Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gen Z Tại Tu Tiên Giới

Chương 14: Biến động - Phát tờ rơi

Chương trước Chương sau

Chương 14: Biến động - Phát tờ rơi

Sáng hôm sau, phố sá Cổ Lư Thành bỗng trở nên nhộn nhịp lạ thường.

Từ những quán rượu đầu ngõ cho đến hàng bánh ven đường, tiếng bàn tán nối nhau kh dứt. Thậm chí ngay cả trước khách ếm nơi Tâm Thạch ở trọ, cũng đã m đám dân tụm năm tụm ba chuyện phiếm.

Âm th bàn tán ồn ào khiến Tâm Thạch thức giấc, dụi dụi mắt, cố làm tỉnh táo. Từ trong gian phòng, ra ngoài cửa sổ. Tâm Thạch th một đám thường dân tập trung ở những góc khác nhau, thì bàn tán, kẻ lại chỉ trỏ. Tâm Thạch ẩn ẩn đoán ra ều gì, liền vội vàng chỉnh sửa tóc tai. Đánh thức hai cái tiểu đệ còn mơ mơ màng màng kéo bọn xuống lầu.

chuyện gì vậy Thạch ca? Đệ ngủ còn chưa đủ...Oa!” - Cu Tí vừa nói vừa ngáp một cái rõ to.

Cu Sửu cũng cùng nghi vấn với cu Tí, nhưng Tâm Thạch kh tâm trạng trò chuyện phiếm.

xung qu ở sảnh tiếp khách, Tâm Thạch kh th chưởng quỷ đâu, chỉ một tên tiểu nhị tr coi tại quầy. này thần sắc lo lắng, ngó nghiêng ra ngoài cửa. Tâm Thạch th thế liền hỏi :

“Chưởng quỷ nhà ngươi đâu? Ngoài kia gì mà ồn ào thế?“

Tên tiểu nhị cũng đang thấp thỏm trong lòng, vẻ như đang đợi cái gì. Nghe Tâm Thạch hỏi cũng chỉ một cái ánh mắt lại tập trung ra phố sá.

“Tri huyện hôm nay ăn cái gì lại dán bố cáo. Nếu là tăng sưu thuế thì cũng kh sống nổi nữa a!”

Tâm Thạch nghe vậy thì hơi nghi ngờ. lắc lắc đầu, kéo hai tiểu đệ ra phố. Phía trước, dân chúng bu lại qu một góc đường, nơi dán tấm bảng bố cáo mới. Gần đó là chiếc lều được dựng tạm, hai tên binh sĩ ngồi nghiêm bên bàn tre, một hỏi, kẻ còn lại cắm cúi ghi chép.

Trước lều vải là một hàng kéo dài, kẻ mang đao, đeo kiếm, vài kẻ khoác cung trên vai, tất cả vũ khí đều được bọc kín bằng vải. Hàng lối chỉnh tề, sắc mặt ai n đều mang theo vẻ nôn nóng.

“Tên họ?” - binh lính tra hỏi một nam tử cao lớn đứng đầu hàng.

“Cao Văn Đạt, du hiệp phương xa, nguyện theo Trác Tướng quân diệt phỉ, trừ hại giúp dân!”

Nghe đến đây, Tâm Thạch hơi nhướng đôi l mày, về bảng bố cáo. Lắng nghe dân xung qu bàn tán.

“Lâm Tri huyện tuyên cáo thành lập đội trừ phỉ, Trác Tướng quân lĩnh đội đ. Các ngươi nói xem, nên lăn lộn kiếm chén cơm?” - Một đọc to th cáo cho những khác phía sau bổng hỏi.

“Hừ, diệt phỉ dễ thế đã kh tuyển thêm nhân thủ. Kh cẩn thận mất mạng như chơi” - Một khác tỏ ra hồ nghi.

“Ta th vẫn là kh . Trác Tướng quân lĩnh đội đương nhiên an toàn, sợ gì phỉ tặc.” - khác phản bác.

