Gặp Anh Lúc Hoàng Hôn
Chương 8: Cuộc gọi của mẹ chồng cũ
"Th Sơ… là mẹ chồng cũ của con đây."
Giọng nói ở đầu dây bên kia vừa xa lạ, vừa quen thuộc.
Lâu lắm , Dư Th Sơ mới nghe lại chất giọng , trầm khàn, phần nghiêm nghị, lại mang theo chút mệt mỏi của phụ nữ đã ngoài năm mươi. Nhưng dù cho ký ức nhòe đến đâu, cô vẫn kh thể nào quên được những ngày tháng bị soi xét, bị xét nét từng câu từng chữ khi còn làm con dâu nhà họ Giang.
Dư Th Sơ siết chặt ện thoại, lòng bàn tay bỗng dưng lạnh ngắt.
Bên kia, bà Giang vẫn giữ im lặng vài giây, lẽ cũng đang chờ cô đáp lại. Nhưng Dư Th Sơ kh nói gì, chỉ lặng lẽ chờ xem bà ta còn muốn gì.
Quả nhiên, chưa đến mười giây sau, giọng bà Giang lại vang lên, lần này ngập ngừng hơn:
"Mẹ biết, bây giờ con kh muốn nghe giọng mẹ. Nhưng… chuyện lần trước là hiểu lầm thôi, con biết mà."
Dư Th Sơ khẽ cười nhạt, cười đến lạnh lẽo.
Hiểu lầm? Nực cười thật.
Bà ta nói "hiểu lầm", nhưng trong ba năm cô làm con dâu, ngày nào bà thực sự coi cô là nhà? Ngay cả khi scandal của cô và Lâm Mẫn nổ ra, bà Giang cũng kh thèm nghe cô giải thích nửa lời, chỉ biết bênh vực cho Lâm Mẫn, một mực cho rằng cô làm xấu mặt nhà họ Giang.
Khi , ánh mắt bà ta cô, giống như một thứ gì đó thấp kém, bẩn thỉu.
"Bà muốn nói gì, nói nh ." Giọng Dư Th Sơ bình thản, kh còn chút cảm xúc dư thừa.
Bên kia ện thoại im lặng vài giây, bà Giang thở dài:
"Con dọn ra ngoài , mẹ kh can thiệp nữa. Nhưng… chuyện của Thành và Lâm Mẫn, con cũng biết đ, hai đứa nó sắp đính hôn."
Dư Th Sơ nhắm mắt lại, ngón tay siết chặt đến trắng bệch.
"Cô ta lại mang thai à?" Cô lạnh giọng hỏi.
Bà Giang khựng lại, rõ ràng kh ngờ cô hỏi thẳng như vậy. Một lát sau, bà ta lúng túng đáp:
"Kh… kh … chỉ là mẹ nghĩ, chuyện của các con nên chấm dứt, ai cũng cần bắt đầu lại từ đầu."
Dư Th Sơ bật cười.
Cô kh còn gì để nói với nhà họ Giang nữa.
"Vậy thì chúc mừng. Nhưng nghĩ, chúng ta kh còn liên quan gì nhau." Cô dứt khoát.
Bà Giang dường như còn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ thở dài, cúp máy.
Dư Th Sơ đặt ện thoại xuống bàn, hít một hơi thật sâu, cố kiềm chế cảm xúc đang cuộn trào trong lòng ngực.
Tần Mộ Trạch ngồi đối diện, từ đầu đến cuối kh xen vào, chỉ lặng lẽ quan sát.
"Cô ổn chứ?" hỏi.
Dư Th Sơ gật đầu, cười nhạt: "Ổn mà. M chuyện này… quen ."
"Ừ." Tần Mộ Trạch kh hỏi thêm.
Kh khí trong quán cà phê lại trở nên yên ắng. Ánh mắt vẫn chăm chú cô, kh mang theo sự thương hại hay tò mò, chỉ là một ánh đỗi bình thản nhưng chân thành.
Buổi chiều, Dư Th Sơ trở lại S.E.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gap--luc-hoang-hon/chuong-8-cuoc-goi-cua-me-chong-cu.html.]
Hợp đồng phụ lục đã hoàn tất, bây giờ đến lượt định hướng hình ảnh cá nhân.
Cô được mời vào phòng họp riêng, lần này, kh trợ lý hay giám đốc Tần mà là một đàn khác ngồi đợi sẵn trong phòng.
ta khoảng ba mươi tuổi, dáng cao gầy, vest đen chỉnh tề, trên cằm lún phún râu, vẻ mặt vừa lịch sự vừa chút kiêu ngạo của dân truyền th chuyên nghiệp.
