Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gen Z Tại Tu Tiên Giới

Chương 17: Gen Z tìm việc làm (2)

Chương trước Chương sau

Chương 17: Gen Z tìm việc làm (2)

Tâm Thạch nghe vậy, gật gật đầu, men theo lối dẫn mà về phía Trác Gia Võ Tràng.

Gọi là võ tràng nhưng đúng hơn nên là một cái thao trường rộng lớn. Xung qu được đạt nhiều đài luyện võ. Mỗi võ đài đủ thập bát bộ binh khí, đao thương kiếm kích dựng thẳng hiên ngang.

Cả thao trường rộng khoảng hai dặm vu, trải dài từ gần Trác Phủ đến phía đ cổng thành. Được bao qu bởi tường rào bằng gỗ cao hai trượng. Dưới tường còn ch nhọn để tránh lẻn trèo vào. Trước khí thế hầm hố này, Tâm Thạch cảm th bản thân nhỏ bé lạ thường.

Tại một võ đài, một gã binh sĩ đang dẫn theo chừng hai mươi võ giả, tất cả tụ tập qu một đài khảo thí. Cảnh tượng liền thu hút ánh của Tâm Thạch.

Dẫn đám đến một cái mộc nhân, tên binh sĩ quay lại nói với đám võ giả:

“Đây là Ô Mộc nhân, là loại mộc quý do chính Trác Phủ đặc chế cho luyện võ. Chịu được lực đạo ngàn cân. Kẻ nào thể để lại vết lõm trên mặt cọc sâu một tấc, tức đã đạt đến cảnh giới Luyện Gân!”.

Lời nói vừa dứt, hít sâu, h trầm, hai gối khuỵu xuống, quyền lực tụ nơi vai đột nhiên gầm nhẹ:

“Hây!”

này tung ra một quyền, quyền ảnh đến trước tiếng va chạm giữa nấm đ.ấ.m và cọc gỗ mới vang lên. Bụi đất tung bay, cọc gỗ rung bần bật.

Bịch!

Tiếng nổ vang giòn đánh vào nhịp tim Tâm Thạch. Dù chỉ quan sát ở khoảng cách xa, Tâm Thạch vẫn cảm th thốn thốn nơi cánh tay.

binh sĩ thu quyền, hai tay vẫn vững như bàn thạch, nhịp thở kh loạn. kỹ chỗ nắm đ.ấ.m vừa đánh ra, bề mặt cọc gỗ một vết lõm chuẩn một tấc, kh thừa kh thiếu.

Tất cả những dấu hiệu trên cho th đây kh hạn mức cao nhất mà này thể hiện. Chỉ là sự khống chế lực đạo cực kì tinh chuẩn mà thôi. Thần sắc của m võ giả xung qu đều mang theo một sự bái phục.

Tr th cảnh tượng này, Tâm Thạch lập tức ngộ ra:

“Hẳn là dựa vào vết lõm mà phân tích lực đạo .”

cúi xuống nắm tay , ngứa ngáy trong lòng. Cái tính tò mò trỗi dậy, Tâm Thạch siết c.h.ặ.t t.a.y , đ.ấ.m mạnh vào lòng bàn tay trái.

Bạch!

Cơn đau buốt truyền thẳng lên óc, Tâm Thạch nghiến răng, mặt nhăn nhó.

Sau khi đám chứng kiến màn biểu diễn của tên binh sĩ. Từ trong đám nhân sĩ giang hồ, một nam tử đầu trọc bước ra. này lưng hùm vai gấu, da rám nắng khỏe khoắn. Bước long hành hổ bộ. sau đó chắp tay với binh sĩ nói:

“Tại hạ tài sơ học thiển, xin được thử sức đầu tiên!”

Tên binh sĩ gật gật đầu. Né ra chừa một khoảng đủ xa để kh bị bụi đất do quyền lực tạo ra chạm đến.

