Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gen Z Tại Tu Tiên Giới

Chương 16: Gen Z tìm việc làm (1)

Chương trước Chương sau

Chương 16: Gen Z tìm việc làm (1)

Trong một gian phòng,

Tâm Thạch hội họp cùng cu Tí với cu Sửu tại khách ếm. Ba lòng vòng cả ngày nhưng kết quả thu được cũng kh khá khẩm hơn là bao. Nghe bọn kể lại một số c việc xung qu thành Cổ Lư mà Tâm Thạch chỉ biết lắc đầu.

cũng kh muốn làm việc chân tay a! Tuy chưa nghĩ đến việc cưới bà nương nhưng nếu bản thân cứ lăn lộn ở tầng lớp thấp thì chỉ khổ bản thân cùng nhà. Kiếp trước của , muốn cưới vợ cũng kh dễ như “Vợ nhặt”, ít nhất nhà cửa, sự nghiệp. Lương tháng cũng đủ để phụ giúp cha mẹ hai bên…

Tư lịch và ánh mắt của cũng kh đáp ứng được m vị trí quản sự hay chưởng quỹ của m tiệm lớn. Đường đường một cái thương hội to đùng ai lại để một tên 17 tuổi hỉ mũi chưa sạch đứng tiệm bao giờ?

Sau một lúc cân nhắc, Tâm Thạch cắn răng làm ra quyết định:

“Mai là ngày Thạch Mã cùng m thương đội khác mở cửa chiêu tuyển, ca sẽ trước làm thử. Nếu được thì kéo hai đứa cùng .”

Hai tên thiếu niên nghe vậy thì chút chờ mong. Bọn cũng muốn theo để chiếm cái chỗ. Nhưng cu Tí với cu Sửu quá nhỏ, dù chỉ nhỏ hơn Tâm Thạch một hai tuổi, nhưng bọn b.ắ.n tên còn ngắm loạn.

Thương đội cũng kh hạng gì muốn vào thì vào. Tâm Thạch ít nhất cầm qua cung hai năm, dù cái gọi là kinh nghiệm nhưng khác cũng kinh nghiệm a. Nhiều lăn lộn săn trong rừng cũng đã mười, hai mươi năm. Đưa hai theo chẳng khác nào tạch từ “vòng gửi xe” đâu? Kh cần tr chờ vào sự may mắn.

“Nếu vậy thì chúc Thạch ca mã đáo thành c!”

Cu Tí với cu Sửu chắp tay giống m đại hiệp giang hồ nói lời may mắn. Cảnh tượng vẻ như thiếu cái nghi thức cắt m.á.u ăn thề hay là kết nghĩa vườn đào nào đó cho trọn vẹn.

Sáng hôm sau, Tâm Thạch mặc lại cái áo, đội lên đấu lạp rời khỏi tiểu ếm. Hôm nay quyết định cái gọi là tìm việc làm. Thực sự thì cũng kh tự tin lắm. cũng kh gì đặc biệt, nhiều hơn thường hai năm cầm cung đã là gì đâu. Nhưng thử cũng kh c.h.ế.t ai nên Tâm Thạch muốn thử sức một tí. Mang theo tâm lý “lỡ như được tuyển”.

Được biết thương đội nhiều vị trí, cũng kh chỉ tiêu sư. Sẽ thương chủ, quản sự, đội tiêu sư, hậu cần… Tất cả những kỹ năng của Tâm Thạch chỉ cho phép làm một tên hộ vệ trong đội tiêu sư mà thôi. Nhưng đây lại là c việc sẽ được Trác Gia truyền cho võ c để bảo vệ hàng hóa trong quá trình vận chuyển. Điều này đã khiến động tâm.

Tâm Thạch cũng kh nghĩ đến việc Trác Gia chiêu mộ nhân sự chỉ để làm pháo hôi hay kh. Thứ nhất, việc này kh nằm trong sự cân nhắc của . Thứ hai là nhiều nhà cùng chiêu mộ thương đội, nếu ai cũng tuyển pháo hôi thì pháo này nổ hơi to. Thứ ba là tâm lý đám đ, ai cũng ứng tuyển kiếm cơm, nếu bị làm pháo hôi thì cũng kh chịu. Thứ tư là ều duy nhất thể suy nghĩ đến hiện giờ, Tâm Thạch đặt chút niềm tin vào lựa chọn của Dần Cửu, kh chọn tin vào nha môn mà đến Trác Phủ để báo án thì chứng tỏ đạo lý của .