"Xin chào, là Phó tổng giám đốc phụ trách mảng truyền th của S.E, tên Lục Hàn."
Lục Hàn đưa tay về phía cô, nụ cười nhàn nhạt.
Dư Th Sơ bắt tay xã giao, ánh mắt kh giấu được sự thận trọng.
Lục Hàn dường như nhận ra sự cảnh giác trong cô, liền cười khẽ: "Yên tâm, kh kiểu bắt nghệ sĩ diễn trò trước mặt dư luận. Ngược lại, thích sự thẳng t."
Sau đó ta đưa cho cô một tập tài liệu dày cộm: "Đây là định hướng truyền th dành riêng cho cô trong ba tháng tới. Chúng sẽ kh theo lối PR giật gân, cũng kh khai thác quá khứ của cô. Mọi thứ đều dựa vào thực lực."
Dư Th Sơ lật xem qua, quả nhiên từng hạng mục đều được sắp xếp rõ ràng, chi tiết, kh ểm nào mập mờ hay lợi dụng scandal để tạo tiếng vang.
Cô thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng tìm được một nơi sẵn sàng đặt niềm tin vào năng lực của cô, chứ kh vào quá khứ tai tiếng.
" đồng ý." Cô nói chắc nịch.
Lục Hàn gật đầu: "Tốt, vậy sau buổi phỏng vấn cuối tuần này, cô chính thức ra mắt dưới d nghĩa nghệ sĩ độc quyền của S.E."
Dứt lời, ta liếc đồng hồ, nhướng mày: "À , hôm nay giám đốc Tần bận họp đột xuất, bảo chuyển lời xin lỗi đến cô. Nhưng cô yên tâm, nếu gì thắc mắc, cứ trực tiếp liên hệ ."
Dư Th Sơ khẽ gật đầu, kh nói thêm gì.
Rời khỏi S.E, cô nhận được tin n từ Tô Vãn Tình:
[Tối nay qua nhà tớ ăn lẩu , tớ nhớ muốn c.h.ế.t đây này.]
Dư Th Sơ dòng tin n, khóe môi khẽ cong lên, tâm trạng cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Tối đó, tại căn hộ của Tô Vãn Tình.
Mùi lẩu thơm lừng ngập tràn khắp gian bếp nhỏ.
Tô Vãn Tình bận rộn sắp xếp rau củ, còn Dư Th Sơ thì ngồi cắt thịt bò, ánh mắt lơ đãng ra ban c.
"Chuyện gì mà mặt cứ đăm chiêu thế kia?" Tô Vãn Tình nhíu mày hỏi.
Dư Th Sơ kể sơ qua chuyện gặp lại bà Giang, cả chuyện hợp đồng với S.E.
Tô Vãn Tình nghe xong, trợn mắt: "Bà ta lại còn mặt dày gọi cho ? Thật hết nói nổi! Còn cái nhà họ Giang kia, càng sớm cắt đứt càng tốt."
"Biết ." Dư Th Sơ cười nhạt.
"Tớ nói nghiêm túc đ. Mà… cái hàng xóm đẹp trai kia ?" Ánh mắt Tô Vãn Tình lập tức sáng lên.
"Đừng tám chuyện lung tung." Dư Th Sơ lườm cô bạn.
Nhưng trong lòng cô, hình bóng Tần Mộ Trạch lại bất giác hiện lên. Ánh mắt sâu thẳm, giọng nói trầm ấm, từng lời từng chữ đều như muốn kéo cô vào một vòng xoáy ký ức xa xôi nào đó. Cô kh biết, bản thân nên tiếp tục đề phòng , hay là nên thử tin tưởng một lần nữa.
Đêm đó, trở về căn hộ của , Dư Th Sơ mở cửa, vừa bước vào đã th trước cửa phòng một hộp gi nhỏ. Cô nhặt lên, mở ra, bên trong là một chiếc móc chìa khóa bằng bạc tinh xảo, hình dáng là một b hoa ngô đồng nhỏ. Kèm theo đó là một mảnh gi ghi vỏn vẹn một câu:
"Thói quen của cô, nhớ hết."
Phía dưới kh ký tên, nhưng Dư Th Sơ kh cần đoán cũng biết, là ai đã để lại thứ này. Cô nắm chặt móc chìa khóa trong lòng bàn tay, trong lòng vừa ấm áp, vừa hoang mang. Quá khứ vẫn còn quá nhiều khoảng trống chưa được lấp đầy, còn đàn kia… dường như nhất định sẽ kh để cô quên .
Chưa có bình luận nào cho chương này.