Gả Cho Hộ Di Dời Mắc Bệnh Nan Y [Niên Đại]
Chương 4
Sáng sớm hôm , tại đồn công an Tam Tần, thành phố Vị An.
Ngụy Vĩnh Lương lao cửa, thở còn kịp định thì một đồng chí công an về phía .
Công an : *"Chủ nhiệm Ngụy, vợ cũ nhờ chuyển giao sổ hộ khẩu và chứng minh thư cho ."*
Ngụy Vĩnh Lương toan xoay đuổi theo, đồng chí công an tiếp: *"Phí thủ tục chuyển hộ khẩu 5 đồng, cô bảo đòi ."*
Hộ khẩu chuyển ? Nhanh như ư?
Ngụy Vĩnh Lương móc t.h.u.ố.c lá và bật lửa , bật mãi lên lửa.
Tối qua, mượn xe Giả Đạt - một ông chủ mỏ than "dỏm" ở huyện thành - vốn chỗ bạn bè thiết. khổ nỗi chìa khóa thì nổ máy , mất hơn nửa đêm mới tìm thấy chìa khóa.
Vì hộ khẩu Ngụy treo ở đồn công an Tam Tần, chắc chắn Hà Uyển Như sẽ đến đây. cố gắng chạy đua với thời gian, rốt cuộc vẫn chậm hơn một bước.
Ở vùng Thiểm Bắc , để đàn bà mang con trai mất chẳng khác nào đàn ông chui qua háng đàn bà, một sự nhục nhã ê chề.
Ngụy Vĩnh Lương cảm thấy sỉ nhục, cơn giận bốc lên ngùn ngụt khiến như nổ tung.
Lý Tuyết lúc mới đuổi tới nơi, : *"Cô chắc chắn trốn trong thành phố . Em sẽ bảo em trai em tìm cô ."*
Em trai cô Lý Cương, làm việc ở Đội trật tự đô thị, chuyên quản lý lao động ngoại tỉnh thành phố, tìm một chuyện dễ như trở bàn tay.
Ngụy Vĩnh Lương châm thuốc, rít một : *"Chuẩn tiền . Chuẩn năm vạn đồng."*
Lý Tuyết hỏi : *"Chuẩn nhiều tiền như thế làm gì?"*
Ngụy Vĩnh Lương nhả khói: *"Đó vợ cũ và con trai . Em định làm gì? Chẳng lẽ định g.i.ế.c phóng hỏa ?"*
nhe răng gằn qua làn khói thuốc: *"Đổi lấy giấy nợ, và đổi con trai ."*
Giấy nợ liên quan đến con đường quan lộ, con trai liên quan đến tôn nghiêm đàn ông, nhất định lấy cả hai.
Lý Tuyết cho rằng Hà Uyển Như sẽ trung tâm thành phố, thực .
Lúc , cô đang ở cách đồn công an xa, tại chợ nông sản Tam Tần.
Ngụy quanh bốn phía, hỏi: *" ơi, nơi thật sự tỉnh thành ?"*
mắt một vùng đồng bằng rộng lớn, bốn phía dân cư thưa thớt, xen lẫn những đại công trường quây kín bởi những bức tường rào.
Hà Uyển Như giải thích cho con trai: *"Cái gọi khu khai phát, đang xây dựng thành phố mới."*
Ngụy hỏi: *" xây nhà lầu ?"*
Hà Uyển Như gật đầu: *" , xây nhiều, nhiều nhà lầu."*
đầu tiên lên thành phố, Ngụy cảm thán: *"Hóa đây nơi ba làm ạ."*
Đây chính nơi Ngụy Vĩnh Lương công tác, Khu mới Vị An.
Nhà nước đầu tư xây dựng thành phố mới, khí xây dựng hừng hực khí thế, cơ hội kiếm tiền cũng nhiều vô kể. Ngụy Vĩnh Lương nhân cơ hội vơ vét túi bụi, cũng chẳng tiêu d.a.o bao lâu nữa , sớm muộn gì cũng xét xử vì tội tham ô.
Ngụy hỏi : *" trai lớn và dì tô son đỏ, ba cần con nữa, ạ?"*
Hà Uyển Như : *"Ba con cần , thì con tự sống với ."*
Ngụy gật đầu cái rụp: *" ạ."*
rời nhà nửa tháng, ông bà nội ngày nào cũng chỉ mũi nó mắng nó, bảo nó lẳng lơ, hư hỏng. Rốt cuộc ba lái ô tô con về nhà, bao giờ ôm nó lấy một cái. Ba chỉ cho Ngụy Miểu cưỡi lên cổ, còn ép Ngụy gọi phụ nữ khác . Ông bà nội ôm Ngụy Miểu hôn hít ngừng, quát Ngụy cút xa một chút.
