng lồ cao hơn hai mét hiện ra, trên đó còn hai con rắn đá với đôi mắt trống rỗng chân thật đang quấn l nhau. Harry nuốt nước bọt, bước tới gần cánh cửa, lại dùng xà ngữ nói: “Mở ra.”
Hai con rắn đá như linh hồn, đầu chúng tách ra, thân cuộn xoắn rút về hai bên. Tiếng rầm trầm đục vang lên cánh cửa từ từ mở ra, Harry biết đã đến nơi .
bước vào, căn phòng rộng lớn với mái vòm uốn cong cao vút, mỗi cột đá khổng lồ đều được tạc hình rắn. Ở tận cùng căn phòng là bức tượng đá của Salazar Slytherin.
Harry nhỏ xíu như lọt thỏm giữa lòng căn phòng, từ túi da l ra cuốn nhật ký cũ kỹ, đặt tay lên trang gi trắng, Harry khẽ gọi: “Ra đây , Tom Riddle!”
Những nét mực đen uốn lượn chồng chéo lên nhau, những hàng chữ cuốn l nhau từ từ hiện hình thành một bóng mờ ảo, linh hồn của Tom Riddle hiện ra từ những trang nhật ký.
Giọng gã trầm tĩnh ngân dài: “Harry Potter! Kh ngờ lại tự tìm đến đây.”
Harry lùi về sau một bước, giữ chắc cây đũa phép trong tay.
Tom Riddle nghiêng đầu quan sát , ánh mắt lấp lánh như đang thứ gì đó thú vị.
“ vẻ như đã biết hết mọi thứ, vậy muốn gặp nó ngay bây giờ kh? Sinh vật mà từng thả ra và g.i.ế.c c.h.ế.t con nhỏ m.á.u bùn năm đó?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/fanfic-drahar-unchosen/chuong-72.html.]
Harry nghiến răng, khiêu khích: “Đừng nói như thể là một phù thuỷ thuần chủng nữa, Tom Riddle… cho dù đã đổi tên thành Lord Voldemort hay cái quái gì nữa, cũng đừng quên họ Riddle của cha . kh muốn dây dưa với ở đây thêm một phút nào nữa, nh gọi con Tử xà ra đây…”
Bí mật mà muốn chôn giấu, chỉ vài câu đã bị moi ra tận gốc rễ, Voldemort giận dữ rít giọng gọi con Tử xà ra.
Những âm th ghê rợn vang lên sau bức tường ở tứ phía, tiếng thân nó ầm ầm kéo lê trên đá, tiếng gầm đầy kiêu căng… chỉ bao nhiêu đó thôi gần như thể phá đổ bức tường phòng ngự bằng tâm lý, cái thứ mỏng m mà Harry đã cố xây dựng từ khi quyết định nhảy xuống hố.
Từ bức tượng Slytherin, con rắn khổng lồ trườn ra từ miệng của tượng đá, thân hình nó x đen như thép cháy, vảy to bằng chiếc đĩa ăn lấp loáng ánh sáng như kim loại. Đôi mắt vàng chói là như hai hòn ngọc toát ra luồng sát khí lạnh đến rợn , kh thể thẳng vào nó nhưng vẫn cảm th cái c.h.ế.t đang rình rập .
“Giết nó!” Voldemort rống lên, phất một tay chỉ về phía Harry.
Harry vừa chạy, vừa tránh né đối diện với đôi mắt sáng chói của nó, dùng đủ thứ bùa chú chiến đấu nhưng kh gì đ.â.m thủng được lớp vảy dày cứng hơn cả sắt thép kia. Ý định muốn thu chiến lợi phẩm bị loại ra khỏi đầu, Harry lại lăn một vòng suýt nữa đã bị hàm răng to của nó táp trúng.
Bị dồn vào đường cùng, bả vai chỗ đã bị thương lại va mạnh vào tường đá, Harry kh kịp cảm nhận cơn đau giơ đũa phép vẽ ra một đường, ánh mắt loé lên sự tàn nhẫn, nhận định mục tiêu… một lần nữa Harry gọi ra lửa quỷ.
Cách xa nơi đó, Draco tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng, mồ hôi lạnh tuôn ra kh ngừng, trái tim lại đau thắt lên như bị ai đó dùng tay đ.â.m xuyên qua lồng n.g.ự.c siết l. Tiếng rên rỉ thở dốc kh kìm được tràn qua kẽ răng, đánh thức bạn học ngủ ở giường bên cạnh…
xHENRI
“Malfoy lại lên cơn đau tim ! Đưa đến bệnh xá… nh lên.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.