Nam tử đầu trọc th thế thì lập tức hít sâu một hơi, hai chân trụ vững, gân x nổi khắp cánh tay. Chân ấn xuống nền đất, để lại hai dấu lún sâu. Khi quyền thế đạt đến cực ểm, ra quyền, tiếng gầm bật ra cùng lúc:

“Hây!!” - Tiếng thét này to hơn nhiều so với tên binh sĩ - vang khắp quảng trường.

Nam tử đầu trọc đ.ấ.m xong thì hít sâu một hơi, cố làm vẻ mặt trấn định nhưng cổ tay run rẩy, sắc mặt đỏ bừng đã bán đứng .

Sau khi thu quyền, trên cọc gỗ để lại một vết lún sâu hơn binh sĩ một chút. Đây kh là do lực đạo này mạnh hơn binh sĩ, mà chỉ là lực đạo tối đa thể hiện được mà thôi.

kiểm trắc bước tới, liếc qua một lượt trầm giọng nói:

“1 tấc, hai phân, 400 cân lực đạo. Luyện gân sơ kỳ. Đạt tiêu chí”.

Tâm Thạch nghe tới đây thì ngời ngợi.

“Sơ kỳ... Vậy là mỗi cảnh giới đều chia ra sơ, trung, hậu kỳ . 400 cân lực đạo… Lực đạo này bằng luôn cân nặng lão trư . Hay chỉ là bề mặt tiếp xúc thôi?” - Vừa chiêm ngưỡng cảnh tượng, Tâm Thạch vừa phân tích. Chỉ là kiến thức võ đạo của còn mờ mịt nên chưa vội làm ra kết luận gì.

Sau khi nam tử trung niên thử quyền thì đến lượt từng một lên thực hiện kiểm trắc.

“1 tấc, ba phân, 410 cân lực đạo. Luyện gân sơ kỳ. Đạt tiêu chí”

“1 tấc, năm phân. 450 cân lực đạo. Luyện gân trung kỳ. Đạt tiêu chí”

Đây cũng coi như là lần đầu trực tiếp quan sát võ giả ra tay. Thậm chỉ kh võ giả bình thường mà còn là tu vi đệ tam luyện trong cửu luyện. th đám võ giả thay nhau thi triển quyền cước khiến cột gỗ run lên bần bật. Tròng lòng dâng trào quyết tâm.

đám võ giả làm khảo thí hồi lâu, xung qu nơi Tâm Thạch đứng cũng dần tụ tập thêm nhiều đến xem. kẻ ánh mắt hâm mộ, lại lộ vẻ sợ hãi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-17-gen-z-tim-viec-lam-2.html.]

Giữa đám đ, một chỉ về phía một gã th niên mang kiếm nói:

“Các ngươi ! Kẻ mang kiếm là Hà Văn Bái, xuất thân từ Lạc Nhạn Võ Quán. tu luyện mới hai năm đã đạt luyện gân trung kỳ. Nghe nói kiếm của cực nh!”

bên cạnh hừ lạnh coi thường:

“Phì! Nh bằng đao của Lục Hoàng Duy kh? luyện đao từ mười hai tuổi, giờ đã là đại sư của Thập Phương Võ Đường đ.”

Tâm Thạch nghe thế cũng bị thu hút, gì chứ chuyện bát quái giang hồ thì hóng hớt một chút. còn nghe nói luyện võ đến mức tẩu hỏa nhập ma đâu. Nhớ lại một số ghi chép trong quyển thư tịch. nhớ trong thành cũng m võ quán lớn.

“Ngô Gia, Lạc Nhạn, Hoàng Gia Võ Quán và Thập Phương Võ Đường. Bốn võ quán này chia nhau những vị trí trên cái gọi là ‘Cổ Lư Bảng’ - bảng xếp hạng thực lực và d vọng của các võ giả trong thành.”