Xung qu là tiếng bàn tán nhộn nhịp, ba tên thiếu niên cuối cùng cũng đã hiểu ra nội dung tấm bố cáo.

Nghe đâu Trác Tướng quân tra được ổ phỉ qu phá vùng cận thành, nên tri huyện mới lập đội diệt phỉ, hô hào càn quét, bảo vệ lê dân bá tính. Bên cạnh đó cũng lập thêm trạm c gác, thành lập các tiểu đội tuần tra các thôn làng xung qu phạm vi Cổ Lư Thành.

Nghe đến cái tin tức này. Tâm Thạch trong lòng khẽ động:

“Sẽ binh lính tuần tra xung qu thành? Vậy hẳn là đường về thôn sẽ an toàn . Nhưng là bố cáo kh nhắc đến bọn thổ phỉ quân khí a!”

cũng kh vội mừng. Từ tin tức thu được thì đúng là phía chính quyền cũng đã động tác. Nhưng cái động tác này đáng ngờ.

Thứ nhất, việc thổ phỉ hoành hành ngoài thành là ều ai cũng biết. dân cũng kết bạn hoặc nương nhờ thương đội để lại cho an toàn. Pháp luật ở thời đại này lỏng lẻo, kh thể quản hết bọn thổ phỉ hành tung bất định là ều dễ hiểu. Thế nên dù thổ phỉ đ nhưng m năm nay tri huyện kh động tác vây quét dân chúng cũng kh nói gì, hoặc là kh dám nói.

Thứ hai là quân khí đâu? Điều tra xong vậy chuyện binh khí của bọn thổ phỉ vì kh nhắc đến? Dần Cửu bị thương cũng là do quân khí, đến báo quan lại bặc vô âm tín.

Tâm Thạch tuy trẻ tuổi nhưng kh ngu ngơ mù mờ, bị kéo vào vụ việc nên những tin tức đáng chú ý luôn được để tâm. Đặc biệt là sau khi đọc những tin tức địa phương từ quyển thư tịch, Tâm Thạch cảm th sự uy tín của quan lại địa phương vô cùng đáng nghi vấn.

Hít sâu một hơi, Tâm Thạch kéo hai tiểu đệ rời khỏi đám đ. Cùng hai nói chuyện phiếm, vì là buổi sáng nên hỏi vu vơ một câu :

“Đói kh?”

Cu Tí với cu Sửu lúc này cũng bị tin tức gây choáng váng một tí. Nhưng sau khi nghe Tâm Thạch hỏi thì gật gật đầu.

“Đói a Thạch ca. Thạch ca muốn về khách ếm ăn sáng à?”

Tâm Thạch nghe đến ăn uống thì nhớ ra, ở thế giới võ lâm thì m đại hiệp hay vào quán rượu mà hóng hớt tin tức. Dù ban đầu chỉ hỏi bâng quơ nhưng sau khi cảm th nghi hoặc về tức được. vẫn là cảm th bắt chước m đại hiệp “trải nghiệm” một phen.

Tâm Thạch lắc lắc đầu, nói với hai :

“Kh! Đi ăn hoành thánh”.

Cu Tí với cu Sửu sau khi nghe đến hai chữ “hoành thánh” liền hớn hở:

“Thạch ca đúng là biết hưởng a!”.

Kh để ý đến lời tâng bốc của hai . Tâm Thạch tìm đến quán hoành thánh mà bản thân đã để ý từ lâu. Vừa ngồi vào bàn thì cái tiểu nhị trẻ tuổi lon ton chạy tới, này vóc dáng cũng kh hơn kh kém cu Tí đã lăn lộn trong thành kiếm cơm.

“Ba phần hoành thánh chiên, ba cái màn thầu với thêm bình trà nóng”. - Tâm Thạch hào phóng gọi món.

“Vị c tử này đợi chút! ngay, ngay!”

