Gen Z Tại Tu Tiên Giới
Chương 20: Cột qua kèo là kèo qua cột
Chương 20: Cột qua kèo là kèo qua cột
Sau khi nghe th câu này, Trác Quỳnh Dao thoáng ngẩn ra.
Đương nhiên nàng mong muốn Tâm Thạch làm ra cam kết trung thành với Trác Gia. Nhưng nàng hoàn toàn kh nghĩ đến việc Tâm Thạch lại quyết tâm đến vậy. vẻ như nàng còn hơi đánh giá thấp thiếu niên trước mặt . Việc Tâm Thạch giao an nguy thân cho Trác gia thì chẳng khác nào đã tự trói vào Trác gia. Điều này kh gì tốt hơn, cũng tạo thuận lợi cho nàng thu l này dưới trướng.
Tuy vậy, kinh nghiệm nhiều năm của bản thân lại kh để nàng dễ dãi chấp nhận.
“Trác phủ cũng kh nuôi rảnh rỗi. nhà của ngươi thể làm được gì cho Trác gia?”
Nghe đến đây, Tâm Thạch mừng thầm, biết đã đúng hướng. Sắp xếp lời nói cẩn thận một lần trong đầu, đáp:
“Thưa tiểu thư, võ giả cũng cần biết chữ mới học được võ c. Gia gia của ta vốn là tiên sinh dạy chữ, thể phụ giúp Trác gia việc này.
Còn ta, năm nay mười tuổi, tính tình l lợi. Nếu tiểu thư kh chê phiền, thể để nàng làm cái nha hoàn ở cạnh hầu hạ.”
Việc mang thân “bán” tuy là bất đắc dĩ, nhưng là biện pháp nhất thời nghĩ ra thể vẹn toàn đôi bên. Nếu Trác gia cần sự trung thành, cột nhà vào làm bảo đảm. Ngược lại, nếu Trác gia bảo hộ họ chu toàn, Tâm Thạch thể toàn tâm toàn ý cống hiến cho Trác Gia. Hơn nữa, đã ý định mang hai vào thành cho an toàn, nên cứ thế thuận lý thành trương.Tâm Thạch cũng sợ đám thổ phỉ sẽ trở lại báo thù nhà, dù biết để đám thổ phỉ đàn áp được số lượng thôn dân thì bọn chúng tập hợp thêm nhân thủ. Nhưng cảnh tượng trong mơ cho một loại cảm giác, kh gì là chắc c. Mang thân vào Trác phủ lại là biện pháp mà một mũi tên cứ thế trúng hai con nhạn.
th ánh mắt kiên định của Tâm Thạch. Môi Quỳnh Dao khẽ nhếch, nàng diễn nét đăm chiêu suy nghĩ một hồi. Sau đó, nàng l từ trong thư án ra một tờ gi, cặm cụi ghi cái gì đó bằng bút l. Viết xong, nàng l con ấn Trác phủ đóng lên tờ gi làm c chứng. lại tờ gi, Quỳnh Dao gật đầu hài lòng:
“Chữ viết của nguyên thân vẫn còn tạm…”
Nghĩ xong, Quỳnh Dao sai tên binh lính bên cạnh mang tờ gi đến cho Tâm Thạch.
Tâm Thạch th tiến đến thì vô thức đề phòng, nắm tay siết chặt. Nhưng khi rõ thứ trong tay đối phương chỉ là tờ gi, khẽ thở phào trong lòng. Đón l, Tâm Thạch hơi hơi nghi hoặc, cố gắng vào nội dung được ghi, chỉ tiếc là kh ra được gì vì phần lớn văn tự chưa học qua.
Kh để Tâm Thạch bối rối quá lâu, Quỳnh Dao liền giải thích:
“Đây là đơn chứng nhận ngươi đã chính thức gia nhập vào Thạch Mã thương đội. Cầm nó, ngươi thể đưa nhà vào thành. Sau khi đến Trác phủ, sẽ sắp xếp nơi ở.”
Lời nói của Quỳnh Dao từ tốn, khiến Tâm Thạch bu lỏng đề phòng. lo sợ cái này giống như một loại khế ước bán thân nào đó, nhưng thường văn bản bán thân cần xác nhận từ hai bên, đằng này Quỳnh Dao chỉ đóng dấu, thành ra khá yên tâm về độ uy tín của tờ đơn này. Hơn nữa, nếu gặp lại Lý gia gia sẽ nhờ lại tờ đơn xem trá gì kh cũng chưa muộn.
