Gả Cho Hộ Di Dời Mắc Bệnh Nan Y [Niên Đại]
Chương 5
Trời sáng rõ, Hà Uyển Như kỹ mới phát hiện mặc quân phục cũ, còn đang chống nạng. Cô nhớ , hôm qua mua bánh kẹp thịt ông chủ Trần. Hóa theo dõi cô từ lúc cô xem bảng tuyển dụng bên đường.
tiếp: *"Một tháng 500 đồng, bao ăn ở. Chị làm ?"*
Công nhân làm chính một ngày 10 đồng, phụ hồ 8 đồng, nữ công nhân làm việc như trâu bò cũng chỉ 6 đồng. Một tháng 500 đồng? Chẳng lẽ làm nghề nhạy cảm hoặc bọn buôn ?
Hà Uyển Như lập tức cảnh giác, xoay định bỏ .
Đừng bỏ lỡ: Mang Thai Gả Cho Hào Môn Chồng Cũ Hối Hận - Giang Uyển Ngư & Phó Lâm Châu, truyện cực cập nhật chương mới.
mặc quân phục vội : *" chăm sóc bệnh nhân ung thư. Chị còn chịu sự khó tính, khinh ổng, nếu cũng chẳng làm ."*
bó bột chân , sắc mặt vàng vọt, mặt mũi còn sưng vù.
Hà Uyển Như liền hỏi: *" ung thư ?"*
mặc quân phục hiệu cho cô theo, : *" một thủ trưởng cũ, cả đời lận đận, giờ mắc ung thư não giai đoạn cuối. Chỉ cần chị hầu hạ ổng cho thoải mái, một ngàn cũng trả ."*
Hóa chăm sóc già liệt.
Hà Uyển Như từng chăm sóc Ngụy Đức, kinh nghiệm, cô hỏi: *" xa đây ?"*
Cô cần việc làm, nếu quá xa khu mới thì cô . Mấy năm nay lừa bán phụ nữ nhiều, nhiều nữ sinh viên mơ màng bán núi sâu. Cô thoát khỏi núi lớn, chịu khổ hai.
mặc quân phục dẫn Hà Uyển Như chợ, mua vài cái bánh kẹp thịt, dẫn cô đến cổng Ủy ban Quản lý Tam Tần, chỉ tay một cái sân cực lớn đối diện: *"Chính chỗ đó."*
Ngụy thì thầm: *" ơi, đó cái chùa ạ."*
Tường trắng ngói xám gạch xanh, trong mắt đứa trẻ thì trông giống cái chùa.
mặc quân phục : *"Đó nhà thủ trưởng cũ đấy. Khách sáo ? Biệt thự đại địa chủ ngày xưa đấy."*
Hà Uyển Như nhận nơi , nó gọi Đại viện nhà họ Văn, thuộc về địa chủ họ Văn. địa chủ Văn chạy sang Đài Loan, con cháu cũng nộp nhà cho chính phủ, tương lai sẽ thành bảo tàng.
Làm việc ở đó thì sợ lừa bán, già thì hầu hạ chuyện vệ sinh. Cô hỏi xem bô vịt, tã lót đầy đủ , mua thêm.
Đang định hỏi thì mặc quân phục xoa đầu Ngụy , hỏi: *"Nhóc con, ba mày ?"*
Hà Uyển Như còn đang do dự, Ngụy thật thà : *"Ba cần con và nữa."*
Thằng bé giọng Thiểm Bắc đặc sệt.
mặc quân phục Hà Uyển Như, cũng chuyển sang giọng Thiểm Bắc: *"Chị dâu , cũng dân Thiểm Bắc đây. hiểu mà, đàn ông Thiểm Bắc chúng , cứ thích đ.á.n.h vợ. Chị cũng chồng đ.á.n.h chịu nổi mới bỏ ?"*
Thời làm thuê, phụ nữ nếu chồng đ.á.n.h sợ quá thì cũng dễ gì bỏ xứ làm. Ở Thiểm Bắc câu: "Đánh ngã vợ, nhào nặn mì", " đ.á.n.h vợ hảo hán".
tên Mã Kiện, tự giới thiệu quê ở Thần Mộc, từng lính chiến trường, chuyển ngành về làm ở nhà máy rượu đường, giờ nhà máy sắp đóng cửa nên cũng rảnh rỗi.
hỏi: *"Hộ khẩu thằng bé , cũng chuyển sang tên chị ?"*
Hà Uyển Như đang định trả lời thì tiếng hô hoán từ trong đại viện: *" ! Văn Hành ngất xỉu !"*
Mã Kiện cuống cuồng: *"Đó thủ trưởng , ổng mù, ngã hỏng thì chít. Chị mau xem giúp với."*
bệnh chẳng những ung thư não mà còn mù?
