Gả Nhầm Nhưng Chú Rể Thật Quyến Rũ
Chương 942: Trai thuần khiết
Hoắc Huân nhận th má Phương Nguyệt ửng đỏ, cố tình trêu cô, cúi sát sát vào tai cô:
– “Kh đâu, đã đồng ý giúp em lần này , sẽ giúp em qua chuyện này. Nhưng em thể lừa được khác một lúc, liệu lừa được cả đời kh? Đây kh là cách lâu dài đâu.”
– “ biết mà.” – Phương Nguyệt hoàn toàn kh dám mặt .
Cô ánh mắt lảng tránh, kh biết đâu cho .
Trên đường tìm Hoắc Huân, cô cũng đã nghĩ tới vấn đề này.
Trước mắt, nhờ Hoắc Huân giả làm bạn trai, trấn an bố mẹ một chút. Khi Hoắc Huân về F quốc, cô thể nói với bố mẹ rằng họ yêu xa, thế là kéo dài được thời gian.
Trong thời gian này, cô cũng sẽ thử tìm xem phù hợp nào kh. Nếu tìm được, cô thể nói với bố mẹ rằng đã chia tay Hoắc Huân và tìm bạn trai mới.
Ít nhất, trong khoảng thời gian này, bố mẹ sẽ chú ý tới chuyện cô tìm bạn trai, nhưng kh quá lo lắng.
– “ yên tâm, sẽ bám l .”
– “ đâu nói vậy.” – Hoắc Huân nói. đứng sát gần, thậm chí còn ngửi được hương nước hoa dễ chịu từ cô, vô thức xuống cổ mảnh mai của cô, ánh mắt dừng lại một chút.
Đang thèm thuồng.
– “Bố mẹ, hai ở ngoài à?” – Phương Nguyệt gọi to.
Bố mẹ cô thận trọng, lén lút xuống lầu, bóng dưới khe cửa biến mất.
Phương Nguyệt thở phào.
Cô quay đầu th Hoắc Huân , ánh mắt chạm nhau vài giây cùng né .
Phương Nguyệt nh chóng đứng dậy.
Hoắc Huân vội giải thích:
– “ chỉ sợ bố mẹ em phát hiện, là bạn trai giả thôi…”
– “ biết mà.” – Cô cười: “Cứ như trò thôi, hiểu.”
Hoắc Huân cô hỏi:
– “ thật sự ở đây ăn cơm kh?”
Phương Nguyệt:
– “Bố mẹ đã nhiệt tình như vậy, kh còn cách nào khác .”
Hoắc Huân hoàn toàn đồng tình:
– “Bố mẹ em thật sự thích nhỉ.”
Phương Nguyệt: “….”
Cô sang nơi khác:
– “Họ muốn sớm kết hôn, đàn nào họ cũng thích.”
Hoắc Huân: “….”
Ý cô là cũng kh gì đặc biệt? Bố mẹ cô chỉ muốn cô l chồng sớm, chứ kh hẳn thích ?
Hoắc Huân lắc đầu:
– “ kh nghĩ vậy.”
cảm nhận được bố mẹ Phương Nguyệt thật lòng thích .
– “Đừng tỏ ra quá tốt, đừng để họ thích quá nhiều.” – Phương Nguyệt nhắc.
Nếu bố mẹ quá thích, sau này khi cô “chia tay” với Hoắc Huân, họ sẽ khó chấp nhận.
– “Muốn tự phá hình tượng à?” – Hoắc Huân nghĩ xấu xa. muốn bố mẹ cô thích , khi họ phát hiện là giả, liệu cô bị “ăn đòn” kh?
Hình ảnh Phương Nguyệt bị đ.á.n.h hiện ra, kh nhịn được cười.
Phương Nguyệt bực bội:
– “ cười gì? Đầu óc hư à?”
Hoắc Huân trợn mắt:
– “Em mới hư đầu.”
Hoắc Huân đứng dậy:
– “Kh dẫn tham quan à?”
Phương Nguyệt :
– “ chỉ là giả vờ, mà còn muốn tham quan nhà à?”
Hoắc Huân lắc đầu:
– “Ai tham quan nhà em, chỉ tham quan phòng em thôi.”
Phương Nguyệt nghiến môi, lầm bầm:
– “Kh biết xấu hổ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-nham-nhung-chu-re-that-quyen-ru/chuong-942-trai-thuan-khiet.html.]
– “Là bố mẹ em bảo tham quan, kh thì nhờ họ dẫn.” – Hoắc Huân ra vẻ chuẩn bị xuống lầu.
Phương Nguyệt chạy ra cửa, khóa lại:
– “Hoắc Huân, đừng quá đáng.”
Hoắc Huân:
– “ vô ều kiện giúp em, kh cảm ơn cũng thôi, còn hành xử thiếu lễ phép vậy, kh sợ phản bội ?”
Phương Nguyệt: “….”
– “… nhỏ nhen vậy, luôn hăm dọa , tính gì mà giỏi?” – Cô đỏ mặt.
Hoắc Huân cô từ đầu đến chân.
Cô cao, mảnh mai, da trắng. Như một tiểu thư con nhà giàu, ngoài chơi ra, còn biết chăm sóc da, nên da mới đẹp.
Cô im lặng, kh kiêu căng, vẫn xinh.
Chỉ là quá ngang ngạnh.
Hoắc Huân mắt liếc xuống đôi chân cô.
Trắng nõn, thẳng, dép b mềm.
Các ngón chân làm nail tinh tế, bóng lấp lánh.
Da càng trắng hơn.
Thật lòng, kh tệ, chút… đẹp.
rút mắt, cười:
– “Em là phụ nữ à?”
– “ kh phụ nữ, còn thể là đàn à?” – Phương Nguyệt bực bội.
Hoắc Huân nhếch môi cười mỉa:
– “Thật ? Em nói là phụ nữ, chứng minh đây?”
Phương Nguyệt hất ngực.
Hoắc Huân liếc, bĩu môi:
– “Kh giả chứ?”
– “Cả đều tự nhiên, kh hề giả tạo, cứ như kh tin?” – Cô bực bội.
Cô tự hào: giữa thời đại thẩm mỹ tràn lan, cô chưa bao giờ động d.a.o kéo. Chỉ dưỡng da, trẻ trung tự nhiên, kh cần mỹ phẩm.
Cô rạng rỡ tự nhiên.
Hoắc Huân cười mờ ám:
– “Chưa từng th, kh thể phân biệt thật giả.”
Phương Nguyệt đỏ mặt, giận dữ:
– “Hoắc Huân, tin kh, sẽ xử lý !”
Giọng cô to, làm bố mẹ phía dưới nghe th, liền chạy lên.
Cửa bị cô khóa, kh vào được.
– “Bố mẹ, con và Hoắc Huân ổn mà, đừng lo.” – Phương Nguyệt nói.
Hoắc Huân cười đẹp, bắt chước mẹ cô:
– “Nguyệt Nguyệt bắt nạt .”
Cửa ngoài cồng kềnh…
Phương Nguyệt tức đến mức muốn nổ phổi.
Hoắc Huân:
– “Chưa mở cửa, bố mẹ em sẽ đạp cửa vào.”
Cô đành mở cửa.
Bố mẹ lao vào:
– “Nguyệt Nguyệt, con vô lý vậy?”
Phương Nguyệt: “….”
Cô muốn hét lên: cả đời chịu thiệt là con đây!
Bố cô:
– “Bố đã nu chiều con quá .”
Hoắc Huân thêm mắm thêm muối:
– “Đúng, đúng, ngày thường còn hay bắt nạt cháu vì cháu dễ thương nữa.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.