Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gả Nhầm Nhưng Chú Rể Thật Quyến Rũ

Chương 940: Giả Là Bạn Trai

Chương trước Chương sau

Cộc cộc…

Tiếng gõ cửa của mẹ Phương gấp gáp hơn:

– “Nguyệt Nguyệt ngoan, mau tắm , kh kịp thời gian đâu. Nếu ta mất, bố con chắc c sẽ đuổi ra nước ngoài luôn đ.”

Phương Nguyệt mở cửa phòng tắm, kinh ngạc mẹ:

– “Đàn hết sạch à? mẹ làm quá vậy?”

– “Đàn thì kh thiếu, nhưng ai hợp với con đâu bao nhiêu? Trước đây vài hợp, chẳng đều bị con dọa chạy hết ? Chúng ta cũng chẳng còn cách nào khác, là con tự gây ra tình cảnh bây giờ đ.”

Phương Nguyệt nói:

– “Con biết , nhưng con một ều kiện.”

– “Điều kiện gì?” – Mẹ cô nói. “Lần này bố con chắc c kh chiều theo con đâu. Muốn đưa ra ều kiện thì suy nghĩ kỹ.”

Phương Nguyệt nói:

– “Mẹ kh được can thiệp. Tìm bạn đời, chắc c con thích.”

Mẹ cô biết con gái miệng lém lỉnh đến mức nào, kh nói lại nổi, đành nhún nhường:

– “Lần này, bố con sẽ kh dễ bị con thuyết phục đâu. Chúng ta đã nu chiều con hơn hai mươi năm , sau này, chúng ta sẽ già cả.”

– “Con biết .” – Phương Nguyệt thầm hiểu.

Cô biết bố mẹ muốn gì, nhưng… trong lòng vẫn thở dài.

– “Vậy thì nh lên, đừng để bố con thật sự tìm , lúc đó con mới thật sự xấu hổ.”

Phương Nguyệt hỏi:

– “Mẹ, con biết bố muốn con nh kết hôn, nhưng cần gấp đến mức này kh?”

– “Bố con kh thời gian chờ…” Nhận ra nói hơi nhiều, mẹ cô sửa lời: “Chúng ta già , kh còn thời gian chờ con.”

Phương Nguyệt cười:

– “Mẹ vẫn còn trẻ mà.”

– “Thôi thôi, nh tắm .” – Mẹ cô đẩy con vào phòng tắm, “Nh lên.”

Phương Nguyệt vừa tắm vừa suy nghĩ kế sách.

Hóa ra lần này, bố mẹ kh dễ dỗ dành nữa.

Cô thay đồ, trang ểm lộng lẫy.

Cầm chìa khóa xe, cô lái chiếc siêu xe khác của tới sân bay.

Vừa hay, Hoắc Huân cũng tới.

Cô chưa từng chủ động tới mức này để theo đuổi một đàn .

Ngay cả trong phim truyền hình hay ện ảnh, cũng thường là nam nhân theo đuổi cô gái sắp rời .

Đến cô, hoàn toàn ngược lại.

Cô cũng bối rối kh biết nói .

– “Chào.” – Cô nh bước tới.

Hoắc Huân quay đầu, th cô, cũng kh quá ngạc nhiên:

– “ vậy, em cũng máy bay à? Chuẩn bị đâu chơi?”

Cô con gái nhà giàu như vậy, ngoài chơi ra, chắc cũng kh còn việc gì khác để làm.

Phương Nguyệt hơi ngập ngừng, lo sợ bố thật sự tới tìm Hoắc Huân.

Nếu vậy, mặt cô sẽ mất hết thể diện.

– “ muốn nhờ giúp một việc.” – Phương Nguyệt vội nói, “ sẽ kh làm hại đâu.”

Hoắc Huân tỏ vẻ hứng thú:

– “, muốn dùng tiền mua à?”

Phương Nguyệt nói:

– “ thể đưa ra ều kiện.”

Hoắc Huân cô:

– “Trước tiên nói việc gì, nếu kh giúp được thì nói gì cũng vô ích.”

– “ chắc c giúp được chứ?” – Cô cười ngượng, “Đến tìm đột ngột, ngạc nhiên chứ?”

Hoắc Huân nói:

– “ tưởng em máy bay, tình cờ gặp thôi. Nh nói việc , kẻo trễ chuyến.”

– “Đúng , thể giả làm bạn trai , về nhà với , lừa bố mẹ một chút được kh?”

Hoắc Huân thực sự sững sờ.

