Gặp Em Ở Một Thế Giới Khác
Chương 2:
Cô l ra một đóa hướng dương, đưa cho Khương Niệm Niệm.
"Xin lỗi vì đã làm mất thời gian của hai , đóa hướng dương này coi như lời tạ lỗi của ."
Phó Lê Xuyên từng nói với cô rằng, ngôn ngữ của hoa hướng dương chính là vĩnh viễn theo đuổi tín ngưỡng.
Nguyễn Thi kh dám Phó Lê Xuyên, nên cô kh biết biểu cảm lúc đó của thế nào.
Cô chỉ th đầu ngón tay bu thõng bên h hơi khựng lại, dứt khoát quay lưng , đưa Khương Niệm Niệm rời khỏi tiệm.
Đợi đến khi nghe th tiếng cửa đóng lại, Nguyễn Thi mới dám ngẩng đầu lên.
Ánh mắt cô lúc này mới thể kh chút kiêng dè mà dõi theo bóng lưng của Phó Lê Xuyên, cho đến khi biến mất hoàn toàn nơi phố thị lúc hoàng hôn.
Cảm giác mặt ướt đẫm, cô đưa tay lên chạm vào mới nhận ra đã lệ nhòa từ lúc nào kh hay.
Đóng cửa tiệm xong, cô trở về chỗ ở.
Nguyễn Thi mở ngăn kéo l ra vài lọ th uốc, ngửa cổ nuốt một nắm th uốc đủ màu sắc, lại cất lọ th uốc vào chỗ cũ.
Dưới lọ th uốc là một tờ gi xét nghiệm: U ng th ư m áu giai đoạn cuối.
Nỗi chua xót như thấm vào tận x ương tủy của Nguyễn Thi.
Thực ra Phó Lê Xuyên kh cần lo lắng cô sẽ đợi mãi đâu, cô sẽ kh đợi nữa.
Bởi vì, cô kh còn thời gian để đợi nữa .
Căn bệnh này được phát hiện ngay vào tháng đầu tiên sau khi Phó Lê Xuyên rời .
Ngày nhận kết quả xác nhận, Nguyễn Thi đã ngồi thất thần ở hành lang bệ nh vi ện suốt cả một ngày trời.
Cô là trẻ mồ côi, kh cha kh mẹ, lớn lên như cỏ dại ven đường.
Khó khăn lắm mới gặp được Phó Lê Xuyên, hai yêu nhau, đính hôn, cô cứ ngỡ cuối cùng đã một mái ấm.
Nào ngờ Phó Lê Xuyên lại đột ngột quyết định kế thừa số hiệu cảnh sát của cha và tiếp tục sự nghiệp còn dang dở của .
Ngày Phó Lê Xuyên rời của ba năm trước, đã ôm cô thật chặt.
Cô bảo: "Em sẽ đợi về cưới em, nhất định bình an trở về đ."
Nhưng cô kh ngờ, kh đợi được lại chính là cô.
Cô đã kiên trì hóa trị suốt ba năm, cân nặng từ 60kg sụt xuống còn chưa đầy 40kg, tóc cũng rụng gần hết, cô đành cạo trọc đội tóc giả.
Mỗi lần hóa trị đau đớn đến ch ết sống lại, cô đều c.ắ.n chặt chăn mà tự nhủ cố gắng chống chọi, vì cô còn đợi một trở về.
Nhưng bác sĩ vẫn th báo rằng, việc hóa trị đối với cô lúc này đã kh còn ý nghĩa gì nữa.
Ngày quyết định từ bỏ ều trị, Đội trưởng đội cảnh sát hình sự – cấp trên cũ của Phó Lê Xuyên đã đến thăm cô và mang theo một cuốn sổ tay.
Nguyễn Thi lật ra xem, bên trong viết chi chít vô số họ tên của nhiều .
Ở đội phòng chống ma túy một quy định, mỗi một đồng đội hy sinh đều sẽ để lại họ tên của như một cách để tưởng niệm.
Mỗi một họ tên dày đặc trên tấm bia này đều là niềm tin mãnh liệt giúp mỗi cảnh sát phòng chống ma túy kh bao giờ lùi bước khi đối mặt với hiểm nguy.