Tên của võ quán cũng phần nào nói lên xuất thân của bọn họ:

Ngô Gia và Hoàng Gia là tư gia võ quán. Cũng là sản nghiệp riêng của gia tộc.

Lạc Nhạn là võ quán do một vị hiệp khách dựng nên, nổi d thân pháp linh hoạt.

Thập Phương Võ Đường thì khác, do nhiều võ giả giang hồ hợp sức lập ra, mỗi đường lại chuyên về một môn võ c riêng.

Về phần Lâm Gia, vốn là nhà quan văn, lập võ quán cũng kh ai theo.

Trác Gia thì riêng võ trường cho quân sĩ rèn luyện.

Còn các bang hội giang hồ, như Hắc Sa Bang, đều võ đường riêng cho thủ hạ của . Kh kh tiền lệ bang hội tự lập võ quán. Nhưng chính sách kh thu hút nhiều nhân sĩ, thêm nữa võ c giang hồ mang tiếng chợ búa và hỗn tạp nên cũng kh ai muốn bỏ tiền ra học. Cũng trường hợp bang hội dạy võ xong lại để m võ giả hành hiệp trượng nghĩa, vì xung đột lợi ích mà trở mặt với chính bang hội. Thế lại thành chuyện cười.

Tâm Thạch cũng kh đủ tiền để đăng ký vào m võ quán học võ nên cũng kh quá quan tâm chuyện này. Nhưng nghe đến đám bàn tán thì cũng muốn ghi nhớ một chút. Kẻo kh cẩn thận va đại hiệp nào trở thành bài học “đừng khinh thường khác” thì cũng khổ.

Tâm Thạch cũng kh cân nhắc qua việc gia nhập bang hội. Đơn giản là thế lực giang hồ hỗn tạp. M đại hiệp vẻ vang vậy chứ lúc đối đầu với triều đình lại chả bu tay chịu trói.

Kh để đám bàn tán quá lâu. Một võ tướng sau khi th thường dân tập trung đầy đủ thì bắt đầu ra hiệu cho bọn họ tập hợp lại một khoảng sân rộng. Tâm Thạch th ai n đều theo tên võ tướng thì cũng ngưng hóng hớt, lật đật đuổi theo.

Đến nơi, võ tướng ra hiệu cho đám dừng lại. Vị võ tướng này quay lưng lại đối mặt với mọi . chắp hai tay sau lưng, dùng giọng nghiêm trang mà nói:

“Chư vị. Nơi các vị đang đứng là Trác Gia Võ Tràng. Vốn dùng để binh sĩ luyện võ, tập trận. Nhưng hôm nay Trác hiệu úy đã thống lĩnh 500 quân vệ thành cùng nhân sĩ giang hồ quét phỉ. Vì thế mà võ tràng hôm nay được dùng để chiêu tuyển nhân thủ cho Thạch Mã Thương Đội.”

Nói tới đây vị võ tướng dừng lại một chút để cho đám tiêu hóa tin tức. Dân chúng xung qu cũng là “ồ” lên bắt đầu xôm xao bàn tán. Tâm Thạch thì mặc kệ đám , trong lòng thầm nghĩ:

“Hành động cũng nh, mới hôm qua chiêu mộ nhân sĩ mà hôm nay đã vây quét. Cũng nên như vậy, bọn phỉ trong thành, từ khi dán bố cáo hẳn là bọn chúng đã th báo nhau bỏ chạy.

Cũng kh biết thật vây quét hay kh? Àizz…” Nghĩ nghĩ, Tâm Thạch trong lòng thở dài một cái.

Đến đây, vị võ tướng lại dơ tay cho đám dừng bàn tán nói:

“Đưa các vị tới đây, hẳn đã đoán được vài phần. Thạch Mã thương đội kh nơi a cẩu a miêu muốn vào là được. Võ tràng này rộng hai dặm vu, chu vi bốn dặm. Trong hai khắc, ai thể chạy trọn một vòng mà kh gục, hai trăm đầu tiên sẽ được vào vòng trắc thí kế tiếp. Kẻ nào tự th sức kém, thể rời khỏi hàng ngay bây giờ.”