Sau m lần suy nghĩ, Tâm Thạch cảm th kh vấn đề gì đáng ngờ, mởi hỏi Quỳnh Dao một vấn đề c cánh trong lòng b lâu:
“Tiểu thư cho tại hạ xin hỏi, ngoại thành đã an ổn hay chưa? Nếu đã an ổn, tại hạ thể rời thành ngay lập tức để thu xếp nhà. Kh làm chậm trễ đại sự của tiểu thư.”
Nói đến “đại sự”, cũng kh chuyện gì lớn. Với , chuyện của đại nhân vật luôn là “đại sự”. Vỗ m.ô.n.g ngựa như thế này là bắt chước m truyện đọc trên mạng thôi. Nhưng đúng là Tâm Thạch lo lắng cho nhà. Nhất là sau ngày hôm qua, khi mà huyện lệnh dán bố cáo lập đội diệt phỉ, sợ bọn phỉ sẽ nhân cơ hội khác thiếu cảnh giác mà làm loạn.
Quỳnh Dao nghe thế thì nàng suy nghĩ một chút, nàng biết Tâm Thạch đang lo lắng chuyện gì, vì thế mà càng chắc c Tâm Thạch cơ linh.
“Ngươi cứ yên tâm mà làm. Hôm nay phụ thân ta xuất binh, còn lập đội tuần tra cận thành. Ít nhất vùng hoạt động của bọn phỉ sẽ bị đẩy ra xa một chút.” - Quỳnh Dao trả lời với giọng tự tin.
Tâm Thạch nghe thế thì tảng đá trong lòng cũng được hạ xuống. cũng thể xác minh một chút. Nếu thật sự binh lính tuần tra, độ uy tín của Trác Gia trong lòng sẽ tăng lên m phần.
Th Tâm Thạch hỏi xong, Quỳnh Dao phất tay tiễn khách, lại cho gọi kế tiếp. Tâm Thạch chắp tay, cúi đầu rời . Sau khi Tâm Thạch rời từ lối ra bên h, phía sau màn lại vang lên giọng của Bạch thúc, giọng mang theo m phần lạnh lùng:
“Tiểu thư muốn lão phu phái theo giám sát tiểu tử này kh?”
Quỳnh Dao nghe vậy thì suy nghĩ một chút nói:
“Được a, miễn đừng để chết. này về sau còn tác dụng.”
Hiển nhiên, việc Quỳnh Dao đối đãi khác biệt với Tâm Thạch so với những ứng viên khác đã khiến Bạch thúc chú ý. Ông để ý tiểu thư nhà dường như phát hiện ra ều gì đó từ Tâm Thạch. Vì vậy mà giải thích được tại quá trình khảo vấn của Tâm Thạch lại khác biệt so với những trước đó. Chỉ là Bạch thúc kh chắc c là ều gì mà thôi, cũng kh hiểu vì lại thả Tâm Thạch mà kh trói gô lại.
Khả năng đọc vị khác của Quỳnh Dao cũng chính là lý do khiến nàng tự tin nhận l việc chủ sự chiêu tuyển. Hơn nữa, kỹ năng quản lý nhân sự cũng là ều cần chú ý. Kh khơi khơi mà ta muốn làm việc cho , đúng là tại thế giới vũ lực làm đầu thì vẻ như kh cần quá để ý nhiều như vậy. Nhưng nếu thể nạp một gắn bó với Trác Gia lâu dài thay vì lợi nhất thời thì làm kh sử dụng phương án tốt hơn đâu? Nhất là tại thời ểm Trác Gia đang cần , cũng kh nên để một nàng nắm hết mưu lược của gia tộc .
Chỉ là muốn Tâm Thạch bu lỏng cảnh giác thôi, để cho chắc c thì Trác Quỳnh Dao vẫn muốn tr coi Tâm Thạch. Nàng cũng kh muốn Tâm Thạch bị khác bắt , nhất là trong thời ểm này.
Tâm Thạch rời trong tâm tình thư sướng. Nhưng vẫn còn một chuyện khiến áy náy trong lòng, cũng muốn cầu việc cho cu Tí với cu Sửu. Chỉ là như lời Quỳnh Dao tiểu thư đã nói, kh tuyển vô dụng. Hai cu vẫn còn quá trẻ, đến Tâm Thạch nhờ vé vớt với một chút gian lận thì mới vượt qua, để hai tên thiếu niên ứng tuyển vẻ là hơi quá sức.
