Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gen Z Tại Tu Tiên Giới

Chương 13: Trác Quỳnh Dao

Chương trước Chương sau

Chương 13 : Trác Quỳnh Dao

Trác Quang Chính trở về phủ đệ. Nơi đây tuy rộng lớn, nhưng khí thế kh thể nào so sánh với phủ đệ của Lâm Văn Quỳ. Tr giống một cái thao trường thu nhỏ hơn. Hai dãy thập bát bộ binh khí dựng nghiêm chỉnh, cọc gỗ xếp thành hàng, tiếng binh sĩ luyện tập vẫn còn vẳng lại từ hậu viện.

Bỗng trong sân, vang lên tiếng binh khí va chạm lẫn hơi thở dồn dập. Ông đưa mắt , hóa ra là một cái nữ tử đang mồ hôi nhễ nhại giữa sân - chính là con gái , Trác Quỳnh Dao.

đứa con gái vốn được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, nay lại tuốt gươm múa kiếm, mồ hôi thấm ướt bộ võ phục, từng đường kiếm như c.h.é.m hình bóng yếu đuối năm xưa của nàng. Trác Quang Chính kh khỏi nhói lòng. Ông nhớ rõ, ngày trước Quỳnh Dao chỉ là nữ nhi chưa hiểu tình trường còn đợi sắp đặt hôn ước mà thôi.

Sự việc xảy ra cách đây cũng một tháng hơn. Quỳnh Dao bị phát hiện trúng độc, y sư trong phủ đều khẳng định khó thoát. Vậy mà lạ thay, nàng kh những tỉnh lại, còn trở nên khỏe mạnh và hoạt bát hơn. Từ dạo đó, Quỳnh Dao thay đổi hẳn, ngày tập võ c, đêm đọc binh pháp. Nhiều lúc còn cười nhạt nói với :

“Cân quắc cũng kh thua kém gì đấng mày râu!”

“Nữ nhi cũng kh cần nam nhân bảo vệ!!”

Những câu nói mỗi lần vang lên lại khiến Trác Quang Chính vừa bất ngờ vừa mơ hồ bất an.

Trác Quang Chính tuy bảo thủ nhưng kh kẻ hồ đồ. Biết chuyện con gái bị trúng độc thể là do đối thủ chính trị bày trò. Ông lập tức th lọc một lần những trong phủ. Phong tỏa tin tức việc con gái trúng độc vì nàng vẫn còn một cái hôn ước. Nhưng hạ độc đã cao chạy xa bay, như thể biến mất khỏi thế gian.

Lạ là sau khi việc qua , trong ngoài đều sóng yên biển lặng. Triều đình kh hỏi, thế lực lân cận cũng kh màn đến. Sự yên ắng vốn đáng ngờ, nhưng chỉ thể tự nhủ: “Là phúc thì kh họa, là họa thì kh tránh khỏi.”

Việc Trác Quỳnh Dao vẫn khỏe mạnh đã khiến quá đỗi vui mừng mà kh để ý đến sự thay đổi của con gái. Chỉ nghĩ nàng được thiên che chở, phù hộ nên cũng kh ngăn nàng luyện võ. Mặc nàng tùy hứng thôi. Đường đường huyện úy một thành kh nuôi nổi cái nữ nhi đâu?

Trác Quang Chính vốn chỉ nghĩ con gái nổi hứng sau biến cố, kh ngờ sau này Quỳnh Dao lại dám can thiệp vào chuyện làm ăn của gia tộc. Nhưng là ai cơ chứ? Tuy bảo thủ nhưng cũng là vì tốt cho gia tộc. Thiên Phú võ học của khá. Kh chỉ dừng lại ở bước hóa kình mà còn thể cao hơn. Lòng tự tôn cũng kh cho phép để con gái gánh vác trách nhiệm phục hưng gia tộc. Trác Quang Chính cũng kh cần! Ông tự tin một khi bản thân còn sống vẫn sẽ thể lo cho nhà an toàn.

Song chuyện xảy ra hôm qua đã khiến Trác Quang Chính con gái bằng con mắt khác.

Khi binh sĩ báo kẻ mang thương tích do quân khí gây nên, nàng lập tức x vào phòng lang y tra xét. Quỳnh Dao tự tay lục soát bị thương, tìm được lộ dẫn chỉ hướng Trần Gia Thôn. Nàng sau đó tự ý ra lệnh cho tư binh thu xếp cho nhà của Trần Dần. Một giọt nước kh lọt.

Trác Quang Chính về sau vốn muốn nổi trận lôi đình khi con gái dùng tư quân mà làm việc khi kh sự cho phép của Ông. Nhưng sau nàng quỳ gối giảng giải rằng Trần Dần thể là đột phá khẩu. Những gì nói trong lúc đàm phán với Lâm Văn Quỳ đều được con gái sắp xếp. Chuyện khiến chấn kinh là đến từng câu trả giá cũng nằm trong sự tính toán của con gái .

