Gặp Em Ở Một Thế Giới Khác
Chương 1:
Ngày 21 tháng 12 năm 2025, hang ổ của tên tr ùm m a t úy lớn nhất đảo Nam bị triệt phá hoàn toàn.
Phó Lê Xuyên sau bốn năm ròng rã làm cảnh sát nằm vùng, cuối cùng cũng được trở về cục cảnh sát, một lần nữa khoác lên bộ cảnh phục thiêng liêng.
nhận được một tấm huân chương d dự, và kèm theo đó là một tờ gi chứng t ử.
Trên tấm ảnh đen trắng của gi chứng tử, con gái yêu nhất đang nở nụ cười rạng rỡ.
......
"Một năm trước, Nguyễn Thi đã qua đời ở Vân Nam ."
Giọng nói của Đội trưởng trầm xuống đầy xót xa.
"Tháng đầu tiên sau khi làm nhiệm vụ nằm vùng, cô đã phát hiện ra bị u ng th ư giai đoạn cuối. Vì sợ làm ảnh hưởng đến nên cô đã dặn chúng kh được lên tiếng."
Vân Nam, nơi gần với Tam Giác Vàng nhất.
Cô đã trút hơi thở cuối cùng tại nơi gần nhất.
Đội trưởng đỏ hoe mắt: "Cô đã cố gắng cầm cự suốt thời gian qua, nhưng đáng tiếc là kh đợi được đến ngày trở về để mặt lần cuối..."
Phó Lê Xuyên cúi đầu im lặng, kh thốt nên lời.
Di vật của Nguyễn Thi mà Đội trưởng giao lại cho là một cây đàn Ukulele.
Trên mặt lưng bị nứt của cây đàn vẽ một ngôi màu đen, nét vẽ nguệch ngoạc, xấu đến mức kh nỡ .
Phó Lê Xuyên nó hồi lâu, cho đến khi tầm mắt nhòe vì nước mắt, mới gượng gạo nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
Thực ra một năm trước, Nguyễn Thi đã từng gặp lại .
Ngày 24 tháng 10 năm 2024, mẹ của Phó Lê Xuyên qua đời, chính Nguyễn Thi là đã đứng ra lo liệu ta ng lễ.
Mẹ là thân cuối cùng của Phó Lê Xuyên. Sau khi cha hy sinh, bà đã thay đổi hộ tịch, một đưa khắp nơi để bươn chải cả đời, cuối cùng đổ b ệnh tại Thượng Hải.
Bên gi ường bệ nh, lúc sắp lâm chung, bà nắm c.h.ặ.t t.a.y Nguyễn Thi và chỉ để lại duy nhất một câu nói.
"Đừng đợi thằng Xuyên về nữa con ạ."
Bà đã đợi cha suốt mười năm, nhưng thứ bà nhận lại được chỉ là một số hiệu cảnh sát bị niêm phong.
Ba năm trước, Phó Lê Xuyên đã khôi phục lại số hiệu cảnh sát của cha .
Và lần này, mẹ đợi cho đến lúc ch ết cũng kh đợi được con trai trở về.
Sau khi mẹ mất, Nguyễn Thi đã an táng bà bên cạnh mộ gió của cha , sau đó một tới Vân Nam.
Cô từng hẹn ước với Phó Lê Xuyên rằng sau này nhất định sẽ đến Vân Nam để tổ chức đám cưới.
Lần này cô kh mang theo đồ đạc gì, chỉ mang theo một cây đàn Ukulele và tìm một c việc tại cửa hàng hoa ở Vân Nam.
Chủ cửa hàng thường hay trêu chọc cô: " chủ quán cà phê sát vách vẫn còn độc thân, cô cũng thế, hay là để giới thiệu cho hai nhé?"
Nguyễn Thi chỉ cười khổ: "Cháu bạn trai ạ."