“Cũng kh , nếu võ c thì dạy cho bọn là được. Ta vào trước lăn lộn cho quen mặt,sau này bảo lãnh bọn họ vào cũng chưa muộn.” - Tâm Thạch tự nhủ, kh để bản thân tiếc nuối quá lâu.
Giờ chỉ muốn ăn mừng một phen. Những uất ức từng chịu m ngày qua, giờ đều bị quẳng ra sau đầu.
Cẩn thận nhét tờ gi vào trong khe áo, Tâm Thạch rời do trại. Vừa bước ra ngoài, th những khác đã khảo vấn xong đang tụ tập bàn tán.
“Này, Trác tiểu thư hỏi các ngươi cái gì đ?”
“Hỏi như m trước thôi, nhưng ta phát hiện Trác tiểu thư mỉm cười với ta cơ. Khà khà khà…”
…
Tâm Thạch liếc xung qu, kh th bóng dáng Lâm Sở Kh đâu mới yên tâm ra về. cũng kh muốn nán lại nghe ngóng xung qu bàn tán. Cái này giống như ngươi vừa thi cử xong vậy. Bạn bè than với nhau đề khó, ngươi nói bản thân trúng tủ thì đáng bị ghét hay kh? Tâm Thạch vẫn là hiểu được ều này, vì thế mà lặng lẽ rời .
Từ trong một góc khuất, một đôi mắt theo bước chân của Tâm Thạch. này là một nữ tử, thân hình thon gọn, khoác trên hắc bào che kín toàn thân, bộ pháp nhẹ nhàng.
“Kh giống lắm, vẫn là tìm kẻ khác tra hỏi một phen.” - Nghĩ thầm trong lòng, này rời mắt khỏi Tâm Thạch.
…
Trở về khách ếm, Tâm Thạch hội họp cùng cu Tí với cu Sửu. Nghe tin được tuyển vào thương đội Thạch Mã, hai tên thiếu niên lập tức hớn hở. Kh để bọn họ vui mừng quá lâu, Tâm Thạch lại nói với giọng áy náy:
“Tiếc là ca kh xin được cho hai đứa cùng gia nhập. Ài, để ca cố gắng sau này bảo kê cho hai đứa cùng vào.”
Nói xong, về phía hai tiểu đệ, trong lòng đã chuẩn bị sẵn lời an ủi. Nào ngờ, trên mặt hai lại chẳng l chút thất vọng nào. Cu Tí nh miệng nói:
“Kh đâu Thạch ca, miễn Thạch ca kh quên bọn ta là được.”
Cu Sửu nghe vậy cũng gật đầu phụ họa nói:
“Đúng a Thạch ca, bọn đệ chưa bản lĩnh ứng tuyển, đợi thêm vài năm nữa cũng kh muộn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-20-cot-qua-keo-la-keo-qua-cot.html.]
Tâm Thạch nghe thế thì trong lòng cảm th một tia ấm áp. Hai tên tiểu đệ phần hồn nhiên này lại thật lòng chung vui cùng . Tâm Thạch chống nạnh, ra vẻ tự tin nói với hai :
“Đi, dọn dẹp đồ đạc về thôn. Ca nghe nói ngoại thành đã an toàn , kh cần lo lắng bọn thổ phỉ.”
Cu Tí với cu Sửu nghe thế thì nhảy cẫng hân hoan. Bọn vốn nhớ nhà đã lâu, bảo bọn chúng được về nhà kh mừng cho được.
Đồ đạc cũng kh gì nhiều, mỗi đứa mặc vào cái áo cũ với đội đấu lạp mà rời tiểu ếm. Tâm Thạch th toán tiền thuê phòng, ba ngày tròn hết hơn một lượng bạc. nén bạc trong tay chưởng quỹ, th lòng hơi chua xót. Nhưng nghĩ đến việc sau này được bao ăn bao ở trong Trác phủ, kh còn tiếc nuối quá nhiều. Tất nhiên, l lại trường cung từ tay tên chưởng quỹ.
Phố xá lúc này vẫn nhộn nhịp như cũ, nhưng vì tâm trạng tốt mà Tâm Thạch cảm th thành Cổ Lư hôm nay náo nhiệt lạ thường. cũng kh định ăn uống gì mà cùng hai tên tiểu đệ thẳng về phía cổng Bắc, gấp rút về thôn.