Đúng là ba ngày kh gặp đã nhau bằng cặp mắt khác.

Nhưng trong lòng Trác Quang Chính lại vô cùng hổ thẹn. Con cái tài giỏi thì ai lại chẳng muốn? Nhưng đường đường một huyện úy nắm binh trong tay, lại chẳng nổi một quân sư để đến nỗi để nữ nhi gánh việc mưu lược. Há kh chuyện đáng hổ thẹn ?

Trác Quỳnh Dao sau khi diễn luyện m đường kiếm thì dường như nhận ra ều gì. Nàng dừng động tác, quay mặt về phía vị tướng quân cao lớn đang tiến về phía nàng với một ánh mắt phức tạp.

Từ ánh mắt phụ thân, nàng đã đoán được nỗi niềm trong lòng . Nàng kh trách cha nàng bảo thủ, việc giỏi. Ở xã hội của nàng chẳng mỗi cũng một việc mới ghép lại thành một thể ? Nàng cũng kh một cái tiểu cô nương mới lớn, kh thấu lòng . Quỳnh Dao Mỉm cười với Trác Quang Chính hỏi:

“Nữ nhi bái kiến phụ thân đại nhân, đàm phán thuận lợi?”

Trác Quang Chính hơi bất ngờ khi con gái vào thẳng vấn đề như vậy, nhưng cũng là gật đầu đáp:

“Tốt a, lão chịu nhường 15 cái khách ếm. Thương đạo thì coi như trên d nghĩa ”.

Quỳnh Dao nghe vậy cũng là gật gật đầu. Nàng tuy th cảm cho cái phụ thân tiện nghi này, lại còn cảm nhận được một phần chấp niệm trong chính nên cũng kh đành chối bỏ. Chỉ là xã hội vẫn còn định kiến đối với phái yếu, dù Trác Quang Chính thương yêu con gái nhưng định kiến vẫn là sức ảnh hưởng.

Nếu là những chính sách nàng đưa ra được Trác Quang Chính chấp thuận, Trác Gia hiện giờ đã kh bị cô lập đến mức này. Nhưng nàng kh tiếc nuối quá lâu. Điều gì cũng cần một quá trình.

“Cũng kh nên giống m truyện trên mạng, hễ cứ xuyên kh thì nhất phi trùng thiên” - Quỳnh Dao tự an ủi trong lòng.

Kh để cuộc trò chuyện bị ngắt quãng, Quỳnh Dao lại hỏi :

“Sắp tới phụ thân tính toán gì kh?”

Nàng cũng là chú ý đến biểu cảm của Trác Quang Chính, kh tự nhiên khơi khơi mà “dâng” ý tưởng. Vị thế hiện giờ giống như cha nàng là cấp trên của nàng vậy, mới chỉ đạt được một ít uy tín mà thôi.

“Tính toán gì cũng bàn bạc trước a! Khách ếm dùng làm ểm dừng chân cho khách nhân với thương đội. Hay là Dao nhi muốn hiến kế cho phụ thân nữa đâu này?” - Trác Quang Chính nói với giọng trêu ghẹo.

Quỳnh Dao nghe vậy liền lè lưỡi, nói với giọng tinh nghịch :

“Sắp tới thương đội cần mở rộng nên cũng cần cái quản sự tr coi. Nữ nhi nguyện giúp chiêu mộ vài cái nhân sĩ, cũng là để đỡ vướng víu sự vụ.”

Trác Quang Chính dù đã chuẩn bị trước tinh thần, nhưng khi nghe đến con gái vẫn muốn “chen” vào sự vụ gia tộc, vẫn là bất mãn. Kh để kịp nổi nóng, Quỳnh Dao liền nh nhẹn ôm một cánh tay của . Nói với giọng nũng nịu :

“Nữ nhi thực sự chỉ muốn phụ giúp phụ thân a. Nếu là gánh m việc vặt vãnh. Chẳng phụ thân sẽ nhiều thời gian để làm những việc lớn ?”

Giờ phút này, Quỳnh Dao thể hiện trọn vẹn cái gì gọi là tư thái “tiểu nữ nhi”. Đôi mày của Trác Quang Chính chưa kịp nhíu đã giãn ra. Hỏi cái phụ thân nào chịu được “con gái rượu” làm nũng a? Ông cũng chưa từng biết con gái cái phương diện này. Nghĩ lại th lời con gái nói cũng đạo lý. Ông dùng giọng trêu ghẹo bồi nữ nhi:

“Được được, hổ nữ chí lớn a!”

