Gả Nhầm Nhưng Chú Rể Thật Quyến Rũ
Chương 941: Không Đúng Mực
– “Chỉ cần giữ miệng, cố gắng kh nói chuyện là được.” – Phương Nguyệt nhắc.
Hoắc Huân gật đầu:
– “Tức là giả làm câm.”
nghiêng lại hỏi:
– “Nếu giả câm, bố mẹ em chê kh?”
Phương Nguyệt hừ một tiếng, ngước mắt , ánh mắt chạm nhau gần, cô hỏi:
– “ vậy, thật sự muốn bố mẹ thích à?”
Hoắc Huân hơi ngượng, ho nhẹ:
– “Kh kh, chỉ hỏi cho biết thôi mà.”
Phương Nguyệt nói:
– “ chưa bao giờ chịu thiệt thòi trước đàn , là đầu tiên.”
Cô vừa nói vừa đạp mạnh ga.
Chiếc xe tăng tốc đột ngột, Hoắc Huân kh kịp chuẩn bị, ngả ra sau, mắt mở to kinh ngạc.
cô:
– “ lái nh vậy?”
Phương Nguyệt kh thèm trả lời, tốc độ chỉ tăng chứ kh giảm.
Hoắc Huân nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm trên cửa sổ:
– “ đâu làm gì em, lại để chịu thiệt? Đây là muốn g.i.ế.c à?”
Phương Nguyệt kh vui:
– “Im .”
Hoắc Huân nháy mắt:
– “ giúp em, giúp sai… chậm lại chút!”
Một chiếc xe địa hình phía trước, xe của cô suýt đ.â.m vào, Hoắc Huân sợ hãi im lặng.
phụ nữ này vừa kiêu ngạo, vừa bừa bãi, kh thể đùa được.
muốn sống lâu hơn, nên kh thể chọc cô, tốt nhất cứ im lặng giúp xong việc .
Xe chạy thẳng tới trước biệt thự nhà Phương, dừng lại.
Phương Nguyệt quay sang :
– “Nếu bố mẹ hỏi đang hẹn hò với kh, thì trả lời là nhé.”
Hoắc Huân chần chừ mới đáp:
– “ kh nên đồng ý giúp em, chẳng th một chút biết ơn nào cả.”
– “Nói gì bây giờ cũng muộn .” – Phương Nguyệt mở cửa xuống xe.
Cô nhắc lại:
– “Giả câm, cố gắng ít nói.”
Hoắc Huân gật đầu.
– “Xuống .” – Cô thúc giục.
Bố mẹ Phương Nguyệt đứng ngoài, vừa th xe tiến vào liền ra đón.
Hoắc Huân tháo dây an toàn, mở cửa xuống.
– “Đến à?” – Bố cô cười, mắt cong hẳn, nếp nhăn nơi khóe mắt càng hiện rõ.
Mẹ cô cũng nhiệt tình:
– “Nh lên, vào nhà , ngoài kia nóng kh?”
Hoắc Huân “…”
Quá nhiệt tình ?
gần như kh tin mắt .
nghĩ bố mẹ Phương Nguyệt sẽ khó tính, nhưng kh ngờ họ thân thiện đến mức này.
giả làm bạn trai mà còn cảm th áy náy, cười gượng, trời, trời cũng kh nóng lắm dù nắng.
– “Nh vào .” – Bố mẹ cô một trái một dẫn , như sợ chạy mất.
– “Dì Triệu, nh pha trà ngon nhất mang tới.” – Bố cô ra lệnh.
Hoắc Huân “…”
quay ra Phương Nguyệt cầu cứu, nhưng cô quay mặt , làm ngơ.
– “Ngồi .” – Bố mẹ dẫn đến sofa.
Hoắc Huân ngồi xuống.
Mẹ cô đ.á.n.h giá từ đầu đến chân, cao ráo, ngoại hình khá, lại còn năng lực, đúng kiểu rể mà nhà Phương cần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-nham-nhung-chu-re-that-quyen-ru/chuong-941-khong-dung-muc.html.]
– “Kh tệ.” – Bà gật gù.