Dù gì thì Dần Cửu cũng coi như đã cứu một mạng. Đi tìm hiểu sự tình của lại hóa thành ều kiện ưu tiên của Tâm Thạch khi cân nhắc đến việc ứng tuyển vào thương đội nào.

Trên đường lúc này cũng nhộn nhịp, lại m kẻ mang theo đao kiếm. Vẫn m cái lều trại tuyển nhân sĩ giang hồ diệt phỉ. Một số thì kéo nhau ứng tuyển ở m cái thương đội đang chiêu mộ. Tâm Thạch xung qu hỏi đường một chút hướng đến Trác Phủ theo dòng đ đúc.

Sở dĩ gọi là “thương đội”, bởi quy mô của nó vẫn chưa đủ lớn để trở thành một “thương hội” - nơi nhiều nhà giao thương cùng hợp tác. Thạch Mã thương đội cũng chỉ là sản nghiệp riêng của Trác Gia mà thôi.

Trác Phủ nằm ở phía đ thành Cổ Lư. Khu vực này được quy hoạch theo kiểu quân dụng rõ rệt: dọc hai bên là dãy trại dành cho binh lính, giữa thao trường rộng lớn. Ngay trước thao trường dựng một tấm bảng gỗ khắc bốn chữ lớn: “Trác Gia Võ Tràng.”

Đối diện Trác Gia Võ Tràng là một khoảng sân rộng. Hai bên đã binh lính đứng gác, chỉ chừa lại một lối nhỏ cho dân chúng ra vào đăng ký ứng tuyển. Tuy nhiên, vì chưa đến giờ, nên cũng chẳng ai dám bén mảng tới gần.

Dân chúng kéo đến mỗi lúc một đ, kẻ chen lấn. đến vì tò mò, kẻ thực sự cần việc.

Trước cổng treo một bức bố cáo ghi rõ ều kiện tuyển dụng, tiền c cùng quy củ. Dù trước đó đã tờ rơi phát ra khắp thành, nhưng Trác Gia vẫn cho dán lại nội dung tuyển mộ ngay tại đây - coi như là c khai xác nhận th tin trên tờ rơi.

Lần này, thương đội cần tuyển kh chỉ tiêu sư và hộ vệ, mà còn cả quản sự và hậu cần.

Phần hậu cần thì khỏi nói, đa phần là m việc “xách nước, bổ củi, khiêng hàng”, nặng nhọc mà tiền c chẳng đáng là bao.

Quản sự thì yêu cầu kinh nghiệm lâu năm, ít nhất tầm mắt đủ tốt để định giá vật phẩm. Cái này Tâm Thạch chắc c kh .

Còn tiêu sư, thì ều kiện lại nghiêm khắc hơn - yêu cầu tu vi võ đạo đạt đến Luyện Gân cảnh trở lên, tức là đệ tam luyện trong “Cửu Luyện” mà Tâm Thạch từng đọc qua.

Chỉ là, đến giờ vẫn chưa hiểu làm thế nào mới phân biệt được cảnh giới võ đạo của một . Như Dần Cửu chẳng hạn, thân hình kh lớn, thế mà vẫn đủ sức tả xung hữu đột giữa bốn tên thổ phỉ; còn bọn thổ phỉ to cao đuổi theo , lại chẳng chịu nổi m mũi tên.

đang cố hạ thấp sự tồn tại của bản thân mà lắng nghe xung qu bàn tán. Đa phần là như thôi, đều mang theo tâm lý “lỡ như được tuyển” để đến mà kiếm chén cơm. xung qu thì tổng cộng hơn ba trăm , đều là nam tử trưởng thành nhưng cũng m kẻ vóc dáng cỡ Tâm Thạch. nào sống lâu năm trong Cổ Lư Thành thì kh thích che che giấu giấu, cũng từ nơi xa đến hoặc vì cẩn thận mà đội đấu lạp như Tâm Thạch.

“Này, các ngươi cảm th xét tuyển sẽ những hạng mục gì?” - Một đang trong lúc chờ đợi bỗng xung qu hỏi.

“Ta th cũng là nâng tạ đá hay làm m vòng chạy sân .”

khi nào tỷ võ kh?”

“Sặc, tu vi võ đạo kh dại mà vào Trác Gia đâu.”