Thôi, thèm nghĩ đến họ nữa.
Ngụy reo lên: *" ơi, nhiều bán bánh kẹp thịt quá."*
Trong chợ bảy tám quầy hàng bán bánh bao kẹp thịt (Roujiamo - đặc sản vùng Thiểm Tây), Hà Uyển Như sờ túi, nhíu mày.
Cô cứ tưởng Ngụy Vĩnh Lương quan thanh liêm, tiền, nên tiền vé máy bay cô xin ruột. Tổng cộng xin hai ngàn rưỡi, vé máy bay hết hai ngàn. Vì vé giảm giá hãng hàng giá rẻ nên , coi như ném đá xuống sông.
500 đồng còn dùng để xe, làm visa và chi phí ăn ở khi đến thủ đô, giờ trong túi cô chỉ còn 52 đồng. Chút tiền đến tiền vé tàu hỏa xuôi Nam cũng đủ.
Xem thêm: Cơ Trưởng Hoàng Gia, Cưng Vợ Đến Nghiện - Thời Ấu Nghi + Bùi Tinh Lâm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Hà Uyển Như cũng phương Nam để làm công nhân dây chuyền nữa. Ở Nhật Bản, cô bắt đầu từ việc làm công nhân, đó thi đậu đại học, học ngành Marketing, làm cho công ty tư vấn, phục vụ các doanh nghiệp đa quốc gia.
Hiện tại ở Vị An, nhà nước đang đầu tư hàng chục tỷ cho các doanh nghiệp nhà nước lâu đời, hỗ trợ cải cách. Nếu kiếm tiền lớn, những doanh nghiệp nhà nước đó chính khách hàng tiềm năng cô. Tuy nhiên, ở miền Tây hiện giờ, "Marketing" vẫn một từ vựng quá mới mẻ, cô cơ hội tiếp cận các doanh nghiệp lớn.
mắt, cô cần một công việc và một chốn dung để giải quyết vấn đề ăn ở.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ga-cho-ho-di-doi-mac-benh-nan-y-nien-dai/chuong-4.html.]
dạo trong chợ, cô thấy một quầy bánh kẹp thịt mới khai trương. Ông chủ một tay cầm sơn, một tay cầm cọ, đang khoa tay múa chân tấm biển hiệu trống trơn. Hà Uyển Như dừng bước.
Ngụy vội : *" ơi, một cái bánh bao giá bằng cả một sọt trứng gà đấy, con ăn ."*
Thời buổi lương cán bộ thấp, tiền thì tham ô. Sợ Ngụy Vĩnh Lương nhiễm thói , Hà Uyển Như cũng từng hỏi xin tiền . Ở quê, tích cóp cả một sọt trứng gà mới dám chợ phiên, mà giá trị một sọt trứng cũng chỉ bằng một cái bánh kẹp thịt .
Ngụy thương vất vả nên dám đòi ăn. hôm nay, cô nhất định cho con trai ăn một cái.
Hà Uyển Như bước tới, với ông chủ bán bánh: *"Chú ơi, biển hiệu để cháu cho. Nếu , giúp chú mời gọi khách, chú tặng hai con cháu mỗi một cái bánh kẹp thịt. Còn nếu , cháu lấy một xu."*
buôn bán nhỏ đa phần ít chữ, đừng chỉ ba chữ, . Ông chủ mở quán mấy hôm, buôn bán ế ẩm, kiếm tấm ván gỗ định cái tên quán mà loay hoay mãi xong.
tình nguyện giúp, ông nhanh chóng nhường chỗ: *"Cô ."*
Thời biển hiệu đơn giản, bán gì nấy, cùng lắm ghi thêm giá tiền bên .
Hà Uyển Như chấm cọ sơn, hỏi : *"Chú ơi, chú họ gì?"*
ông chủ họ Trần, cô : **"Bánh Kẹp Thịt Trần Ký"**.
trong nghề tay ngay, ông chủ cái khen nức nở: *"Chữ quá!"*
Hà Uyển Như dùng kiểu chữ nghệ thuật, đương nhiên .
ông chủ nhíu mày: *"... Cô cái dòng dài ngoằng gì thế?"*
Một đàn ông trung niên đeo kính ngang qua, to dòng chữ biển: *"Ngon mà đắt, mỹ vị kinh tế. Chém gió ?"*
Theo một ý nghĩa nào đó, Marketing chính nghệ thuật "chém gió" một cách hợp lý.
