Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gả Thay Đích Nữ - Bị Lưu Đày Đến Xứ Băng Tuyết

Chương 27: Ổ Tuyết ---

Chương trước Chương sau

Gần trưa, Cao Uy đến phát bánh màn thầu nhỏ, tiện thể th báo buổi chiều mọi tiếp tục lên đường.

Bạch Chỉ nhân lúc giải quyết nhu cầu đã xem qua bản đồ, m chục dặm tiếp theo đều kh rừng cây, ều đó nghĩa là tối nay sẽ kh củi. Kh củi thì kh thể đốt lửa, càng kh thể nấu cơm.

Vẻ mặt Bạch Chỉ kh tốt chút nào. Buổi trưa khi hâm nóng đồ ăn, nàng nhắc nhở Trần Uyển Ninh một câu:

“Ừm, phu quân cũng nói tuyết dày lẽ kh nhặt được củi, bảo ta hâm nóng thêm m cái bánh màn thầu, lát nữa gói vào gi dầu đặt sát giữ ấm.”

Bạch Chỉ nghe xong cũng hâm nóng đồ ăn. Nàng một hơi hâm chín chín cái bánh bao, định ăn một cái vào buổi trưa hôm nay, mỗi tối và sáng mai ăn một cái.

Ăn trưa xong, Lý Đan Th vội vàng đến, mang về khoai lang và củ cải.

“Khoai tây và cải thảo ở dịch trạm kh nhiều, họ chỉ chịu đưa b nhiêu thôi.”

Bạch Chỉ vươn tay cân thử, khoai lang khoảng mười m cân, tám củ cải trắng dài bằng cẳng tay.

“Đã tốt lắm , đa tạ nàng.”

Lý Đan Th cười cười kh nói gì, quay rời . Lần này nàng kh nói một lời nào với Trần Uyển Ninh và những khác.

Đoàn lại tiếp tục lên đường.

Dù tuyết đã ngừng rơi nhưng gió vẫn lớn, tuyết đọng cũng đã ngập đến nửa bắp chân của trưởng thành.

Lần này Bạch Chỉ và Tiêu Ngự đừng nói là lười biếng ngồi trên xe, ngay cả Lý Dương khi lên dốc cũng xuống dắt ngựa, Bạch Chỉ và Tiêu Ngự ở phía sau dùng sức đẩy mới miễn cưỡng lên được.

Chưa được một c giờ đã kh theo kịp. Tiếng roi quất lại vang lên. Nhưng đã kh nổi thì chính là kh nổi, mặc cho quan sai quất roi thế nào cũng kh thể bước .

Con cái nhà họ Vệ được khác thay phiên cõng . Một tiểu của phú thương vì quá sức kh nổi, bị quất hai roi liền tắt thở.

“Xúi quẩy!” Lưu Hoài mắng một tiếng thúc giục những khác.

Tiểu kia mãi mãi bị bỏ lại trong băng tuyết lạnh lẽo.

Tiêu Tĩnh Vũ cũng kh thể cầm cự được nữa. Tiêu Trạch Lan sức khỏe vẫn khá tốt, lại được nghỉ ngơi một ngày, vậy mà lại cõng được gần nửa c giờ.

Càng ngày càng nhiều kh nổi. Những tráng hán mà phú thương mua về m lần làm phú thương ngã xuống tuyết, còn cố ý hay kh thì chỉ họ tự biết.

Cuối cùng phú thương cũng bắt đầu tự bộ, nhưng được hai tráng hán dìu đỡ.

Bạch Chỉ và Tiêu Ngự đã bị đ cứng đến mất cả tri giác, hai chân chỉ tuân theo bản năng mà bước về phía trước.

Bạch Chỉ cảm th đây là ngày đau khổ nhất kể từ khi họ bị lưu đày.

Đoàn càng lúc càng chậm, th trời sắp tối mà vẫn tiền bất đáo thôn, hậu bất đáo ếm. Vương Tr kh còn cách nào, đành ra lệnh nghỉ ngơi.