Câu cuối khiến đám đ đồng loạt ngoái lại, ánh mắt đầy hứng thú. Th chịu nghe, gã kia càng được đà:

“Các ngươi mà xem, Trác Gia vốn bảo thủ, lại bị m nhà hợp lại chèn ép. Làm tiêu sư cho Trác Gia, chỉ sợ chẳng khác gì chịu chết!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-16-gen-z-tim-viec-lam-1.html.]

Tâm Thạch nghe đám bàn tán cũng gật gật đầu. cũng th thế, kh một cái chiêu tuyển là sẽ thay đổi Trác Gia, nhưng là thời này c việc càng nguy hiểm thì càng thưởng nhiều. Nói cho dễ hiểu thì càng dễ mất mạng thì càng giàu và ngược lại. vào phúc lợi của Trác Gia thì họ cho nhiều lắm! Với Tâm Thạch cũng lý do của , cần tìm hiểu thực hư chuyện Dần Cửu. Đạo lý “liều ăn nhiều” thế thôi. Ai kh biết là dễ c.h.ế.t mà vẫn đến thử ứng tuyển đâu?

Nhưng giang hồ cũng sẽ lựa chọn của giang hồ. Kh ai cũng chọn Thạch Mã thương đội là rõ. Trong số đến ứng tuyển thì chỉ một nhóm là mang theo đao kiếm. Còn lại đều là dân thường.

Đang suy nghĩ miên man thì cảm giác cổ tay bị ai đó níu l. Tâm Thạch quay đầu lại, hóa ra là một tên tiểu thất cái. Tâm Thạch th xung qu đều là nhân sĩ thì cũng hiểu ra, đây cũng là một cơ hội kiếm tiền, thể bán đồ ăn sáng hoặc cũng thể xin ăn. Tâm Thạch tuy kinh tế còn eo hẹp nhưng l m đồng cho thất cái một bữa ăn vẫn là thể.

l cái thiếu niên trẻ tuổi, ốm mo gầy mòn, hẳn cũng kh nhỏ hơn Tâm Thạch là bao. Quần áo rách rưới, bộ dạng này hẳn cũng chẳng ai dám nhận vào làm việc. xung qu phát hiện tiểu thất cái thì bắt đầu né ra, tránh dính mùi hôi vào .

Tâm Thạch th cảnh này thì trong lòng hơi chua xót. Từ trong khe áo, l ra m đồng lẻ đã chuẩn bị sẵn để uống trà, bây giờ lại cho ăn xin. Số bạc đã được để trong khe quần đề phòng ăn cắp. định đưa tiền cho tên thất cái đuổi .

Nhưng sau khi đưa tiền tiểu thất cái vẫn đứng trước mặt . Nó ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua màn che của đấu lạp, thẳng vào . Tâm Thạch hơi nhíu mày, lòng tốt của cũng kh bao la, ít nhất là nếu bản thân cảm th đủ sẽ giúp đỡ xung qu. Kh vì thế mà lòng tốt của dễ bị lợi dụng.

“Đại hiệp thể nghe ta nói cái này được kh?” - Tên thất cái bỗng nói, giọng hơi khàn khàn nhưng rõ ràng.

Tâm Thạch hơi ngạc nhiên. chẳng mong nghe được cái gì kiểu “Hàn Long Thập Bát Chưởng” từ miệng tên ăn mày, nhưng đang lúc chờ đợi, nghe vài câu cũng chẳng .

Tâm Thạch vén màn che của đấu lạp, chừa lại một khoảng cúi xuống cho tên ăn mày.

Tiểu thất cái nhón nhón hai chân, giọng thì thầm cho đủ Tâm Thạch nghe:

“Trác Gia đang lúc cần , kh ai bọn cũng cần. Bọn cần …của Trác Gia.” -

Tâm Thạch nghe vậy, liền hơi nhướng đôi l mày.

“Cái gì mà Trác Gia cần Trác Gia?” - Trong lòng đang chạy qua cái suy nghĩ này thì bỗng m hồi trống vang lên.

Tùng! Tùng! Tùng!

Từng tiếng trống như gõ vào nhịp tim của những xung qu, thể hiện rõ cái gì là khí thế quân kỷ. Đám bổng chốc im lặng chờ l tiếng trống. Tâm Thạch cũng bị tiếng trống hấp dẫn, lúc quay lại thì tiểu thất cái đã đâu mất. Tâm Thạch nhíu mày, nhưng đơn giản chỉ là m đồng bạc lẻ nên cũng kh muốn để tâm.