Tuyên cáo mới của quan huyện giờ đã trở thành chủ đề bàn tán của dân trong thành. Nhịp sống bây giờ vẻ cũng nh hơn trước m phần. đập tay lên bàn gỗ “bịch” một cái lên giọng chửi mắng:

“Thổ phỉ làm ác! Cuối cùng cũng trừng trị bọn chúng a!”

“Đúng đúng! Từ bây giờ rời thành hẳn kh cần hao tiền nương nhờ đám thương đội cao cao tại thượng kia!”

“Khoái khoái! đệ ăn uống thoải mái. Bổn gia hôm nay bao!”.

Tại một bàn khác, lớn tiếng hỏi:

“Các ngươi ai báo tên diệt phỉ kh? Nghe nói thưởng cũng hậu hĩnh!”

“Một đầu phỉ tận hai lượng bạc a”

Vừa ăn miếng hoành thánh giòn rụm, vừa nghe nhân sĩ bàn tán. Tâm Thạch dần hiểu vì m đại hiệp hay vào quán rượu hóng hớt. cảm th lòng như bị cuốn theo từng câu nói của đám .

“Đúng là thú vị, giống vừa cắn dưa vừa hóng chuyện . Nhưng là thay trà bằng cà phê thì tốt biết m. Ài…”.

Nghĩ đến hương vị cà phê mà chỉ biết thở dài, nhưng tiếc là ở đây chỉ trà với rượu.

“Nhưng là một đầu thổ phỉ giá 2 lượng thì hơi hâu hĩnh. Nếu là ta cũng góp cái náo nhiệt đâu này?”

Nghĩ đến bản thân cũng “diệt” được năm tên thổ phỉ, trong lòng Tâm Thạch dâng lên một tia tham niệm. Tia tham niệm vừa hiện lên liền bị dập tắt.

“Vẫn là bỏ thôi. Việc gì liều mạng đâu? Một lượng là kiếm, một quan cũng là kiếm. Cũng may vụ tiền thưởng mà nhắc bản thân kiếm tiền, suýt nữa lại quên”.

Nghĩ đến m ngày nay chỉ ăn với hưởng, trong lòng Tâm Thạch lại thêm m phần cấp bách. trước khi xuyên qua cũng trong trạng thái “Freelancer” - Thất nghiệp. Sau khi xuyên qua cũng kh khác là bao.

Tâm Thạch nghĩ bản thân cũng nên tìm cái nghề nghiệp, ổn định đời sống.

“Với cả mang Lý gia gia cùng Tuyết nhi vào Thành cho an toàn. Dẫu sẽ các tiểu đội tuần tra nhưng kh thể chắc c giọt nước kh lọt.”

Nghĩ đến cảnh tượng ngôi làng chìm trong khói lửa. Tâm Thạch siết chặt bàn tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-14-bien-dong-phat-to-roi.html.]

Làm ra quyết tâm. nói với hai tên tiểu đệ :

“No a! No thì làm việc. Hôm qua ca cũng nói , làm mới tiền luyện võ. Hai đứa vòng vòng trong thành xem nơi nào tuyển nhân sự. Nhớ về báo ca”

Nghe đến làm việc, cu Tí với cu Sửu hơi hơi sa sút tinh thần, kh để hai cái thiếu niên buồn bã quá lâu, Tâm Thạch nhắc nhở:

“Làm nha. Xong sớm chúng ta về thôn”.

Được nhắc nhở chuyện về nhà, cu Tí với cu Sửu liền hớn hở. Bọn cũng cách thôn m ngày. Đều là th thiếu niên gia đình, còn cha mẹ. Bắt bọn xa nhà, xa thân nhân cũng là một loại cực hình.

sắc mặt hai tên tiểu đệ lại hớn hở. Tâm Thạch cảm th thiếu thiếu cái gì đó. Sực nhớ ra ều gì, kéo hai lại.

“Về khách ếm l đấu lạp đội vào! Vẫn là kh để khác ra thì tốt!”