Vừa , Tâm Thạch vừa suy nghĩ:
“Kh biết nên xử lý cây cung này cùng với mớ vũ khí thế nào đây? Ta bây giờ cũng tính là của Trác gia, nên giao nộp hay kh?”
Ý niệm vừa lóe lên, Tâm Thạch lại lắc đầu bác bỏ.
“Vẫn là thăm dò Trác gia một hai, sẵn tiện tìm hiểu về vị Trác tiểu thư này một chút. này kh đơn giản.”
Tâm Thạch vô cùng nể phục Trác Quỳnh Dao. Trong thời đại mà đại hiệp nào cũng võ c cao cường, lại xuất hiện một nữ tử sắc sảo đến vậy. Kh những thế, bộ dạng nàng khảo vấn khác như đã làm việc này hàng trăm lần. Cũng kh kh nữ đại hiệp, chỉ là hiếm mà thôi.
“Lần sau cũng nên làm cái d tính giả, lần này sơ suất quá. ÀI…” - Tâm Thạch nghĩ nghĩ, thầm cho bản thân ghi nhớ bài học này.
Ra khỏi thành, th trên quan đạo đã những tốp binh lính cưỡi ngựa tuần tra từ xa. Tâm thần khẽ bu lỏng. kéo hai tên tiểu đệ rẽ vào con đường nhỏ dẫn về nơi ba từng chôn bốn th đao. Nh chóng thu hồi vũ khí để tránh kẻ khác nhặt được tiện nghi.
Tâm Thạch chia lại cho mỗi đứa một th đao, bọc vải kỹ lưỡng mà đeo sau lưng nên kh sợ binh lính tuần tra giữ lại. Với cả ở thời đại này mà kh cho mang theo đao kiếm phòng thân thì hơi ép “đại hiệp” quá đáng.
Khoác lên hai th đao sau lưng, Tâm Thạch cảm th an tâm hơn nhiều. Cùng với đó là một cảm giác hào hùng, tràn đầy lực lượng ập đến. Giống như đang hóa thân thành m nhân vật võ c cái thế trong phim ảnh vậy.
Trên đường , Tâm Thạch suy nghĩ về những gì đã chứng kiến vào ngày hôm nay. cảm th uy tín của Trác Gia phần bị bản thân đánh giá hơi thấp. Đúng là việc vũ khí của bọn thổ phỉ hẳn cái gì đó liên quan với chính quyền địa phương. Cách mà Quỳnh Dao nhắc tới Dần Cửu cũng kh mang ý thù địch, cũng kh thể hiện ý muốn truy tra gì sâu thêm.
“Hẳn là Dần Cửu an toàn. Chỉ thể mong là như vậy.” - Tâm Thạch thầm làm cái kết luận trong lòng
Cũng kh thể bỏ qua việc Trác gia nỗ lực thành lập m trạm c gác cận thành. Cộng với biểu hiện của Trác gia ngày hôm nay lại cho th được, hẳn là ẩn tình gì đó phía sau. Vì các động tác của Trác Gia kh đơn giản như cách gia tộc này được ghi chép trong thư tịch.
Lúc bọn trở về đầu thôn thì trời cũng đã qua giờ Tỵ.
th cảnh tượng thôn quê quen thuộc. Thần sắc cả bọn đều bu lỏng. Ba tăng tốc, kh còn bước mà đã chạy hết tốc lực để trở về thôn.
Nhưng khi vừa đặt chân vào thôn, kh khí xung qu nặng nề làm cho lòng như bị cái gì kìm nén lại. Nhiều hộ dân treo khăn tang vẫn chưa gỡ xuống, bên trong đôi khi vang lên tiếng khóc nỉ non của phụ mẫu.
Tâm Thạch chợt nhớ ra cái gì, hiểu được ều gì đã xảy ra. Tim bỗng siết lại, trong lòng dâng lên một nỗi bi thương khó tả.
“Ài…” - Tâm Thạch thở dài một cái, đứng lặng một lúc lâu.
Hai tên tiểu đệ cũng kh khá hơn là bao. Lệ nóng chực trào nơi khóe mắt. Tâm Thạch th thế thì vỗ vai hai nói:
“Về nhà trước cái đã, cha mẹ lo lắng cho hai đứa.”
Hai nghe thế thì gạt nước mắt, gật đầu mà kh nói gì thêm, lủi thủi về nhà. Tâm Thạch th thế thì nhớ tới Lý gia gia với Tuyết Nhi.
