Gả Nhầm Nhưng Chú Rể Thật Quyến Rũ
Chương 939: Không Hứng Thú
Nói xong, Phương Nguyệt đưa miếng bánh cho cha:
– “Hôm nay là sinh nhật con, nh ăn bánh .”
Bố Phương hiểu ý con gái, thở dài:
– “Chỉ muốn bịt miệng thôi.”
Phương Nguyệt dựa vào vai cha, nũng nịu.
Cô được nu chiều từ nhỏ.
Bố mẹ yêu chiều cô.
Cô nũng nịu một chút, mọi chuyện đều thể qua mặt bố mẹ.
Tuy nhiên hôm nay cô đ.á.n.h giá thấp quyết tâm muốn cô kết hôn sớm của bố mẹ. Ăn xong bánh, Phương Nguyệt lên phòng, chóng mặt, chưa tắm đã nằm trên giường.
Mẹ Phương ra lệnh cho hầu dọn bàn, nói với chồng:
– “Gọi cho Kỳ Thụy hỏi thử, xem Nguyệt Nguyệt thực sự kh làm hỏng đối tượng mai mối kh.”
Bố Phương nói:
– “Chúng ta ép con bé quá kh?”
Mẹ Phương chồng:
– “Kh còn cách nào khác đâu, sức khỏe kh thể chờ.”
Bố Phương ngay lập tức cảm th buồn bã, cầm ện thoại vào phòng.
Mẹ Phương cũng theo vào, và đóng cửa lại.
Bố Phương ngồi xuống mép giường, gọi ện cho Đoàn Kỳ Thụy.
Kh lâu sau, Đoàn Kỳ Thụy bắt máy.
– “Kỷ Thụy à, chuyện muốn hỏi, đối tượng mai mối mà giới thiệu cho Nguyệt Nguyệt, thế nào ? Hôm nay Nguyệt Nguyệt nói với , cô kh làm ta bỏ , tối cũng do đó đưa cô về. Thật hay giả?”
Đoàn Kỳ Thụy đáp:
– “ kh biết.”
thực sự kh biết đưa Phương Nguyệt về Hoắc Huân kh.
Với tính cách của Phương Nguyệt, nghĩ ều đó kh dễ xảy ra.
– “Nói cho nghe ều kiện của đối tượng mai mối như thế nào? chỉ nói là tốt, tốt đến mức nào?” – Bố Phương hỏi.
– “Bật loa ngoài .” – Mẹ Phương nhắc nhỏ bên tai chồng.
Bố Phương bật loa ngoài.
Giọng Đoàn Kỳ Thụy vang lên:
– “ à, hiện đang làm việc tại Tập đoàn Nhuận Mỹ, là trợ thủ đắc lực của Giang Diệu Cảnh, năng lực thì khỏi bàn.”
Đoàn Kỳ Thụy hiểu ý họ, kh giới thiệu lung tung, đồng thời th ều kiện của Hoắc Huân hợp lý.
Nhà Phương vốn thiếu một đàn năng lực.
Nói là tìm cho Phương Nguyệt, cũng là tìm kế thừa cho gia tộc. Họ kh con trai, chỉ Phương Nguyệt, kh còn cách nào khác.
– “Tập đoàn Nhuận Mỹ à?” – Bố Phương nói, “Trong nước à? chưa nghe qua.”
– “Trước là Thiên Tụ, chuyển sang nước F mà?”
– “À, nhớ ra .” – Nhờ lời Đoàn Kỳ Thụy nhắc, nghĩ ra, “ giới thiệu là trợ lý bên cạnh Giang Diệu Cảnh kh?”
Trước đây, Giang Diệu Cảnh ở trong nước, ai cũng biết trong thương trường.
Bố Phương cũng kh ngoại lệ.
Ông từng tưởng tượng, nếu con gái cưới được Giang Diệu Cảnh thì tốt biết bao.
Ngày đó ngủ còn thể cười mỉm.
Thật tiếc, chỉ là tưởng tượng.
Trợ lý bên Giang Diệu Cảnh cũng được nghe d, năng lực mạnh, được Giang Diệu Cảnh tin tưởng, là cánh tay đắc lực.
Kh cưới được Giang Diệu Cảnh, cưới được trợ lý cũng được.
Hơn nữa, trợ lý này còn hợp lý hơn.
Bởi nếu con gái cưới Giang Diệu Cảnh, kh thể yêu cầu con cái mang họ Phương.
Nhưng với trợ lý này… với tài sản nhà Phương, hoàn toàn thể yêu cầu một đứa con mang họ Phương, để gia tộc kh bị tuyệt tự.
– “ đã giới thiệu hết sức, thành hay kh là tùy cô .” – Đoàn Kỳ Thụy nói.
Bố Phương nói:
– “ hiểu, sẽ nhắc cô .”
– “Chú, cô dùng được kh? Cô bướng bỉnh như vậy, chẳng vì chú nu chiều ?”