Chưa kịp để nàng vui mừng, Trác Quang Chính lại trầm giọng nhắc nhở :

“Nhưng là nữ nhi a, giỏi quá nhà trai lại kh thích. Vẫn là ở nhà thì tùy hứng, phụ thân chống lưng. Nhưng khi về nhà chồng nhớ kiềm chế một chút!”.

Vừa nghe nhắc đến hai chữ “nhà chồng”, đôi môi vừa mới nhếch lên của Quỳnh Dao kh khỏi sụ xuống. Thần sắc nàng kh khỏi hiện ra một tia chán ghét. Nàng chỉ là diễn cái nét tiểu nữ nhi cho phụ thân . Chứ nam nhân nào xứng đáng.

“Hừ!! Nữ nhi đã nói là kh cần nam nhân bảo vệ! Hôn nhân đại sự lại kh để chính nữ nhi quyết định. Phụ thân cũng kh muốn nữ nhi bị hành hạ ở nhà chồng ?”

Trác Quang Chính nghe đến đây chỉ biết thở dài trong lòng. Từ lúc nàng thần kỳ tỉnh dậy, gì cũng tốt, chỉ kh tốt chỗ từ chối nam nhân. Ông cũng là tùy nàng thôi, đợi đến lúc gặp vị hôn phu nàng lại đổi ý cũng kh biết được. Thế hệ họ ai chả cưới trước tình sau. Nếu là để nàng ở các gia tộc khác, sớm đã làm cầu nối chính trị. Trác Quang Chính còn thương nàng chán, chưa “gia trưởng” đến mức độ dùng con gái làm vật hi sinh.

Nói thì nói, nũng nịu thì nũng nịu. Quỳnh Dao quyết định tự nắm l số mệnh, đã cho bản thân cơ hội lần thứ hai, được vào một thế giới võ đạo hưng thịnh, nàng cũng “bắt trend”. Hơn nữa, cái c.h.ế.t của nguyên thân vẫn là mang theo m phần cổ quái. Nàng vẫn là tìm hiểu một hai.

“Được a, cha để nữ nhi làm giúp nốt m sự vụ để lúc nữ nhi l chồng thì cũng đã để lại cái để nhớ nhung!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-13-trac-quynh-dao.html.]

Trác Quang Chính nghe thế lại mủi lòng, đáp lại với ánh mắt ôn hòa :

“Tốt a, tùy hứng! Nhưng vẫn là để tộc thúc . Tuyển nhân sự cũng là dịp để m lão đ tây cài vào ám tử. Dao nhi vẫn là cẩn thận kh lại rước cho phụ thân m cọc sự tình a!!”

Quỳnh Dao chỉ là duyên dáng “Hứ” một cái. Cuộc trò chuyện trở nên thoải mái hơn nhiều. Trác Quang Chính cùng con gái trò chuyện phiếm chốc lát tập hợp các tộc lão vào phòng nghị sự.

Trong gian phòng của một tiểu ếm,

Trời đã tối, Tâm Thạch cùng hai cái thiếu niên kh khỏi trằn trọc một chút. Hai hôm được cơm nước kh lo khiến cho ba trẻ tuổi thêm thời gian suy nghĩ những vấn đề khác. Vì Tâm Thạch đã quyết định là sẽ đợi thêm một ngày để thu thập tin tức hữu dụng nên quyết định kh lãng phí thì giờ.

L ra cái đoản đao giấu trong b lâu, động tác này kh khỏi để hai cái tiểu đệ hơi rùng một chút. Sau đó hai đứa lại phát hiện Tâm Thạch lại dùng đoản đao đ.â.m loạn vào khoảng kh. Cu Sửu tuy sợ nhưng vẫn hỏi :

“Thạch ca làm cái gì vậy a?”

Tâm Thạch nghe vậy thì khựng lại một chút, hai tiểu đệ với thần sắc phần sợ hãi. cũng kh hiểu lúc trước hai l đâu ra dũng khí mà ở lại chiến đấu cùng . Nhưng lại bản thân lúc này, phần giống sát nhân hàng loạt tư thái. Tâm Thạch liền giải thích :

“Luyện đao a.”

Cu Tí nghe vậy liền hỏi :

“Thạch ca biết luyện đao ? Dạy bọn đệ với a. Hứa học chăm”.

“Chỉ là đâm, c.h.é.m bừa cho quen tay. Tới lúc cần thì dũng khí cầm đao. Chứ tiền đâu để ta học võ?”

Cu Tí với cu Sửu nghe vậy thì hơi vẻ thất vọng. Bọn phần đề cao Tâm Thạch thái quá. Cũng đơn giản là biểu hiện của Tâm Thạch m ngày nay phần chói mắt. Tâm Thạch ra tâm tình hai đứa bèn an ủi :

“Đừng buồn. Cùng ca hít đất, sức làm việc thì tiền. tiền liền học võ”.