Đoàn cuối cùng cũng dừng lại, Bạch Chỉ thở hổn hển qu.

Xung qu kh một cây cối, kh một tảng đá lớn, ngoài màu trắng vẫn là màu trắng, kh bất kỳ vật che c nào.

Hơi thở ấm nóng phả ra hóa thành sương tuyết phủ đầy l mày và l mi. Bạch Chỉ dùng tay áo lau , đau nhói, nàng nghi ngờ đã bị tê ng.

Tiếng khóc vang lên từ trong đoàn , từ kìm nén chịu đựng đến khóc nức nở thành tiếng. Nhưng chẳng m chốc mọi đều ngừng khóc, bởi vì nước mắt sẽ đóng băng trên mặt.

Bạch Chỉ l túi nước ra, uống một ngụm ngậm trong miệng, chờ đến khi bớt lạnh mới nuốt xuống.

Nàng dùng chân dò tìm một chỗ tương đối bằng phẳng, gọi Tiêu Ngự bắt đầu đắp ổ tuyết.

Tiêu Trạch Lan và những khác tưởng vẫn là đắp tường tuyết nên cũng làm theo, kh ít bắt đầu học theo Bạch Chỉ.

Đan Đan

Thực ra Bạch Chỉ cũng chưa từng đắp ổ tuyết bao giờ, nàng chỉ xem video của những chuyên về thám hiểm mà thôi.

Hai đầu tiên dọn dẹp một khoảng trống đủ cho ba , sau đó đắp một vòng tường tuyết hình tròn xung qu, càng lên cao càng thu hẹp vào bên trong một chút, trên tường để lại một khe hở vừa đủ cho một qua.

Tường tuyết đắp cao đến ngang eo trưởng thành thì dừng lại, sau đó hai chiếc nạng của Tiêu Trạch Lan liền phát huy tác dụng, Bạch Chỉ đặt chúng lên tường tuyết, coi như làm một cái xà.

Vỏ chăn bên ngoài được kéo xuống vừa vặn che kín đỉnh. Bạch Chỉ lại tiếp tục nâng cao tường tuyết thêm một chút, cố định nạng và vỏ chăn, sau đó thể chất tuyết lên trên vỏ chăn. Hai nhẹ nhàng đặt tuyết, sau khi xác định thể chịu được thì tốc độ nh hơn.

Sau hơn nửa c giờ nỗ lực, ổ tuyết cuối cùng cũng được đắp xong.

Tiêu Trạch Lan chống nạng đưa hộp ngải cứu đã đốt cho Bạch Chỉ, ít ra cũng chút hơi ấm.

Tiêu Ngự vóc dáng nhỏ bé, bò vào trải bạt dầu, Bạch Chỉ dùng que đóm soi sáng cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-thay-dich-nu-bi-luu-day-den-xu-bang-tuyet/chuong-27-o-tuyet.html.]

Bạt dầu và nệm được trải xong, Tiêu Ngự nằm ở trong cùng, giỏ đặt dưới chân .

Tiêu Trạch Lan bảo Bạch Chỉ ngủ ở giữa, chỗ cửa sổ bên ngoài cùng là lạnh nhất.

Lần này ngay cả Tiêu Ngự cũng kh nói gì về nam nữ thụ thụ bất thân, bởi vì bé thật sự sắp c.h.ế.t ng . c.h.ế.t thì hẳn là kh phân biệt nam nữ nữa chứ?

Bạch Chỉ kh vào, một là ổ tuyết hình tròn, chỗ giữa rộng rãi nhất, Tiêu Trạch Lan vóc dáng cao nhất, ngủ ở giữa là thích hợp nhất. Hai là tối nay e rằng sẽ c.h.ế.t ng, Bạch Chỉ sợ kẻ sẽ chó cùng cắn giậu.

"Nàng vào , ở ngoài nàng kh thể duỗi chân thoải mái được, ta chỉ cần dùng áo b chặn cửa lại là được."

Cuối cùng Tiêu Trạch Lan vẫn ngủ ở giữa.

Bạch Chỉ cũng cúi bò vào.

