Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gặp Anh Lúc Hoàng Hôn

Chương 7: Ký ức đứt đoạn

Chương trước Chương sau

Dư Th Sơ nằm dài trên giường, trằn trọc mãi kh ngủ nổi.

Ánh đèn đường hắt qua rèm cửa mỏng, tạo thành những vệt sáng lấp lóa trên tường. Cô cứ xoay hết lần này đến lần khác, đầu óc kh ngừng tua lại từng câu từng chữ của Tần Mộ Trạch buổi tối hôm nay.

"Muốn cô nhớ lại ."

Rốt cuộc… cô đã từng gặp ta ở đâu?

Thành phố này rộng lớn như vậy, với lướt qua nhau mỗi ngày nhiều kh kể xiết, nhưng ánh mắt của Tần Mộ Trạch lại mang theo sự quen thuộc quá đỗi, như thể thật sự đã từng là một phần trong ký ức của cô.

Dư Th Sơ cố gắng lục lọi từng mảnh ký ức rời rạc, nhưng chỉ toàn là những hình ảnh mơ hồ, chắp vá. Trong đó, một bóng đứng dưới tán cây ngô đồng, đôi mắt đen sâu như hồ nước tĩnh lặng, ngón tay thon dài nhẹ nhàng đặt lên trán cô, giọng nói trầm thấp:

"Đừng sợ, ở đây ."

Tiếng nói xa xăm lắm, như vọng lại từ một kiếp nào đó, khiến lòng cô khẽ run lên.

Sáng hôm sau, Dư Th Sơ bị chu ện thoại đánh thức.

Là trợ lý của S.E gọi đến, th báo cô hôm nay đến c ty ký kết phụ lục hợp đồng và thực hiện buổi chụp hình chính thức cho nghệ sĩ mới.

Dư Th Sơ lập tức tỉnh táo, gác lại những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu, nh chóng chuẩn bị mọi thứ.

Cô chọn một chiếc sơ mi trắng kết hợp với chân váy đen đơn giản, gương mặt được trang ểm nhẹ nhàng, tóc búi thấp phía sau, tr vừa th lịch vừa phần chín c.

trong gương, cô khẽ gật đầu hài lòng.

Hôm nay, cô kh Dư Th Sơ yếu đuối ngày xưa, càng kh phụ nữ vì tình yêu mà tự đánh mất bản thân. Cô bây giờ là nghệ sĩ dưới trướng S.E, là phụ nữ đứng dậy sau bao sóng gió, là chính .

Phòng chụp của S.E được bố trí chuyên nghiệp và hoành tráng, ekip đều là những tiếng trong giới.

Khi Dư Th Sơ bước vào, mọi đều cô với ánh mắt hiếu kỳ xen lẫn dè dặt.

Dù truyền th đã đính chính mọi chuyện liên quan đến vụ việc của cô và Lâm Mẫn, nhưng những lời đồn đoán sau lưng vẫn chưa dừng lại.

"Chính là cô ?"

" ngoài đời xinh thật… kh trách được giám đốc cũng chú ý…"

"Nghe nói scandal kia là hiểu lầm thôi, ai biết được…"

Những lời bàn tán râm ran qu quẩn bên tai, Dư Th Sơ làm như kh nghe th, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng chào ekip thẳng vào phòng hóa trang.

Thợ trang ểm là một cô gái khoảng hai mươi lăm tuổi, tay nghề khá tốt, vừa làm việc vừa trò chuyện thân thiện:

"Cô Dư, hôm nay chị đẹp quá trời luôn đó. Da đẹp, mặt nhỏ, lên hình đảm bảo lung linh lắm."

Dư Th Sơ bật cười: "Cảm ơn cô, mong chờ hết vào tay nghề của cô đ."

Kh khí thoải mái hơn nhiều, những ánh mắt soi mói ngoài kia cũng dần tản .