Hơn ba trăm lúc này bỗng im bặt.

Ai n đều thần sắc lo lắng, khó hiểu. Cũng kh trách đám lại phản ứng như vậy, Đa phần những ở đây đều là thường dân, trong đó cũng chỉ lác đác vài kẻ luyện bì. Nhưng để chạy liên tục bốn dặm đường cũng kh việc dễ. Huống hồ, kh ai cũng đều ứng tuyển làm hộ vệ, cũng chỉ cầu cái hậu cần mà thôi.

Từ trong đám , kẻ hít sâu l dũng khí, dùng giọng run sợ hỏi vị võ tướng:

“Bẩm… bẩm tướng quân, tiểu dân ngu dốt. Xin hỏi nhân thủ hậu cần cũng thi chạy ?”

Vị tướng quân th thế liền nghiêm giọng quát lớn:

“Trung bình mỗi binh sĩ chạy ba vòng thao trường mỗi sáng. Kẻ nào cảm th bản thân ’kh được’ thể rời .”

Nói xong, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám toàn trường.

Đám thường dân th thế thì vẻ khủng hoảng hơn. Nhiều động ý định rút lui. Tiếng bàn tán ồn ào lại vang lên một lần nữa. m gã đã muốn kéo đồng bạn rời . Nhiều lại khuyên nhau ở lại.

Tâm Thạch thì bình tĩnh hơn một chút.

“Chạy thì chạy thôi a! Đã từng chạy để giành l mạng sống thì một vòng thao trường đã là gì” - Vừa nghĩ, Tâm Thạch vừa hít sâu một hơi, trấn tĩnh bản thân tránh để dư luận làm d.a.o động.

Một lúc sâu, vài lục tục rời , nhưng kh ảnh hưởng số đ. Đơn giản là phúc lợi của Trác Phủ cho nhiều lắm. Với cả lúc nãy vị tướng này cũng đã nói hôm nay Trác Quang Chính sẽ xuất binh diệt phỉ nên tỉ lệ gặp phỉ khi vận tiêu sẽ giảm nhiều. Những ều này đã níu chân đám ở lại.

Vị tướng quân th kh còn ai muốn rời liền gật gật đầu, phất tay ra hiệu. Lập tức, m chục binh sĩ mặc giáp tản ra qu thao trường, cắm cờ hiệu làm mốc, giăng dây đánh dấu lộ tuyến.

Một sợi dây được kéo ngang trên nền đất, chia r giới xuất phát.

“Kh được vượt mức! Kh chen lấn, xô đẩy! Khi chưa trống hiệu, ai vượt lên trước sẽ bị loại bỏ tư cách” - giọng một binh sĩ quát to.

Dù vậy, khung đường để chạy vốn kh quá rộng lớn. Sẽ kẻ trước sau. Cũng sẽ nghiêm chỉnh vào hàng. Nhưng cũng huých vai chen lấn để giành l vị trí xuất phát tốt.

Tâm Thạch tự biết thân nhỏ, sức yếu, chẳng muốn tr với ai. Nhưng là cuộc đời đôi khi nó sẽ “hãm” một chút. đang muốn bước về sau để tránh nhóm đ đúc, đúng lúc kh chú ý thì bên vai của bị một lực đẩy đến bất ngờ. Cả thân thể mất trọng tâm, đổ nhào xuống đất.

Bịch!

Vừa lúc ngã xuống, Tâm Thạch liền nghe th m kẻ cười gian:

“Khặc, khặc… Nhóc con ngu xuẩn. Cút cho đỡ rách việc .”