Hà Uyển Như kéo tay Ngụy chạy vội trong.
Mã Kiện tập tễnh nhảy lò cò theo , nhảy bóng lưng Ngụy mà ngây ngô.
Thủ trưởng cũ Văn Hành, vì cha đại địa chủ bỏ trốn nên nửa đời chịu đủ kiếp nạn. Khó khăn lắm mới lập chiến công hiển hách, tiền đồ vô lượng thì chẩn đoán ung thư não, đành về nhà chờ c.h.ế.t. Bảo mẫu khó thuê, thuê nào nấy đều bỏ chạy.
Sự nhanh nhẹn Hà Uyển Như khiến Mã Kiện ưng ý ngay, đứa con trai đen nhẻm cô càng khiến như bắt vàng. Bởi vì khi Văn Hành c.h.ế.t, nhất một đứa bé trai để mặc áo tang, chống gậy đưa tang cho .
Hậu sự Văn Hành cần một đóng vai con cháu để lo liệu. Mã Kiện nhắm trúng Ngụy , thằng bé làm con nuôi cho thủ trưởng.
Bên , Hà Uyển Như lao Đại viện nhà họ Văn, chen qua đám đông đang vây xem, bỗng nhiên sững sờ.
Bởi vì ngất xỉu , một đàn ông trẻ tuổi, nhiều lắm cũng chỉ mới ngoài ba mươi.
Đây chắc chắn ... "lão" lãnh đạo mà Mã Kiện ?
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ga-cho-ho-di-doi-mac-benh-nan-y-nien-dai/chuong-5.html.]
Đại viện gia đình địa chủ năm xưa giờ trở thành một khu tập thể hỗn tạp, mỗi gian phòng một hộ gia đình sinh sống.
bệnh đang dựa nghiêng bậu cửa sương phòng phía Tây ở ngoại viện, ngất lịm . Một bà cụ đang đỡ đầu, còn một ông cụ thì đỡ lấy .
Hà Uyển Như suýt chút nữa thì va một phụ nữ đang chạy . Cô lách né tránh vội vàng chạy tới đỡ lấy bệnh nhân.
hợp sức khiêng bệnh nhà, đặt lên giường đất (giường lò sưởi).
Những khác xong việc liền bỏ , chỉ Hà Uyển Như ở . Cô cởi giày, leo lên giường kiểm tra tình trạng bệnh.
Bà cụ ban nãy thấy liền : *"Cô bảo mẫu mới tới ? khó hầu hạ lắm đấy."*
Hà Uyển Như đang định hỏi lý do thì Mã Kiện khập khiễng nhảy , hốt hoảng: *" ngất ?"*
Bà cụ khuất. Hà Uyển Như sang : *"Đồng chí Mã, chúng cần đưa bệnh viện ?"*
Cô kiểm tra qua, đũng quần bệnh vẫn sạch sẽ, chứng tỏ vẫn mất kiểm soát bài tiết. ngất xỉu thì chắc chắn nên bệnh viện kiểm tra.
Mã Kiện dường như quen với cảnh , xua tay : *" bác sĩ riêng, lát nữa họ sẽ tới tận nơi khám."*
lấy khăn mặt lau mồ hôi cho bệnh, làm giải thích: *"Thủ trưởng đang ở giai đoạn cuối , cứ như đấy, thi thoảng ngất xỉu. Chị đừng sốt ruột, cứ ăn cơm , ăn xong chuyện."*
Cũng , Hà Uyển Như quyết định tranh thủ tút tát bản một chút.
Vô tình liếc gương, cô giật hoảng hốt. Làn da vốn ngăm đen, thêm mấy ngày bôn ba vất vả khiến cô trông hốc hác, đầu tóc rối bù như tổ quạ, chẳng khác nào con ma đói.
Mã Kiện giúp Văn Hành lau mặt xong, cho bộ quần áo khác. chân đang bó bột, khó khăn, lấy bộ quần áo cũng tốn bao công sức.
đầu , thấy bé nhanh nhảu đưa bộ quần áo vải thô tới.
Mã Kiện híp mắt: *"Nhóc con, cháu mắt quan sát lắm."*
quần áo cho Văn Hành xong, : *"Chị dâu xem, thủ trưởng cũ trông cũng tệ chứ hả?"*
Hà Uyển Như cẩn thận quan sát bệnh, trong lòng cũng thầm kinh ngạc.