Buổi chụp diễn ra thuận lợi ngoài mong đợi. Dư Th Sơ vốn kinh nghiệm sân khấu, thần thái khi đứng trước ống kính vô cùng tự nhiên. Mỗi cái nghiêng đầu, mỗi cái nhíu mày đều toát lên vẻ cuốn hút riêng biệt.

Đến khi kết thúc, ekip đều gật gù hài lòng, thậm chí nhiếp ảnh gia còn khen cô là "gương mặt sinh ra để lên ảnh bìa".

Đúng lúc này, trợ lý riêng của giám đốc Tần bước vào, trên tay cầm theo hợp đồng phụ lục:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gap--luc-hoang-hon/chuong-7-ky-uc-dut-doan.html.]

"Cô Dư, giám đốc Tần n đưa hợp đồng cho cô ký trước. Buổi chiều nếu cô rảnh, giám đốc muốn gặp trực tiếp nói chuyện vài phút."

Dư Th Sơ khẽ nhíu mày: "Chuyện gì mà cần gặp riêng?"

Trợ lý chỉ cười nhạt: " cũng kh rõ, nhưng vẻ liên quan đến việc định hướng hình ảnh cho cô sau này."

Cô kh hỏi thêm, sau khi ký hợp đồng xong liền rời khỏi phim trường, tiện đường ghé qua quán cà phê đối diện c ty.

Cô chọn một góc khuất, gọi một ly trà đào lặng lẽ ngồi đợi.

Trời tháng năm, nắng gắt đổ xuống phố xá nhộn nhịp. Dư Th Sơ chống cằm dòng qua lại, ánh mắt dần trầm tư.

Bỗng một cái bóng cao lớn c ngang trước mặt, kéo cô ra khỏi mạch suy nghĩ.

" biết cô thích trà đào."

Giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên, kh cần ngẩng đầu, cô cũng biết là ai.

Tần Mộ Trạch.

đứng đó, trên tay cầm một ly trà đào khác, đặt xuống bàn cô như thể đây là việc vô cùng tự nhiên.

Dư Th , ánh mắt phần phòng bị: " theo dõi thật ?"

Tần Mộ Trạch kéo ghế ngồi đối diện, thản nhiên như kh: " đâu cần theo dõi, thói quen của cô nhớ rõ."

"Còn nhớ rõ hơn chính ?" Dư Th Sơ nhếch môi trêu chọc, nhưng sâu trong mắt lại hiện lên chút nghi hoặc.

rốt cuộc là ai? Vì lại biết rõ cô như thế?

Tần Mộ Trạch thẳng vào mắt cô, đáy mắt sâu thẳm như hồ nước kh gợn sóng:

"Năm đó, cô từng nói, nếu ai nhớ rõ thói quen của cô, chứng tỏ đó để tâm đến cô."

Dư Th Sơ sững .

Lời nói này… đúng là cô từng nói, nhưng là nói với ai? Khi nào? Ở đâu? Cô hoàn toàn kh nhớ rõ.

Th sắc mặt cô khựng lại, Tần Mộ Trạch cũng kh ép buộc. chỉ lặng lẽ khu ly trà, giọng nói đều đều:

"Kh , từng nói , thời gian, chờ cô nhớ lại."

"Nhưng nếu cả đời kh nhớ thì ?" Dư Th , hỏi thẳng.

Tần Mộ Trạch ngước lên, ánh mắt dịu vài phần, khóe môi cong nhẹ:

"Vậy thì sẽ để cô thích một lần nữa, từ đầu."

Lời nói đơn giản, nhưng lại khiến trái tim Dư Th Sơ run lên từng hồi.

Cô chưa kịp phản ứng, ện thoại trên bàn đã đổ chu. Là số máy lạ, nhưng trực giác mách bảo cô, phía sau cuộc gọi này nhất định kh đơn giản.

Dư Th Sơ do dự vài giây nhấn nghe.

Đầu dây bên kia là giọng nói quen thuộc mà cô chưa từng muốn nghe lại:

"Th Sơ… là mẹ chồng cũ của con đây."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...