Bố cô tiến lại gần:
– “Nghe nói về từ lâu, kh ngờ nay lại duyên gặp gỡ.”
Hoắc Huân tuân theo nguyên tắc ít nói, chỉ mỉm cười.
Dù thắc mắc: quen họ à?
Nhưng c ty mới sang F quốc, trước đây ở nội địa, bố cô là do nhân, biết cũng bình thường thôi.
– “Con gái , bị chúng nu chiều, tuy ngang ngược nhưng lòng tốt.” – Bố cô vừa nói vừa , càng càng vừa ý.
Từ ngoại hình đến năng lực, bố cô vừa ý.
– “Chỉ cần kết hôn với Nguyệt Nguyệt, đảm bảo, cô sẽ kh còn ngang ngược hay ham chơi nữa.”
Hoắc Huân nhếch môi.
Phương Nguyệt lườm, nghĩ thầm: “Ôi trời… bố mẹ ….”
– “Nào, con là con của bố mẹ, hay ta vậy?” – Cô phàn nàn.
– “Làm con gái quý bằng con rể chứ?” – Bố mẹ gần như đồng th.
Họ biết con gái chỉ biết chơi, kh làm gì khác, nên muốn tìm một con rể tốt.
Họ dựa vào con rể trong tương lai, kh thể để mất .
Hoắc Huân lần đầu được tiếp đãi nồng hậu thế này, thật sự chưa quen.
Phương Nguyệt thở dài, chống tay trán.
– “ thích ăn gì, để nấu, trưa ăn ở nhà nhé?” – Mẹ hỏi.
Hoắc Huân cô, như nói: “ bảo ăn đâu.”
Phương Nguyệt chịu kh nổi sự chu đáo quá mức này, cảm giác như bị bỏ rơi.
Cô đứng dậy, kéo Hoắc Huân khỏi bố mẹ:
– “Bố mẹ, là bạn trai con, để nói chuyện với bố mẹ, con phát triển tình cảm được?”
Bố mẹ cô hiểu ra:
– “À à, trẻ con cần kh gian riêng, , lên lầu.”
Bố cô còn bảo:
– “Dẫn rể tương lai tham quan nhà, tiện thể lên phòng con chơi.”
Phương Nguyệt “…”
Ôi trời… bố mẹ kiểu gì vậy?
Cô kh thể tiếp tục ở tầng dưới, kéo Hoắc Huân lên lầu.
Vào phòng, Hoắc Huân nói ngay:
– “Bố mẹ em vẻ vừa ý với nhỉ?”
Phương Nguyệt cau mặt.
Hoắc Huân th cô khó chịu, liền trêu:
– “Nhiệt tình đến mức tưởng em chưa ai muốn, gặp một đàn liền muốn nhét ra.”
Phương Nguyệt trừng mắt:
– “Im miệng !”
Hoắc Huân bĩu môi:
– “Kh muốn im.”
Má cô ửng đỏ, phồng lên, đáng yêu như một chú chuột hamster.
Hoắc Huân giả làm y hệt, nhéo má cô.
– “ thật đáng ghét.” – Cô giận, tay đưa lên, nhưng Hoắc Huân nắm cổ tay cô, kéo vào lòng.
Phương Nguyệt kh kịp đề phòng, ngồi sụp lên đùi .
Cô giật , mắt mở to… Tư thế này quá thân mật!
Nhận ra, cô vội đứng dậy, Hoắc Huân vòng tay giữ, áp sát tai cô, nói nhỏ:
– “ khe cửa kia kìa.”
Hơi thở nóng hổi phả lên cổ, ngứa ngáy, rạo rực, làm cô khô miệng, mặt nóng bừng.
– “ bố mẹ em kh?”
Trái tim Phương Nguyệt đập mạnh.
Cô quay cửa, dùng cử chỉ che giấu lo lắng thoáng qua.
Dưới khe cửa, bóng rõ rệt.
Cô thì thầm với Hoắc Huân:
– “Bố mẹ thúc giục chuyện hôn nhân, họ giáo dưỡng, chỉ là đôi khi chuyện của , hơi… kh đúng mực thôi, đừng để tâm.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.