Chủ quán kh nhịn được mà than vãn: " th mặt mũi ta bao giờ đâu mà bảo là bạn trai chứ."
Nguyễn Thi chỉ cười nhạt nói: "Trời tối ."
Đã đến lúc đóng cửa hàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gap-em-o-mot-the-gioi-khac/chuong-1.html.]
Sau khi chủ quán rời , Nguyễn Thi đang dọn dẹp để chuẩn bị đóng cửa.
Bỗng nhiên, từ phía sau vang lên giọng nói của một cô gái.
"Đợi đã! Đợi một chút! Vẫn còn khách ạ!"
Nguyễn Thi sững , quay lại thì th một cô gái bước vào.
"Chào chị, ở đây nhận làm hoa cầm tay cho lễ đính hôn kh ạ?"
Nguyễn Thi trời, th vẫn chưa quá muộn nên lại mở rộng cửa ra.
" nhận ạ, quý khách cần mẫu mã thế nào?"
Cô gái mắt sáng rực lên, quay đầu gọi vọng ra cửa: " ơi, cuối cùng cũng tìm được một tiệm , mau vào đây ."
Một đàn từ ngoài cửa bước vào.
Nguyễn Thi chỉ vô tình lướt , nhưng ngay lập tức, cả cô ch ết lặng tại chỗ.
Cô chưa bao giờ nghĩ sẽ gặp lại Phó Lê Xuyên ở nơi này.
kh còn là th niên với gương mặt tuấn tú trong bộ cảnh phục như trong ký ức của cô nữa.
đen nhiều, vẻ cũng cao hơn, đang đứng sừng sững ngay trước mặt cô bằng x ương bằng thịt.
Chỉ một ánh mà ngỡ như đã trải qua m kiếp .
Đầu óc Nguyễn Thi trống rỗng, cho đến khi th cô gái kia nắm l tay Phó Lê Xuyên, mỉm cười ngọt ngào tựa đầu vào vai .
"Chị nhân viên ơi, và vị hôn phu sẽ đính hôn ở đây sau ba ngày nữa, tiệm những mẫu hoa nào vậy?"
Phó Lê Xuyên cũng nắm tay cô gái đó, kh hề Nguyễn Thi l một cái, chỉ dịu dàng nói với cô gái bên cạnh.
"Em cứ chọn , nghe theo em hết."
Nguyễn Thi sực tỉnh, vội vàng dời mắt chỗ khác.
"Chúc mừng hai , để l d mục hoa cho quý khách chọn."
Cô vội vàng quay về phía quầy lễ tân để tìm sổ đơn hàng, nhưng đôi tay run rẩy đến mức kh tài nào cầm nổi cuốn sổ, cô lí nhí.
"Xin đợi một lát..."
Vừa dứt lời, cô đã nghe th tiếng Phó Lê Xuyên vang lên: "Chậm quá, thôi đổi tiệm khác ."
Khương Niệm Niệm kh chịu, nũng nịu lay tay : "Khó khăn lắm mới tìm được tiệm còn mở cửa giờ này, đợi một tí mà."
"Tiệm này cũng kh nhiều loại hoa lắm, chẳng lát nữa chúng ta còn gặp bố em ?"
Phó Lê Xuyên khựng lại một chút lạnh lùng bồi thêm một câu: "Đừng đợi nữa, thôi."
Đừng đợi nữa, thôi...
Nguyễn Thi c.ắ.n chặt môi để kh bật ra tiếng khóc.
Khương Niệm Niệm chút thất vọng, nhưng th Phó Lê Xuyên kiên quyết như vậy cũng kh còn cách nào khác, đành quay bước .
"Thôi được , chào chủ tiệm nhé, chúng đây."
"Đợi đã!"
Nguyễn Thi gọi họ lại, ánh mắt cô dừng trên gương mặt Phó Lê Xuyên chỉ trong một giây nh chóng dời .
Chưa có bình luận nào cho chương này.