Vì quá gấp gáp mà ba đều quên mang theo đấu lạp ra ngoài. Kh biết đồng bọn của bọn thổ phỉ còn trong thành hay kh? Dù cho huyện úy sẽ thành lập đội diệt phỉ nhưng chưa tập hợp đủ nhân sĩ giang hồ thì cũng đồng nghĩa lũ thổ phỉ còn thời gian để chạy trốn.

“Cũng chưa biết chừng, nếu như bọn thổ phỉ nhân lúc dân vì tin này mà mất cảnh giác. Thừa cơ hội làm chuyến cuối cũng kh nói được.”

Nghĩ đến đây,trong lòng dâng lên vài phần đề phòng.

“Hẳn chuyện còn kh đơn giản đến thế! Hay là đợi xem đội diệt phỉ thật diệt phỉ kh về thôn cũng kh muộn?”

Tâm Thạch nheo mắt lại, vừa suy nghĩ vừa cùng hai tên tiểu đệ trở về khách ếm.

Lúc này, khách nhân hóng chuyện cũng đã dần trở về, một đám đứng ngồi tại sảnh cùng chưởng quỷ trò chuyện. Việc quan tri huyện tuyên cáo diệt phỉ giống như một đợt sóng gợn cho dân bàn tán.

Mặc kệ đám xôn xao, ba tên thiếu niên mang theo đấu lạp rời khỏi khách ếm. Cổ Lư Thành hơi rộng lớn, mật độ dân cư đ đúc. Nhưng cũng chính vì thế mà nhiều nhà mở tiệm làm ăn. tiệm buôn bán nhưng thiếu chưởng quỷ tr coi. quán rượu thì thiếu tiểu nhị chạy bàn…

Thu khung cảnh xung qu vào tầm mắt, Tâm Thạch cảm th giống như đã làm việc này ở đâu .

“Đúng a, giống tìm việc làm ở kiếp trước . Khác là nộp hồ sơ với phỏng vấn thì bây giờ tuyển thẳng với ký khế ước thôi”

Quyền lợi của một tên chạy bàn còn chưa đến mức gọi là “hợp đồng lao động”, ở đây chỉ khế văn hoặc khế ước. Nói chung chung những việc cần làm, với số tiền lương hàng tháng. Cũng dễ bề bóc lột tầng lớp lao động. Nhưng là tổng số tiền kiếm được từ việc chân tay cũng chỉ đủ sống. Cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc khiến Tâm Thạch kh khỏi ngẩn ngơ một chút.

“Khảo sát thị trường lao động” một lúc lâu, mặt trời cũng dần lên đỉnh. Trên đường, dân chúng cũng bắt đầu tìm nơi bóng râm tránh nắng. Tâm Thạch đang bước vô định thì bị một tờ gi trên đất thu hút sự chú ý.

lại thì th tin trên gi đúng là nội dung chiêu mộ nhân thủ. Con ngươi Tâm Thạch co rụt lại, liếc xung qu, tại một góc phố thì vài tên nữ tử ôm một sấp tờ gi phát cho qua đường. Mắt trừng trừng, trong lòng lại chấn kinh.

“Cái… cái này là… Phát tờ rơi?”

Cũng kh trách chấn kinh đến thế, việc phát tờ rơi vốn quá quen thuộc với . Tâm Thạch cũng từng làm việc này để kiếm thêm lúc ở trái đất. Nếu việc này xảy ra giữa lòng Sài Gòn thì cũng kh ai nói gì đâu.

Nhưng Tâm Thạch lại chứng kiến việc này xảy ra ở một thế giới cổ đại lại quá kinh thế hãi tục. cũng đã lại trong thành m ngày, cũng biết được phương thức chèo kéo khách hàng của một số quán xá. Thường sẽ là khua chiêng gõ trống la lói, hay như Bạch Yến Lâu thì m tỷ tỷ mặc đồ hở hang đứng trên lan can vẫy chào khách nhân. Nhưng Tâm Thạch chưa từng, hoặc theo thói quen ở đây thì chưa từng th ai phát tờ rơi bao giờ.