Làn da sạm nắng ngũ quan vô cùng tuấn tú, mày rậm mắt sáng, cực kỳ điển trai. Mái tóc đen dày, vầng trán cao còn đường chân tóc hình chữ M (mỹ nhân tiêm). Thỉnh thoảng vì đau đớn mà cơ mặt co giật, má hiện lên hai cái lúm đồng tiền.
Một đàn ông trai như , đáng tiếc chẳng sống bao lâu.
Hà Uyển Như từng qua cái tên Văn Hành, cũng thấy quen quen. chiếc bàn bát tiên đặt một tấm di ảnh, trong ảnh một bà lão khuôn mặt hiền từ. Cô bà lão cũng thấy quen mắt, chỉ nhất thời nhớ gặp ở .
nhận làm bảo mẫu, cô cần tìm hiểu kỹ tình hình.
Mã Kiện lôi một xấp bệnh án định giải thích thì bà cụ ban nãy thập thò ngoài cửa. thấy ánh mắt sắc bén Hà Uyển Như, bà lủi mất.
Mã Kiện lật từng trang bệnh án, : *"Bệnh viện ở thủ đô bảo nghi ngờ, bệnh viện tỉnh chẩn đoán chính xác, ung thư."*
giơ tấm phim chụp CT lên, chỉ khu vực giữa não: *"Bác sĩ khối u ở chỗ , vị trí quá hiểm hóc. Cho dù mổ ở bệnh viện nhất thủ đô, tỷ lệ thành công bước xuống bàn mổ cũng gần như bằng ."*
Hà Uyển Như bác sĩ, cũng xem phim chụp. bệnh viện kết luận ung thư thì chắc chắn .
Hơn nữa Văn Hành còn trẻ, tạm thời vẫn tự chủ việc vệ sinh, dễ hầu hạ hơn nhiều so với già lẩm cẩm. Công việc so với bưng gạch, trát xi măng thì nhẹ nhàng hơn nhiều, cô hài lòng.
Cô : *"Để dọn dẹp vệ sinh."*
Mã Kiện gật đầu, trấn an: *"Chị yên tâm, thủ trưởng cũ tuy tính tình , đ.á.n.h , chỉ đ.á.n.h đàn ông thôi. Đối với phụ nữ và trẻ em, nhỉ... một quý ông."*
Hà Uyển Như thầm, nghĩ bụng Văn Hành bệnh đến mức còn đ.á.n.h ai, chắc đang quá lên thôi.
Đây một gian sương phòng rộng, gian ngoài kê giường đất. Còn một phòng nhỏ bên trong làm bếp, góc nhà kê một chiếc giường dây thép gấp gọn.
Góc tường chất đống vỏ mì tôm và giấy gói bánh kẹp thịt, trong nồi niêu bát đĩa thức ăn thừa bốc mùi. Cả căn phòng nồng nặc mùi hôi hám đặc trưng phòng bệnh lâu ngày dọn.
Hà Uyển Như xách thùng cửa múc nước. bước , bà cụ ban nãy bám theo cô.
Bà cụ : *"Văn Hành đáng thương, cô đừng dây ."*
Trong sân giếng nước, Hà Uyển Như ấn cần bơm nước hỏi: *"Tại ạ?"*
Bà cụ thì thầm: *"Mã Kiện lãnh đạo đơn vị phái cô tới, chung quy cũng ngoài. Văn Hành một ông chú họ, ông chú từng lo liệu ma chay cho bà địa chủ (bà nội Văn Hành). Giờ cho dù ông chú đó bắt nạt cô, Văn Hành cũng sẽ trở mặt với ông . Cô chịu nổi ?"*
Lời bà cụ đầu đuôi, khiến Hà Uyển Như sực nhớ bà lão trong di ảnh ai.
Bà chính nữ chủ nhân Đại viện nhà họ Văn , gọi "Bà địa chủ".
Bạn thể thích: Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
đây khi đến tìm Ngụy Vĩnh Lương, Hà Uyển Như từng gặp bà . Cô còn Ngụy Vĩnh Lương kể rằng con trai duy nhất bà địa chủ đang ở Đài Loan. Giờ hai bờ eo biển thông thương, con trai bà về quê cũ. bà địa chủ nhất quyết cho, còn đe dọa nếu con trai dám về thì bà sẽ c.h.ế.t cho ông xem. Thư từ và tiền bạc con trai gửi về, bà cũng bóc mà xé nát ngay tại chỗ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.