Tâm Thạch nghiến răng, chống tay bật dậy. Cũng may phản xạ còn nh, chỉ trầy xước ngoài da. quay đầu , bắt gặp ba gã đứng cách đó m bước. ở giữa kho tay, khóe môi khẽ nhếch. Chính là tên từng gây hấn với lúc ghi d ban nãy.

Gã nam tử th Tâm Thạch còn dám lại thì nói với giọng trêu tức:

“Thế nào? Còn muốn đánh trả?” - Vừa nói, vừa hất cằm khiêu khích.

Tâm Thạch th cảnh tượng này thì nhíu mày. Trong lòng dâng lên một luồng lửa nóng. Nếu kh lính c thì đã l cái đoản đao ra liều.

Đúng lúc này, một tên binh lính mới chậm chạp tiến tới quát lớn:

“Vào hàng chuẩn bị! Kh muốn thi thì cút về!”

Ba gã nam tử th thế thì khúm núm rời . Tâm Thạch chỉ bĩu môi coi thường. Đời chưa bao giờ nhẫn nhịn nhiều đến thế. Tâm Thạch hít sâu một hơi, đành nhịn xuống phần khẩu khí này lần nữa. Cái này cũng kh khác m với việc học mà bị bắt nạt là bao, khi còn nhẹ hơn. Nhịn cũng kh c.h.ế.t ai.

Nhưng mà, nhịn thì nhịn chứ kh bỏ qua. Ánh mắt Tâm Thạch lạnh lùng liếc qua ba gã nam tử. Cũng đã m kẻ kh biết sống c.h.ế.t vong mạng dưới tay . Tâm Thạch cũng kh ngại làm thêm vài cái. Chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Ngay tại giây phút này, chính cũng kh nhận ra bản thân lại dễ dàng sinh ra sát niệm đến thế.

Tâm Thạch đảo mắt qu, th mọi đã vào hàng, liền lặng lẽ lui ra phía sau, đứng ở tận cùng đội ngũ.

Đúng lúc , m hồi trống lại vang lên.

Tùng! Tùng!... Tùng!

Tiếng trống thứ ba vừa dứt, ai n đều dồn hết sức bình sinh mà chạy. Tiếng bước chạy dồn dập, bụi mù tứ tung.

Đạp! Đạp! Bịch!

“A…!”

Đang lúc ai n đang tr thủ rời khỏi vạch xuất phát thì bỗng nghe th tiếng hét. lại, thì ra là một kẻ vì ngã xuống đất mà bị đám chạy sau vượt lên mà dẫm đạp. tiền lệ, đám cũng né tránh nhau dần, tránh chịu kết cục này.

Tâm Thạch vì đứng sau cùng mà hơi hít tí khói bụi. Nhưng cũng đỡ hơn bị dẫm đạp nhiều. chậm chạp bắt đầu đuổi theo. Khoảng cách kh quá xa cũng kh gần để tránh bị khác chơi xấu hay kiếm chuyện. cứ lặng lẽ, từ tốn vững bước chạy, kh vội vàng dồn hết sức như những khác.

Này cũng là chạy bền thôi. Gì chứ cái này kinh nghiệm đầy . Kinh nghiệm từ đâu mà đến? Từ môn thể dục suýt bị ểm liệt mà thôi. Trong đầu Tâm Thạch nhớ lại cách giữ sức cho chạy bền - Thứ đã khắc sâu vào nỗi đau trong tâm hồn của .

“Giữ sức, thở bằng mũi…”

P/S: Thề là ta viết trúng cái chủ đề nó khó vãi. Kiểu m truyện khác bọn làm khúc này dễ cực. Cho cái hệ thống lăn lộn trong bang hội giang hồ, bắt đầu học võ c. Nhưng độc giả tin ta, làm như này sẽ tốt hơn cho sau này. Lăn lộn giang hồ kh ở ẩn được. Cứ tr đấu lòi mặt ra làm nhân vật phong vân lại dễ bị tu tiên giả bắt.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...