“Kh biết hai ăn uống đủ kh.”
Mang theo vẻ lo lắng, tăng tốc bước về ngôi nhà của Lý gia gia. Đứng trước hàng rào trúc, Tâm Thạch bật nhảy qua hàng rào, loạng choạng đáp xuống đất.
Trong căn nhà, Lý phu tử đang cùng cái Tuyết ngồi trên nền đất mà kh hay biết gì. Cái Tuyết thì luyện tay viết chữ, tay nàng nhỏ n, nhưng vẫn cố ghì từng nét chữ xinh đẹp. Lý phu tử thì hai tay nắm chặt bản thư tịch mà Tâm Thạch để lại. Vẻ mặt Lý phu tử nặng nề, ánh mắt dừng lại trên trang sách như đang trách chính . Bỗng tiếng bước chân từ bên ngoài vang lên, sau đó là tiếng đập cửa dồn dập.
Bịch! Bịch!
“Gia gia, Tuyết Nhi!! Mở cửa, là ta, Tâm Thạch đây.” - Tâm Thạch vừa đập cửa vừa hét lớn.
Nghe th tiếng Tâm Thạch, Lý Phu Tử bỗng ngẩng đầu về phía ngoài cửa, như vừa mới hoàn hồn trở về. Lão đầu Vội vứt quyển đạo thư, Lý phu tử vớ l cây gậy chống đứng dậy, đôi tay run rẩy nhưng nét vui mừng trên khuôn mặt đã kh thể che dấu. Cái Tuyết thì nh chân chạy lon ton đến bên cửa, nàng nhón chân tháo xuống then cài.
Ở bên ngoài, Tâm Thạch thấp thỏm kh thôi.
“Cũng kh biết hai bọn họ còn trong nhà hay kh.”
Vừa nghĩ đến đây, Tâm Thạch bỗng nghe th một tiếng “cạch” khẽ. Âm th tuy nhỏ nhưng lại khiến tim run lên.
Cánh cửa dần hé, ánh sáng từ ngoài hắt vào chiếu lên khuôn mặt bé nhỏ của Tuyết Nhi.
Mọi lo lắng chợt tan biến, trong lòng Tâm Thạch lúc này như tan chảy.
“Cái này là cảm giác đợi về ?”
Cũng kh Tâm Thạch chưa từng ai mong đợi về. Chỉ là lần này khác, giống như Tâm Thạch vừa thoát khỏi hung hiểm trở về, tâm trạng đương nhiên sẽ khác một chút.
Th một nam tử đội đấu lạp sau cánh cửa, Tuyết nhi với Lý gia gia chút khựng lại. Tâm Thạch th thế liền vỗ đầu một cái, vội cởi đấu lạp xuống. th gương mặt trẻ trung non nớt của Tâm Thạch, Lý Phu Tử cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Trở về liền tốt! Trở về liền tốt!” - Vừa nói lão nhân vừa cố chống gậy tiến về phía Tâm Thạch.
Lúc này, Tâm Thạch thể th được nét mừng hớn hở của Tuyết nhi, th được vẻ mặt chào đón của gia gia. Đây là cảm giác từ lâu mới cảm nhận được. lập tức ồm chầm vỗ về Tuyết nhi, dắt tay nàng tới đỡ l Lý gia gia.
“Gia gia, kh chứ? M hôm nay ăn uống đủ kh?” - Tâm Thạch vừa đỡ Lý gia gia ngồi xuống, vừa gấp gáp hỏi.
“Đủ, đủ… Ài, lão phu còn được m cái hàng xóm đun lửa giúp! Kh việc gì”
P/S: Xong chương này chắc ta nghỉ một chút. Thề là viết kiểu này kh bảo đảm được chất lượng. Với ta sẽ làm audio đến chương này. Uầy, cái khiến ta vui là cũng đạt đến con số 20 chương. Đúng là nên cho bản thân một ngày nghỉ. Cảm ơn độc giả. Chúc chị em sức khỏe! Đa tạ!
Tại thời ểm viết chương này thì truyện đã hai đề cử. Ta kh xài app nên chỉ biết là đề cử số dư. Cái này ta đoán là nạp. Nên chị em nào đề cử thì cứ bình luận cho ta biết. Ta làm bảng c đức. Úp lên audio lẫn trong truyện.
Chưa có bình luận nào cho chương này.