Tâm Thạch kiếp trước tuy thất nghiệp nhưng cũng làm qua phụ tour, làm c tác cổ động vẫn biết một hai. Trong tiểu ếm lại vang lên m tiếng t két, tiếng thở hùng hục. M tiểu nhị c đêm nghe th thì thần sắc hồ nghi.

Vốn trong phòng này chỉ m cái nam thiếu niên, đêm đêm lại vang lên âm th khiến khác dễ hiểu lầm. Cái tiểu nhị hôm sáng bị Tâm Thạch phất tay liền bĩu môi.

“Vậy mà ban sáng còn chối. Hóa ra cũng là nghiện mà ngại.”

Tâm Thạch cùng cu Tí cu Sửu cứ vậy mà kiệt sức nằm xuống chiếu. Hai khác thì vào giấc nh. Tâm Thạch lại hơi miên man một tí.

“Kh biết Lý gia gia với cái Tuyết bây giờ thế nào? hay kh dùng bữa. Haizz”

Trong căn phòng lại vang lên tiếng thở dài từ cụ non “Gen Z”. Khung cảnh kh hài hòa.

Trần Gia Thôn,

Lý Phu Tử vừa dỗ Tuyết Nhi vào giấc. Thần sắc là sầu lo. Hôm nay nhận được hai cái tin. Một buồn, tin khác cũng kh hơn là bao.

Đám phu phụ sau khi vào rừng tìm cùng Trác Tướng Quân thì m nhà tìm được xác con mang về. tay chân kh trọn vẹn, chỉ còn cái thân mang về. Một ngày mà trong làng treo lên biết bao khăn tang.

Tin còn lại thì kh tìm được tung tích của ba cái Tâm Thạch, cu Tí cùng cu Sửu. Hai nhà kia còn mang theo tâm lý cầu may. Nhưng thì chịu . Vì cái gì vừa nhận nhau làm thân thì xảy ra chuyện đâu?

Ông về quyển thư tịch được kê dưới chân bàn. Ông xúc động muốn mang nó xé, đốt . Nhưng Lý Phu Tử chợt khựng lại. Ông nhận ra già . Kh sức để dùng củi mà lên lửa. Mới ban chiều còn nhờ trong thôn lên lửa đâu. Nhớ tới thần sắc kiên định lúc rời nhà của Tâm Thạch, Lý Phu Tử lại thở dài. Nước mắt chực rơi.

Bỗng Lý Phu Tử như bị cái gì níu l, xuống thì th Tuyết Nhi từ lúc nào đã thức giấc, đang với ánh mắt lo lắng. Dù trời đã tối nhưng ánh mắt nàng như hai ngôi sáng trong màn đêm. Lý Phu Tử vuốt tóc nàng,

“Ngủ , mai Thạch tử về.”

“Gia gia cũng ngủ a. Thạch ca sẽ về, Tuyết Nhi sẽ ăn thật nhiều. Lớn thật nh như Thánh Gióng bảo vệ gia gia cùng Thạch ca”.

Nghe Tuyết Nhi nói vậy, trong lòng như tan chảy. “Aizz, được! Ngủ thôi, mai về lão phu bắt luộc thật nhiều khoai. Đánh đòn vì để Tuyết Nhi đợi”. Ông cố làm ra thần sắc an ủi cái Tuyết, ngủ ở nơi Tâm Thạch dùng hôm trước cùng Tuyết nhi.

Lý Phu Tử để tay lên trán.

“Haizz…”

Trong căn nhà lại vang lên tiếng thở dài của lão nhân.

P/S : Ban đầu ta định thêm cái nhân vật kiểu “Trạng Quỳnh, Trạng Quỷnh” vào Trác Gia. Nhưng cái thế nữ hôn ước, bị đầu độc nó rõ quá. Làm luôn cái nữ cường xuyên kh. Cooking một ít chemistry giữa hai nhân vật xuyên kh một tí. Tác giả nấu nướng theo tâm tình nhưng là kh để hai chị này va vào nhau đâu. Ta vẫn là định kiến với nữ cường hơi nhiều. Thích cho nàng độc thân.

Độc giả th hình tượng nữ cường hơi trẻ con thì tác giả nói , con gái rượu làm nũng, nhưng chỉ là nũng với cha nàng thôi. Về sau cho nàng nấu nướng chính trị. Khổ nỗi ta hiểu kh nhiều về chính trị, dạo này research viết cho chắc tay nên ra hơi chậm. Th cảm a!!

Tới chap này cũng là con số duyên với ta. Nên mong độc giả cmt góp ý. M khoản chính trị ta dở, nhưng phàm giới đúng là chỉ m cái này lực hấp dẫn. Cũng hợp để ta nhét phàm khí kiểu “Phóng Lợn” thần kích vào. Cảm ơn!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...