Từ trong sân lớn, hai bóng chậm rãi bước ra.

Một là trung niên nam tử, tướng mạo nghiêm nghị, ánh mắt sắc như đao, chỉ vừa thôi đã khiến kẻ khác tự giác đứng thẳng. Dưới lớp trường bào vẫn th rõ thân hình cường tráng - hiển nhiên là võ giả thực thụ.

Đi bên cạnh ta là một dáng thon gọn, tóc buộc đuôi ngựa, bước khoan thai mà vững vàng. Hai tay chắp sau lưng, ánh mắt tự tin

Nhưng tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía hình bóng thon gọn kia. Đó kh một tên giáo úy nào đứng ra chiêu sĩ, mà là một nữ tử. Đúng là một nữ tử. Ai cũng bị ngẩn ngơ trước vẻ đẹp của nàng. Da nàng trắng, cổ cao. Nàng mặc võ phục Trác Gia, thắt lưng buộc chặt, bước dứt khoát. Bên h còn đeo th thiết kiếm chưa ra khỏi vỏ. Tổng thể tr y hệt một cái nữ hiệp trong truyện võ lâm.

Tất nhiên, Tâm Thạch cũng bị hút hồn một chút. là thân nam nhi, còn trẻ, đừng nói cái gì là định lực. Gặp gái đẹp là . Ai dám nói ngắm gái xinh trên mạng nhiều là chán đâu? Chán còn kh lướt mà nhấn nhá thêm m giây?

Tâm Thạch cũng biết hơi lâu, liền khẽ hít sâu, ép bản thân l lại bình tĩnh. hiểu được đạo lý “hồng nhan họa thủy”, với cả cũng kh tin vào chuyện một tên khố rách áo ôm tán đổ nàng tổng tài. Nên gái đẹp chỉ để ngắm, ngắm chán thì thôi.

Hai bước lên cái đài được dựng sẵn. Ánh mắt của đám cũng bị kéo về phía đài cao. Phía trên đài, nữ tử kia như cũng cảm nhận được ánh của mọi .

Nàng hơi mỉm cười, khẽ ho một cái chắp tay thi lễ:

“Cảm tạ chư vị đại hiệp đã bỏ thời gian đến đây tham dự chiêu tuyển của Thạch Mã thương đội.

Tiểu nữ là Trác Quỳnh Dao, là thân ái nữ của Trác hiệu úy. Nay sẽ phụ trách chủ sự quá trình chiêu tuyển nhân thủ cho Thạch Mã thương đội.”

Nói xong, nàng nở một nụ cười thật tươi. Nụ cười nàng như rót nắng ấm vào lòng xung qu. Dù giọng nói nàng đã cố l khí thế, nhưng vẫn mang theo sự trong trẻo đặc trưng, khiến bao nhiêu ngây ra như kẻ mất hồn.

Quỳnh Dao vừa dứt lời, phía sau đài lập tức vang lên tiếng giáp trụ va chạm. Một hàng binh lính tiến ra, khiêng bàn ghế, kẻ bưng sổ sách cùng nghiên mực.

Những phụ trách ghi chép nh chóng ngồi vào chỗ, bắt đầu mài mực, trải gi, chuẩn bị ghi chép.

Từ trong đội ngũ, một binh lính bước ra. này thân cao 7 thước, giáp trụ sáng loáng. Ánh mắt nghiêm trang. sau đó cũng l giọng nói lớn:

“Tất cả vào hàng! Quản sự bàn số một, hộ vệ bàn số hai, hậu cần bàn số ba. Từ trái qua ! Kh được chen lấn, kẻ nào làm loạn lập tức hủy bỏ tư cách!

nào đã đạt đến Luyện Gân cảnh, theo ta đến thao trường kiểm nghiệm thực lực!” - Nói xong này phất tay chỉ hướng.

Tiếng quát dứt, bốn bề liền yên tĩnh. Dưới khí thế của hàng binh sĩ, chẳng ai dám vọng động. Trong đám , m kẻ đeo đao mang kiếm lần lượt bước ra, bước chân trầm ổn, kh dám phô diễn thân pháp, chỉ lẳng lặng theo sau binh sĩ kia.