Bố Phương biết dạy con gái chưa đúng cách, nên cô mới như vậy.
Hối hận bây giờ cũng muộn.
Cô đã được nu chiều từ nhỏ.
Tính cách làm thay đổi được?
Hơn nữa, cũng kh nỡ để con gái chịu thiệt.
– “Chà, đã thế , chỉ còn cách tìm một con rể tốt để bù lại lỗi trước, nhất định giúp con bé giữ được đối tượng mai mối này.”
Đoàn Kỳ Thụy nói:
– “ nghe nói sẽ về nước F, chắc khó cơ hội với Nguyệt Nguyệt .”
– “ thử giữ xem ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-nham-nhung-chu-re-that-quyen-ru/chuong-939-khong-hung-thu.html.]
– “ cũng kh quá quen, chỉ qua giới thiệu của bạn bè thôi.”
– “Thế này, cho địa chỉ, tự tìm .”
Đoàn Kỳ Thụy mắt mở to.
Điều này… hơi quá đáng.
– “ sẽ hỏi thử xem.”
cũng kh tiện từ chối thẳng.
Kết thúc cuộc gọi, Đoàn Kỳ Thụy lập tức gọi cho Phương Nguyệt, th báo: nếu cô kh tìm , bố mẹ sẽ ra tay.
Khi đó, cô sẽ bị động.
Tuy nhiên, gọi ện kh ai nghe, Phương Nguyệt ngủ say, ện thoại rung liên tục nhưng kh đ.á.n.h thức cô.
Gọi ba lần liên tiếp, kh ai nhấc máy, đành bỏ cuộc, chuẩn bị gọi lại vào sáng hôm sau.
Sáng sớm, hơn sáu giờ.
Cánh cửa phòng Phương Nguyệt bị mở, mẹ cô gọi:
– “Nguyệt Nguyệt, dậy .”
– “Ừm…”
Phương Nguyệt lật , mơ mơ màng màng mở mắt:
– “ vậy?”
– “Nh dậy , chẳng nói hôm nay Hoắc Huân về nước F ? Con gặp .”
Phương Nguyệt bừng tỉnh:
– “, các biết đối tượng mai mối của con là Hoắc Huân?”
Bố Phương đã tìm kiếm th tin Hoắc Huân suốt đêm.
Th th tin, họ càng hài lòng.
Bây giờ họ chỉ muốn con gái cưới được Hoắc Huân.
Mẹ Phương hơi ngạc nhiên:
– “À, chẳng là họ nói ?”
Phương Nguyệt gật đầu.
Mẹ cô thúc giục:
– “Nh tắm rửa, thay bộ đồ đẹp vào.”
Phương Nguyệt gật đầu, đẩy mẹ ra:
– “Mẹ ra ngoài , con tắm.”
– “Nh lên, mẹ đứng ngoài cửa đợi, đừng nghĩ lén lút, mẹ biết hết.”
– “Con biết .”
Phương Nguyệt cầm ện thoại, để sau lưng, xuống giường vào phòng tắm.
Cô đóng cửa, khóa chặt.
Cô lập tức gọi cho Đoàn Kỳ Thụy.
vẫn đang ngủ, bị đ.á.n.h thức bởi cuộc gọi.
nghe máy, giọng lơ mơ:
– “Alo.”
Phương Nguyệt nói:
– “Là .”
Đoàn Kỳ Thụy nói:
– “Tối qua gọi em, em kh nghe.”
– “ say quá, ngủ quên . đã nói với bố mẹ về Hoắc Huân chưa?”
– “Họ hỏi , kh còn cách nào khác, em chuẩn bị tinh thần , họ vẻ hài lòng với Hoắc Huân.”
Phương Nguyệt ngồi trên mép bồn tắm.
– “Họ biết nhiều vậy ? biết về nước F? chẳng còn ai nữa ? vội tìm đàn cho ?”
– “Em cũng th cảm cho chú thím, em là con gái duy nhất, muốn tìm một tốt, vừa chăm sóc em, vừa chăm sóc gia đình.”
Phương Nguyệt kh nói gì, móng tay , vừa làm đẹp trước đó, khi thích, giờ th xấu, bực bội muốn cạy bỏ.
Cô ấn tượng với Hoắc Huân, nhưng cảm nhận được thực sự kh hứng thú với cô.
Kh nhất định là .
Vì vậy, cô kh ý định níu kéo.
Để khỏi làm phiền ta.
Nhưng bố mẹ…
Thật sự khiến cô đau đầu.
Cốc cốc
tiếng gõ cửa, sau đó là giọng mẹ:
– “Nguyệt Nguyệt, nh tắm , bố con đã tìm được , Hoắc Huân chuyến bay sáng khoảng 8 giờ, con nh lên.”
Phương Nguyệt sững , còn dò th tin chuyến bay của ta ?
Cô cảm th chẳng còn quyền lựa chọn gì nữa.
Đầu cô đau hơn bao giờ hết.
Chưa có bình luận nào cho chương này.