Gặp Em Ở Một Thế Giới Khác
Chương 14:
Phó Lê Xuyên mỉm cười nói: "Hôm nay cháu đăng ký kết hôn với Nguyễn Thi."
Mặt Đội trưởng tái mét: " nhắc lại lần nữa xem, định kết hôn với ai?"
"Nguyễn Thi ạ."
Phó Lê Xuyên đứng dậy định , Đội trưởng liền túm l cổ áo , ấn mạnh xuống bàn.
Một tiếng "Rầm" vang lên, đồng nghiệp xung qu đều ngoái đầu lại.
Nhưng Đội trưởng kh còn bận tâm được nhiều thế nữa, chằm chằm Phó Lê Xuyên, nghiến răng nói: "Th tin tình báo nhận được hai ngày trước kh xem à?"
"Cháu xem ."
Phó Lê Xuyên rủ mắt nói.
Hai ngày trước, chi đội Vân Nam truyền tin tới: Ba tháng trước khi vây quét tập đoàn ma túy của Khương Cát, bọn chúng kh bị bắt hết. một kẻ lúc đó đang vệ sinh, khi quay lại nghe th tiếng xe cảnh sát liền lái xe bỏ chạy. Cảnh sát truy đuổi suốt hai ngày, đã băng qua biên giới Lào để sang Thái Lan, sau đó mất dấu.
Tuy nhiên gần đây, camera giám sát tại Tây Song Bản Nạp đã ghi lại được bóng dáng của kẻ đó.
" là Khương Vọng, cánh tay của Khương Cát. chắc c sẽ tìm đến , vậy mà lúc này lại đòi kết hôn? Chẳng là tự biến thành bia đỡ đạn ? sợ c.h.ế.t kh đủ nh à?"
"Vậy giờ cháu nên làm gì đây?" Phó Lê Xuyên thản nhiên đáp, "Dụ lộ diện chẳng tốt hơn ? Với lại Khương Niệm Niệm cũng đã tìm được đến tận nhà cháu , việc che giấu cũng chẳng còn cần thiết nữa."
Đội trưởng bu cổ áo ra, Phó Lê Xuyên liền ghé sát tai nói nhỏ: "Chi đội nội gián , sếp ạ. Chú kh nên quá tập trung vào cháu, mà hãy để mắt đến tất cả mọi ."
Đội trưởng mím môi, liếc một vòng xung qu vẫn kiên quyết: "Chuyện này sẽ ều tra, nhưng bây giờ tuyệt đối kh được kết hôn với Nguyễn Thi."
"Chú yên tâm ." Phó Lê Xuyên nói, "Cô còn chưa tìm th chứng minh thư, cháu kết hôn kiểu gì được?"
Sắc mặt Đội trưởng vừa dịu lại thì nghe Phó Lê Xuyên bồi thêm một câu.
"Nhưng cháu xin nghỉ phép một tháng nhé."
Phó Lê Xuyên lái một chiếc xe việt dã, đưa Nguyễn Thi một mạch từ Thượng Hải đến Th Hải.
Cảnh vật từ miền Nam ẩm ướt dần chuyển sang vùng đại địa Tây Bắc khô cằn và bao la.
Mặt trời đỏ rực treo lơ lửng trên kh trung, Nguyễn Thi hỏi: " tự nhiên lại đến đây ?"
"Trước đây chúng ta từng hứa sẽ cùng du lịch mà." Phó Lê Xuyên cánh đồng bằng phẳng phía xa, nhớ lại lần đầu tiên đưa Nguyễn Thi đến Th Hải năm đó.
Khi đó vì là kỳ nghỉ nên đ, lịch trình lại quá gấp gáp, ngay hôm sau đã nơi khác. Cơ hội để ngắm hồ Th Hải chỉ duy nhất buổi sáng sớm hôm đó, may mà họ ở khách sạn gần hồ.
Buổi tối mở cửa sổ ra là thể th hồ Th Hải, Nguyễn Thi tựa cằm bên bệ cửa nói: "Sau này dịp quay lại, nhất định em ngắm hồ Th Hải cho thật đã mới thôi."