Hóa ra cũng võ giả luyện Gân Cảnh. Cái dèm pha Trác Gia lúc này trợn mắt hốc mồm. này thầm cảm th may mắn trong lòng. Hẳn là m vị đại hiệp kh ở gần nên cũng kh tiện tay hành hiệp trượng nghĩa mà thôi.

Phía còn lại, đám thường dân mới bắt đầu lục tục xếp hàng ghi d.

Tâm Thạch chọn hàng thứ hai, cũng là hàng đ nhất.

Hộ vệ bàn toàn những kẻ lưng hùm vai gấu, nào n cao hơn cả cái đầu. Th chen vào, vài tên bật cười chế giễu:

“Nhóc con chỗ khác chơi! Hỉ mũi chưa sạch đòi làm hộ vệ thì hộ được ai? Lúc đánh nhau lại khóc nhè nhờ cha mẹ đánh hộ à?”

Lúc này, Tâm Thạch đã tháo xuống đấu lạp, gương mặt hơi non nớt lộ ra. Đứng cùng đám da dẻ rám nắng lại vẻ kh hợp. Kh ai cũng chê cười , nhưng mà này kẻ kia. Sẽ luôn hạ thấp khác để che đậy cảm giác thua kém của bản thân.

Tâm Thạch nghe những lời chế giễu đ thì chỉ nhíu mày. cũng biết bản thân đến đây chỉ là thử một chút, nhưng vẫn là chút bực . Hít sâu một hơi, đành nhịn xuống khẩu khí này. Mắt mũi, mũi tâm. kh để ý đến đám .

“Gáy sớm thường ăn gì?” - Tâm Thạch nghĩ thầm câu này tự an ủi bản thân.

Cũng chỉ an ủi bản thân thôi. kh mang theo cây cung, trong chỉ th đoản đao để tự vệ. ta ai cũng cao hơn cái đầu, lúc này mất trí mà ẩu đả thì chịu thiệt là .

M kẻ chế giễu th binh lính phía trước liếc lại thì mới ngậm miệng. Riêng tên đầu têu còn hừ lạnh một tiếng, liếc Tâm Thạch bằng ánh mắt khinh miệt, ngoảnh .

Đợi một lúc thì cũng đến lượt Tâm Thạch, bước lên phía đối diện ghi chép. này vẫn cứ cặm cụi ghi chép, cái vẻ kh để ý đến Tâm Thạch nhưng vẫn hỏi:

“Họ tên? ở đâu? Sở trường là gì?”

Tâm Thạch nghe th câu hỏi này lại cảm giác quen thuộc một chút. định nói ra cái tên đã l cho bản thân nhưng vẫn kiềm lại được. Châm chước trong khoảnh khắc chắp tay, giọng từ tốn:

“Trần Tâm Thạch! Là Trần Gia Thôn! Tại hạ tài sơ học thiển, làm cung thủ đã được m năm”.

Cũng kh thể nói ngươi từ Trần Gia Thôn lại mang họ Nguyễn . Còn từ săn mà nói thành cung thủ thì này là thói quen nói khống trong hồ sơ thôi. Ở thời đại của ai lại kh làm? Với cầm cung được m năm cũng là thật nha.

Tâm Thạch cũng kh cân nhắc qua l cái giả d, lo sợ nếu bị truy tra thì bản thân mất việc là việc nhẹ, nhưng vào nhà lao của nha môn mới là việc nặng. biết, đang ứng tuyển vào một thế lực là sản nghiệp của gia tộc chức quan trong thành.

Nghe Tâm Thạch nói vậy, này liền “Ồ” một cái, ngước lên Tâm Thạch. Cũng kh biết này vì lại thay đổi thái độ. Là vì xuất thân hay vì sở trường thì Tâm Thạch cũng kh biết .

Đánh giá Tâm Thạch một chút, này lại phất phất tay. Chỉ về cái thao trường, nơi để bảng “Trác Gia Võ Tràng” nói:

“Sang bên kia đợi một chút.”

P/S: Câu “Sẽ luôn hạ thấp khác để che đậy cảm giác thua kém của bản thân” được ta l cảm hứng từ rap của Đen Vâu. Thề là rap của Đen nó là cái gì đó đời. Ta sẽ dùng thật nhiều cho những chap sau này. chị em câu rap nào tâm đắc thì nhắc trong phần bình luận. Ta sắp xếp đưa vào.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...