Gặp Em Ở Một Thế Giới Khác
Chương 15:
Ngày xưa dưới bầu trời , từng nói muốn học đàn, biết đâu vào một năm tháng nào đó sau này, họ lại thể quay về chốn cũ.
Một vùng sa mạc, một chiếc lều, một ngọn đèn và hai con .
Chỉ hai họ.
Sau khi về khách sạn, Nguyễn Thi cứ quấn l đòi nghe, Phó Lê Xuyên đành bất lực: " đàn kh thạo đâu đ."
Nguyễn Thi ngoan ngoãn ngồi trên giường khách sạn, gật đầu: "Em chuẩn bị xong ."
Phó Lê Xuyên mỉm cười, ngón tay lướt qua dây đàn, đó là một bài hát từng thích từ lâu.
Bài hát do một tay rocker trong ban nhạc viết về bạn gái cũ của .
Bản phối của ban nhạc độc lạ, nhưng khi độc tấu bằng guitar, giai ệu lại trở nên cực kỳ dịu dàng.
lâu về trước, trong chuyến tự lái xe Th Hải lần đầu tiên, Nguyễn Thi ngồi ở ghế phụ, về phía hoàng hôn xa xăm và khẽ hát bên tai .
Vết nứt trên cây đàn Ukulele kh thể sửa chữa hoàn toàn, âm th nghe chút lạc ệu.
"Emily à Emily, nàng tiên kh tuổi tác, rạch một đường trên da thịt , một dấu ấn đã tan biến."
Dưới ánh đèn đứng màu vàng cam, Phó Lê Xuyên khẽ rủ mắt, giọng nói ấm áp.
Nguyễn Thi ngồi xổm trước mặt ngẩn ngơ, mãi đến khi nốt nhạc cuối cùng dứt hẳn, cô mới như choàng tỉnh, nói: "Em cứ ngỡ sẽ kh hát những bài kiểu này."
"Tại ?"
"Vì tr nghiêm túc lắm." Nguyễn Thi nói, "Cảm giác như sẽ kh thích những bài hát sướt mướt thế này đâu."
Tay Phó Lê Xuyên khựng lại, cười nhẹ, kh nói gì thêm.
Sau khi chơi ở Tây Tạng được ba ngày, lúc chuẩn bị ra về, Nguyễn Thi lại kéo Phó Lê Xuyên đến quán rượu đó một lần nữa.
Cô nói đàn Ukulele bị lạc t , muốn hỏi ca sĩ kia xem cửa hàng nhạc cụ nào tốt để mua cái mới.
Phó Lê Xuyên kh từ chối, định ra cửa đợi cô, nào ngờ vừa quay lại đã th một kẻ qu đầy cảnh giác, sau đó nh tay nhặt thứ gì đó từ góc đất đút vội vào túi.
Thủ đoạn giao hàng này thường th ở m gã buôn bán nhỏ lẻ.
cau mày, theo bản năng bước tới chộp l cổ tay gã, nhưng khi xuống thì th gã chỉ cầm một bao t.h.u.ố.c lá.
Gã kia đau đớn la toáng lên: " làm cái gì thế? Cướp à!"
Phó Lê Xuyên ngẩn , lập tức bu tay: "Xin lỗi, vừa rơi đồ, cứ tưởng nhặt được..."
"Rơi đồ thì mà tìm cảnh sát , tìm làm..."
Gã Phó Lê Xuyên một cái, sắc mặt đột nhiên thay đổi: "Cảnh sát Phó?"
Phó Lê Xuyên hỏi: " biết ?"
"Biết chứ." Gã nghiêng đầu: "Năm năm trước, bị bắt vì tội hút hít, kh nhớ à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gap-em-o-mot-the-gioi-khac/chuong-15.html.]
Ánh mắt Phó Lê Xuyên lạnh , nhận ra đây là kẻ bị bắt từ năm năm trước, vì khi đó là lần đầu phạm tội nên hình phạt kh nặng, chỉ vài ngày là được thả, tuy nhiên chẳng gì để nói với hạng này.
quay định bỏ .
Thế nhưng lại nghe gã kia nói tiếp: " thế? Bạn gái kh cùng à?"
"Hồi cô đến đây hai năm trước, tr cứ như sắp c.h.ế.t đến nơi vậy."
"Hai năm trước cô tới đây một , lúc đó chắc do sốc độ cao hay , ngất xỉu ngay trước mặt ."
"Nếu kh hồi bắt từng th cô một lần, còn tưởng cô định giở trò ăn vạ đ."
"Sau đó đưa cô vào viện, bác sĩ bảo cô bị ung thư giai đoạn cuối , kh sống được bao lâu nữa."
" mới hỏi bệnh nhân ung thư như cô đến đây làm gì, cô bảo đến xoay kinh luân, nói là xoay thêm vài vòng, viết lời cầu nguyện biết đâu thể phù hộ cho trong lòng. hỏi kh thì cô im lặng."
"Lúc đó còn tưởng hai chia tay chứ."
Gã vừa rít t.h.u.ố.c vừa hỏi: "Thế chia tay chưa?"
Phó Lê Xuyên kh trả lời, chỉ hỏi: "Chỗ nào thể viết lời cầu nguyện?"
Gã ngẩn , tiện tay chỉ về phía bên trái: "Đi thẳng về phía trước là , nhưng qua bao nhiêu năm , chắc gì đã còn nữa."
Phó Lê Xuyên rủ mắt, coi như kh nghe th câu sau của gã, sải bước thẳng về hướng đó.
Nguyễn Thi sau khi hỏi được tên nhãn hiệu từ ca sĩ, vừa quay lại định vẫy tay gọi Phó Lê Xuyên thì th đã vội vã rời .
Cô ngẩn , định đuổi theo ngay thì một đàn bất ngờ chặn cô lại: "Ơ? Hai vẫn chưa chia tay à?"
Nguyễn Thi nhíu mày: " là ai thế?"
Gã nhe răng cười: "Hai năm trước chúng ta còn gặp nhau mà? Quên nh thế à? Lúc đó còn đưa cô vào viện đ."
Nguyễn Thi chán ghét lùi lại một bước, kh thèm để ý đến gã nữa mà chạy thẳng theo hướng Phó Lê Xuyên vừa .
Gã theo bóng lưng Nguyễn Thi, thắc mắc cau mày: " tr lại hoàn toàn khác với hai năm trước thế nhỉ?"
Ở một ngọn đồi cách xa cung ện Potala một chiếc kinh luân khổng lồ.
Lác đác vài du khách đang chậm rãi xoay kinh luân dưới ánh nắng rực rỡ.
Xung qu một khung gỗ, căng ra những sợi dây thừng theo hình nón.
Trên đó treo đầy những dải lụa ngũ sắc viết lời cầu nguyện.
Nguyễn Thi hổn hển đuổi kịp phía sau: "A Xuyên, đang tìm gì vậy? Suýt chút nữa em kh th đâu ."
Phó Lê Xuyên kh đáp lại, ánh mắt dán chặt vào những dòng chữ khác nhau trên đó.
Một tấm, kh , tấm khác, cũng kh ...
Ngón tay lướt qua từng dải lụa, đột nhiên, tay khựng lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.