Họ 'Phó' của cha Phó Lê Xuyên cũng nằm trên đó.
Đội trưởng chút áy náy nói: "Lê Xuyên kh thể về được... Nếu cơ hội, chú thể cho cháu gọi ện cho , để cháu nói với lời cuối cùng."
Nguyễn Thi gấp cuốn sổ lại, lắc đầu: "Kh cần đâu ạ, cũng kh cần gọi ện đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gap-em-o-mot-the-gioi-khac/chuong-2.html.]
Cô kh muốn làm Phó Lê Xuyên phân tâm.
Cô mỉm cười nhàn nhạt, nhưng hốc mắt đã sớm cay xè.
"Nếu cháu ch ết, hãy đợi đến khi mọi chuyện kết thúc mới nói cho biết nhé."
...
Khi Nguyễn Thi tỉnh dậy thì đã sắp muộn giờ làm.
Cô vội vã chạy đến tiệm hoa, lại th Phó Lê Xuyên và Khương Niệm Niệm đang đứng trước cửa tiệm.
Vừa th cô đến, Khương Niệm Niệm lập tức lên tiếng:
" đã xem qua nhiều tiệm hoa , nhưng vẫn thích cách cắm hoa nhà cô nhất, nên quyết định đặt hoa ở chỗ cô."
Nguyễn Thi theo bản năng sang Phó Lê Xuyên.
Lần này, ánh mắt kh còn né tránh nữa.
Cái dành cho cô giống như đang một hoàn toàn xa lạ.
bình thản hỏi cô: "Đã tìm th cuốn d mục hoa chưa?"
Nguyễn Thi hiểu ý , nếu cứ liên tục trốn tránh, Khương Niệm Niệm sẽ sinh nghi.
"Tìm th ."
Cô đưa cuốn d mục hoa cho Khương Niệm Niệm.
Khương Niệm Niệm vui vẻ chọn vài loại, sau đó hào phóng nói: "Ngân sách cho hoa tươi cứ định mức 500 triệu . Dù chúng cũng chỉ tổ chức lễ đính hôn đơn giản, sau đó sẽ du lịch trước khi cưới."
Chỉ riêng tiền hoa đã là 500 triệu, vậy cái lễ đính hôn "đơn giản" này tổng cộng sẽ tốn bao nhiêu tiền đây?
Nguyễn Thi hỏi thêm một câu: "Hai định du lịch ở đâu vậy?"
Khương Niệm Niệm vẻ mặt đầy mong đợi: "Đi Nepal để leo núi tuyết."
Nguyễn Thi sững .
lâu trước đây, Phó Lê Xuyên đã từng nói với cô.
Từ Thượng Hải về phía Tây, cứ thế mãi về phía Tây sẽ đến một quốc gia tên là Nepal.
Nơi đó phong cảnh muôn màu, núi tuyết ở khắp mọi nơi, chỉ cần ngẩng đầu lên là thể chiêm ngưỡng đỉnh Everest.
Lúc đó, cô rúc sâu trong chăn ngước .
Phó Lê Xuyên cầm cuốn tạp chí về Nepal, ánh mắt cô tràn đầy hy vọng và rạng rỡ.
"Nguyễn Nguyễn, chúng leo núi tuyết nhé, muốn cầu hôn em ngay trên đỉnh núi tuyết đó!"
Mà lúc này, trong mắt Phó Lê Xuyên chỉ Khương Niệm Niệm.
Nguyễn Thi bỗng cảm th lồng ng ực bắt đầu thắt lại, hít thở khó khăn.
Cô cúi đầu, nh chóng làm đơn đặt hàng đưa cho Khương Niệm Niệm.
Khương Niệm Niệm sảng khoái th toán ti ền cọc, trước khi còn nói với Phó Lê Xuyên.
"Em vào nhà vệ sinh một lát, đợi em một xíu nhé."
Sau khi cô ta , cả tiệm hoa chỉ còn lại Nguyễn Thi và Phó Lê Xuyên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.