Hà Uyển Như xong, tự tay giúp ông chủ dựng biển hiệu lên: *" bác ăn thử một cái xem ?"*
trung niên móc tiền: *"Nếu ngon đập biển hiệu đấy nhé."*
một đàn ông mặc quân phục cũ, chống nạng, lớn: *"Cho ba cái, để thẩm định cái biển hiệu xem nào."*
"Ngon mà đắt, mỹ vị kinh tế."
Ông chủ Trần múc thịt kho mềm nhừ , băm nhanh thoăn thoắt: *"Bánh tới đây!"*
Trong chợ bảy tám hàng bánh, cung vượt quá cầu, doanh thu đều sàn sàn như . nhờ tấm biển hiệu đẽ cùng câu slogan quảng cáo mới mẻ, quầy hàng ông chủ Trần lập tức đông nghịt khách.
Hà Uyển Như kiên nhẫn chờ đợi, mười phút , như lời hứa, cô nhận hai cái bánh kẹp đầy ắp thịt.
Ngụy c.ắ.n một miếng, kinh hô: *" ơi, nhiều thịt quá!"*
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm, truyện cực cập nhật chương mới.
Đứa bé thầm nghĩ theo quả nhiên hưởng phúc, nó ăn bánh kẹp thịt .
Chuyện ăn uống giải quyết xong, cái khó bây giờ công việc.
Tuy Khu mới Vị An nơi cần nhiều lao động nhất tỉnh, các công trường đều đang tuyển , việc bưng gạch xây tường cũng tuyển cả nữ, Hà Uyển Như làm hết. nữ công nhân mỗi ngày chỉ trả 6 đồng, cô tìm việc gì đó hơn.
Ban đêm cô cũng thể ở nhà nghỉ, vì bây giờ vẫn còn chính sách kiểm tra giấy tạm trú. Lao động tự do giấy tờ, nhà nghỉ thường dám nhận.
cũng cần sợ, vì lượng nông dân đổ về thành phố lớn, trong đó phụ nữ cũng nhiều. Chỉ cần theo họ đến gầm cầu lớn thể tá túc qua đêm. còn chia sẻ chăn chiếu, đồ ăn cho mới.
Chen chúc một chỗ chuyện phiếm, ai cũng một quá khứ bi thảm, so với khác, Hà Uyển Như vẫn còn may mắn chán. Phụ nữ ở đây đa phần mù chữ, tay nghề, may mắn thì làm bảo mẫu. đa chỉ thể công trường làm phụ hồ, bưng gạch.
Hà Uyển Như hứa sẽ đưa con hưởng phúc, giờ mang con ngủ gầm cầu, trong lòng cô đầy áy náy. Ngụy còn quá nhỏ, thấy khổ, ngược còn thấy mới lạ.
Dựa sát , thằng bé : *" ơi, chỗ vui quá."*
Ngủ gầm cầu đương nhiên yên . Sáng sớm tinh mơ, đang ngủ say thì tiếng hô hoán: *"Đội trật tự đến !"*
vơ vội chăn chiếu bỏ chạy, vì nếu bắt sẽ nộp phạt.
Hà Uyển Như cũng chạy theo đám đông, mới lên đến mặt đường thì một gã trai trẻ chặn : *"Kiểm tra giấy tạm trú."*
Quần áo xanh, băng đỏ đeo tay, đây thành viên Đội trật tự.
Hà Uyển Như cố tỏ trấn tĩnh, hỏi ngược : *" công nhân Tổng giám đốc Lý Vĩ, dám kiểm tra ?"*
Đối phương lập tức rụt tay : *" dám, dám."*
Hà Uyển Như khẩy hai tiếng, kéo Ngụy rời .
Em trai Lý Tuyết làm ở Đội trật tự, nên công nhân ở công trường trai cô chẳng ai dám đụng . Đó cũng lý do tại Ngụy Vĩnh Lương thề sống thề c.h.ế.t ôm bằng cái đùi Tư lệnh Lý. Thời buổi , quan hệ tất cả.
Hà Uyển Như đầu bù tóc rối, ngợm bẩn thỉu, định tìm chỗ rửa mặt mũi mới tìm việc. Cùng lắm thì cô xin công trường bưng gạch tạm, từ từ tính tiếp.
đến chợ nông sản, cô một mặc đồ xanh quân đội chặn .
Cô định giở mánh cũ để trốn, : *"Xem hôm qua chị tìm cả ngày cũng việc ưng ý. Thế , giới thiệu cho chị một công việc, thấy thế nào?"*
Chưa có bình luận nào cho chương này.