– “Hả?”

tưởng nghe nhầm.

– “, kh ai muốn em à? Cần gấp cưới luôn ?”

Phương Nguyệt đáp thẳng:

– “ mới là kh ai thèm để ý.”

– “Nếu đã muốn, còn nhờ đàn giả làm bạn trai?” – Hoắc Huân ánh mắt trêu chọc.

Phương Nguyệt mím môi, kh phản bác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-nham-nhung-chu-re-that-quyen-ru/chuong-940-gia-la-ban-trai.html.]

– “Chỉ cần nói đồng ý hay kh thôi.” – Cô kho tay.

Hoắc Huân khẽ nhếch môi:

– “Đây là thái độ van nài à?”

Phương Nguyệt “…”

– “Nói câu dễ nghe, sẽ giúp em. Nếu còn cứng rắn, luôn nhé?”

– “Đừng.” – Cô vội ngăn, nếu để Hoắc Huân , bố cô tìm lúc đó, cô mới thật sự mất mặt.

– “Nói mềm mại?” – Cô vẫy mi, “Xin đ?”

– “Chưa đủ mềm.” – Hoắc Huân mỉm cười: “Xin tư thế xin, hiểu kh?”

Phương Nguyệt chưa từng chịu nhục kiểu này.

Cô hộc máu!

– “ đã đủ mềm chưa?” – Cô đã hết sức hạ .

Hoắc Huân nghiêng sát tai hỏi:

– “Mềm ở đâu?”

Phương Nguyệt giật , đỏ bừng mặt, vừa giận vừa xấu hổ.

Hoắc Huân tặc lưỡi:

– “Em còn biết đỏ mặt nữa à? Thật trong sáng. Thôi được, em đỏ mặt, giúp một việc.”

Phương Nguyệt muốn giận nhưng kh còn lý do nữa, g giọng che vẻ ngượng:

– “Đi thôi, xe con đang để ở bãi.”

Hoắc Huân nói:

– “ l hành lý.”

Phương Nguyệt ngơ ngác:

– “Để lên xe à?”

Hoắc Huân đưa cho cô:

– “ giúp em, hành lý kh nên do em xách ?”

Phương Nguyệt “…”

– “ còn là đàn à? Để phụ nữ làm việc này?”

– “Vậy em đừng coi là đàn là được.” – Hoắc Huân cười.

Phương Nguyệt hít sâu, kéo hành lý theo .

lưng Hoắc Huân, muốn phát hiện ra ểm gì đó sai sót.

Cô chưa từng gặp đàn như vậy, thật sự kh biết đàn hay kh.

– “Đừng coi là đàn .” – Hoắc Huân kh quay lại mà nói.

Dù kh , vẫn đoán thấu ý nghĩ cô.

Phương Nguyệt “…”

– “Xe em để đâu?” – Hoắc Huân hỏi.

– “Chiếc màu hồng.” – Cô dán decal màu hồng, trước là bạc.

Hoắc Huân nhận xét:

– “Quả đúng màu phụ nữ thích.”

– “, phân biệt giới à? Nhớ nhé, cũng sinh ra từ phụ nữ.”

Hoắc Huân nói:

– “ chưa từng phân biệt phụ nữ, nhưng phân biệt em.”

– “…”

Phương Nguyệt đặt hành lý xuống, đ.á.n.h vào ngực, chỉ cần nói thêm một câu cũng đủ làm cô tức giận!

Cô hậm hực mở cốp, bỏ hành lý vào. Chiếc vali nhỏ, khá nặng, cô khi nào từng làm việc này?

Vừa bực vừa bất lực.

Lần đầu tiên trong đời cô bị “bắt nạt”, còn là bởi một đàn lớn.

Cô thắt eo, muốn bóp c.h.ế.t .

– “Bóp c.h.ế.t , sẽ kh ai giả làm bạn trai em đâu, nh lên.” – Hoắc Huân cười .

Phương Nguyệt tiến đến, kh chịu nổi, đá một cú vào đầu gối .

– “Ừ…”

Hoắc Huân đau, cúi ôm đầu gối.

– “Tính tình em kh tốt, bạo lực thế?”

– “Đối với đàn hẹp hòi như , cần tính tình tốt làm gì? ích gì?”

Phương Nguyệt mở cửa ngồi vào ghế lái:

– “Nh lên, lên xe .”

Hoắc Huân bước đến, ngồi ghế phụ.

cài dây an toàn, hỏi:

– “Giả làm bạn trai em, chú ý gì kh?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...