Kh chỉ Tâm Thạch bất ngờ với việc phát tờ rơi, mà đến dân xung qu cũng là chỉ trỏ bàn tán. Trong thành hôm nay xảy ra hết chuyện lạ này đến chuyện lạ kia.

“Thương đội Thạch Mã tuyển cũng là kỳ, kh kèn kh trống, lại chỉ phát m tờ gi?”

Cũng ra m phần môn đạo, bèn giải thích:

“Ta th làm như này cũng hay a! Vừa gọn gàng, vừa rõ ràng, kh nghe khác nói nói lại. Mang đơn này đến Trác Gia, cũng kh sợ bị nhân gia lừa gạt.”

Chấn kinh trong chốc lát, Tâm Thạch bắt đầu dần bình tĩnh lại. Cũng như lúc trước nghĩ thôi.

lẽ bản thân đã đánh giá quá thấp con nơi đây. thể trình độ khoa học kh phát triển nhưng đầu óc kinh do kh thể kh ”.

Nghĩ xong những này, Tâm Thạch cũng kh băn khoăn về chiến lược “Phát tờ rơi” này nữa. bắt đầu chú ý đến th tin trên được ghi trên tờ gi.

Lắng nghe m tỷ tỷ đang phát tờ rơi, Tâm Thạch biết là Thạch Mã thương đội đang tuyển thêm thành viên. Điểm đáng chú ý là trên tờ rơi cả phần phúc lợi khi gia nhập. lương bổng, được bao ăn ở, còn được truyền võ c cường thân kiện thể. Một loạt phúc lợi khiến ai n sau khi đến đều ngạc nhiên thốt lên.

“Thương đội Thạch mã đúng là hào phóng a!”

“Đúng vậy! được bao ăn ở đã hào phóng ! Còn được luyện võ c!”

“Cũng đừng vội mừng. Thạch Mã là thương đội thuộc Trác Gia. Biết Trác Gia hay kh a? Là Trác Gia của Trác tướng quân đ, cũng kh dễ vào đến thế”

Nghe bàn tán về thương đội Thạch Mã, Tâm Thạch lại nhớ đến những th tin đã đọc trong quyển thư tịch. nhớ gia chủ Trác Gia được miêu tả là bảo thủ kh giỏi làm ăn, vốn bị nhiều thế lực chèn ép. Nay lại biết phát tờ rơi chiêu mộ nhân sĩ.

“Chuyện lạ tất yêu”.

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Tâm Thạch đã thu hồi sự coi thường đối với ở đây. Hoặc vốn chuyện kì quặc nên cũng kh vội kết luận. Nhưng là Dần Cửu vào Trác Gia đến bây giờ chưa rõ tung tích.

nghĩ nghĩ, đến hai vị cô nương đang phát tờ rơi. Vừa định mở miệng, Tâm Thạch bỗng khựng lại. nhớ bộ thân thể này cũng chưa từng nói chuyện với nữ nhân bao giờ. Vốn từ cũng kh nhiều, bây giờ lại loạn thành một nùi, miệng khẽ mấp máy mà chẳng thốt ra được lời nào.

Hai cô nương kia th một nam tử đội đấu lạp đứng khựng trước mặt thì kh khỏi giật , đồng loạt lùi nửa bước. Một vội nâng sấp tờ rơi che ngực, mắt đầy cảnh giác.

này dè dặt lên tiếng hỏi:

“Vị đại hiệp này… Chẳng hay việc gì?”

P/S: Đây nha, xuyên kh đ, cứ phát tờ rơi với chơi nước độc lạ. Ngày Quỳnh Dao kh còn xa. độc giả nào th tiếc kh? Ai muốn níu nàng lại thì bình luận để ta cân nhắc.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...