Nói xong, cô mỉm cười nắm l tay Phó Lê Xuyên.
"Vẫn là cùng ."
Ai mà ngờ được cái "lần sau" trong lời cô nói đã chờ đến tận 5 năm sau, chính là ngày hôm nay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gap-em-o-mot-the-gioi-khac/chuong-14.html.]
Đứng trong cùng một khách sạn, cùng một căn phòng, trước cùng một ô cửa sổ.
Phó Lê Xuyên qua cửa sổ phóng tầm mắt ra hồ Th Hải. Đêm tĩnh mịch, bầu trời đầy , mọi thứ chẳng khác gì 5 năm trước.
Thế giới này đại khái chính là tàn nhẫn như vậy.
Con trải qua biết bao thăng trầm, cuối cùng quay trở lại một chốn cũ, mới phát hiện ra từ đầu chí cuối thứ thay đổi duy nhất chỉ bản thân .
Hồ Th Hải vẫn nằm đó, lặng lẽ chứng kiến và bao dung l tất cả vui buồn đau khổ, cuồng nhiệt và cả những đấu tr.
Giọng nói của Nguyễn Thi vang lên từ phía sau: " Xuyên, còn biết đ.á.n.h đàn kh?"
Phó Lê Xuyên quay lại, th Nguyễn Thi cầm một cây đàn Ukulele bước vào phòng ngủ, cô chỉ vào hình ngôi vẽ trên đó cười lớn.
"Cái này là vẽ đúng kh? một cái là biết ngay nét vẽ của ."
Ánh mắt Phó Lê Xuyên khẽ biến động: "Tại ?"
"Vì xấu thế này em kh vẽ ra được đâu." Nguyễn Thi vừa cười vừa nói, "Hơn nữa chẳng từng nói , ngôi vẽ như thế này này, bắt đầu từ bên trái, lên xuống trái ngang gập..."
Phó Lê Xuyên ngẩn , thực ra đó kh lời nói, mà là lời của Nguyễn Thi.
Ngay tại bãi Gobi cách đây 30 cây số, 5 năm trước, Nguyễn Thi ngồi trước lều, dùng ngón tay vẽ lên cát.
"Lên xuống trái ngang gập, đây chính là cách vẽ ngôi , đơn giản đúng kh? cũng thử xem."
Phó Lê Xuyên mím chặt môi, đột ngột ôm chầm l Nguyễn Thi.
"Rốt cuộc em là cô kh? Cho một câu trả lời ."
Câu hỏi này kh lời giải đáp.
Nguyễn Thi bàng hoàng xen lẫn khó hiểu: "Em kh biết đang nói gì cả, kh chính nói em là Nguyễn Thi ?"
Phó Lê Xuyên chằm chằm vào mắt cô, đột nhiên lại chịu thua.
", là nói, em chính là Nguyễn Thi."
Phó Lê Xuyên hiếm khi xin nghỉ phép dài ngày như vậy, đưa Nguyễn Thi một vòng vùng Tây Bắc, cuối cùng ểm dừng chân là Tây Tạng.
Trong một quán rượu nhỏ, nghệ sĩ du mục đang gảy đàn guitar.
Giọng hát trầm thấp khiến cả quán rượu như chìm vào kh gian tĩnh lặng.
Khi bài hát kết thúc, ca sĩ hỏi xem ai muốn lên chơi một bản nhạc kh.
Nguyễn Thi rõ ràng cũng bị bầu kh khí lôi cuốn, cô đẩy đẩy Phó Lê Xuyên: "Chẳng biết chơi đàn Ukulele ? Chắc cũng tương tự như guitar thôi nhỉ?"
Phó Lê Xuyên hơi khựng lại, cuối cùng kh nói cho Nguyễn Thi biết cây đàn Ukulele đó thực chất là của ai, chỉ mỉm cười.
"Khác nhau chứ."
nói: "Hơn nữa, chỉ muốn đàn cho em nghe thôi."
Chưa có bình luận nào cho chương này.