Trong ổ tuyết tối, kh một chút ánh sáng nào. Bạch Chỉ vô cùng hối hận vì kh mang theo nến, nhưng may mắn là bọn họ mang theo khá nhiều que đóm, lúc này đang được Tiêu Ngự giơ lên để chiếu sáng.

Ổ tuyết độ cao ngồi dậy là kh thành vấn đề. Bạch Chỉ l đôi giày vải b của ra, đặt hộp ngải cứu vào trong.

Cảm th bên trong hơi ấm, nàng liền l hộp ngải cứu ra đặt vào một chiếc giày vải b khác.

Bạch Chỉ cởi đôi giày da ở chân trái ra, thay một đôi vớ mới đôi giày vải b vào.

"Phù..."

Chân cuối cùng cũng cảm giác, Bạch Chỉ thoải mái thở dài một hơi.

Đợi hai chân đều đã thay xong giày vải b, nàng liền đặt hộp ngải cứu vào đôi giày vải b của Tiêu Trạch Lan.

"Để ta làm."

Tiêu Trạch Lan vừa định đứng dậy thì Tiêu Ngự đã đứng lên, "Để ta làm, ca ca cao quá."

Mùi vớ kh được thơm lắm, Bạch Chỉ nhét hết vớ vào tuyết ở cửa. Giày da thì kh còn cách nào khác, nàng gấp lại đặt dưới chân .

Ba đều đã giày vải b ấm áp xong thì bắt đầu ăn bữa tối. Bánh bao trong lòng n.g.ự.c đã nguội lạnh, nhưng may mắn là vẫn chưa quá cứng, ba nhấp từng ngụm nước nhỏ, từ từ ăn.

Bên ngoài thỉnh thoảng truyền đến tiếng bước chân, hẳn là đang xem bọn họ đắp ổ tuyết thế nào, còn hỏi vọng vào.

Nhưng hỏi cũng vô ích, chủ yếu là bên này kh cọc gỗ để chống đỡ. Kh cọc gỗ mà chỉ dùng vật khác để che nóc cũng được, nhưng khả năng giữ ấm sẽ kém hơn.

Bạch Chỉ lại l thuốc trị tê ng ra, cũng kh kỹ chỗ nào bị lạnh, trực tiếp thoa một lớp lên mặt và tay.

Thoa xong, ba chen chúc sát vào nhau, nhưng vẫn quá lạnh, Bạch Chỉ thậm chí còn sợ rằng nếu ngủ thì sẽ kh bao giờ tỉnh lại nữa.

Ba cứ thế nằm yên lặng, đến cả tiếng thở của ai cũng nghe rõ mồn một.

Bạch Chỉ cũng nghe ra một tiếng thở kh đều.

" vậy Tiêu Trạch Lan? Chân đau ư?"

"Kh! ... phù..."

Nghe giọng ệu này cũng kh giống kh cả.

"Tiêu Ngự, que đóm."

Ổ tuyết lại ánh sáng, Bạch Chỉ th mặt Tiêu Trạch Lan đầy mồ hôi lạnh vì đau.

"Ca ca, để ta giúp giữ ấm."

Tiêu Trạch Lan nghiêng sang, Tiêu Ngự mở áo b ra, vén ống quần của Tiêu Trạch Lan lên, ôm đầu gối của vào lòng.

Bạch Chỉ giúp Tiêu Ngự đắp chặt lớp l thú của bé, sau đó đắp cả chăn lên hai .

Tiêu Trạch Lan vội nói: "Nàng đắp chăn cho bọn ta, còn nàng thì ?"

"Ta đắp áo b."

Bạch Chỉ l tất cả áo khoác b của ba trong giỏ ra, chiếc của Tiêu Ngự ngắn nhất, đắp ngược từ chân lên eo, chiếc của đắp từ cổ xuống bắp chân, chiếc của Tiêu Trạch Lan dài nhất, thể che kín cả Bạch Chỉ, khả năng giữ ấm kh hề kém chăn.

"Thế nào?"

"Được, còn ấm hơn chăn."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...