Gen Z Tại Tu Tiên Giới
Chương 19: Xuyên việt giả chạm mặt
Lưu ý: Chương 11 ta sửa lý giải cửu luyện sơ bộ. Chương 13 đổi mốc thời gian Quỳnh Dao bị hạ độc. Xin thứ lỗi vì cân nhắc kh chu toàn.
Chương 19: Xuyên việt giả chạm mặt
Lều trại đặt gần rìa quân do huyện úy, cách Trác Phủ chừng vài chục trượng. Lều được dựng bằng vải thô màu nâu sẫm, vải lều dày và thô, cho cảm giác vững trãi. Trên đỉnh lều cắm một ngọn cờ hiệu tung bay phần phật trong gió. Xung qu lều tiếng xì xào bàn tán nhưng kh thể át được bầu kh khí nghiêm trang.
Cách lều khoảng hai trượng, một chiếc bàn gỗ thấp đặt ngang, hai binh sĩ ngồi cạnh nhau. Một cầm bút l ghi chép, đầu hơi cúi, tay lia bút kh ngừng. còn lại thỉnh thoảng ngẩng đầu, cất giọng gọi tên:
“Bàng Dũng - Đến!”
Kẻ được gọi thần sắc hồi hộp, chắp tay hành lễ bước vào lều vải. Trước cửa lều, hai binh sĩ khác đứng gác, ngọn thương trong tay đan chéo nhau c trước lối vào. Khi này đến thì hai ngọn thương đồng thời thu lại, mở ra lối cho kẻ được gọi tên.
Tâm Thạch đã được giám thị khảo thí cung thuật dặn dò từ trước, nên khi tới nơi, lập tức bước đến trước bàn. hai tay dâng lên tờ gi xác nhận, thần sắc cung kính. trung niên nhận l, liếc qua một lượt khẽ gật đầu:
“Trần Tâm Thạch. Đợi ở hàng thứ ba, gọi tên thì vào.” - Vừa nói, tay vừa chỉ về một phía hàng ngũ.
Tâm Thạch thu hồi tờ gi, khẽ gật đầu đáp, theo hướng chỉ mà đến hàng đợi. Vì là đầu tiên vượt qua khảo thí cung thuật, nên những kẻ đã đứng đó hầu hết đều là đậu vòng nâng tạ đá. Liếc qu, th ai n thần sắc đều lo lắng, kh dám nói to, chỉ nhỏ giọng bàn tán. Việc Tâm Thạch đến cũng kh khiến khác chú ý. Tất cả đều đồng bạn theo, hầu hết đều cùng nhau ngồi nói chuyện phiếm.
Bên Trong lều trại, ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào nhưng kh đáng kể, chỉ đủ để th một tấm thảm đỏ trải giữa sàn. Phía trong cùng, một nữ tử ngồi sau bàn gỗ quý, mặc võ phục gọn gàng, tóc cột cao để đuôi ngựa, cài trâm ngọc - Nàng đích thị là Trác Quỳnh Dao. Thần sắc của nàng ung dung, tay lật d sách, đôi lúc tô tô vẽ vẽ như ghi chú cái gì đó.
Đối diện nàng là Bàng Dũng, được gọi vào lều. này thân cao vai rộng, cơ bắp cuồn cuộn, mặt mũi hầm hố. Nhưng thần sắc của lúc này khúm núm đối với Quỳnh Dao.
Hai bên của nàng hai tên binh lính đứng bảo hộ. Dẫu vậy, từ trong một góc khuất phía sau lớp màn vải, một trung niên nam tử ánh mắt sắc bén đang âm thầm quan sát những kẻ bước vào lều trại. Tất nhiên, kh kẻ nào đủ khả năng phát hiện ra .
“Bái kiến Trác Tiểu Thư, Tại hạ Bàng Dũng. Xuất thân từ Vân Khê huyện” - Bàng Dũng chắp tay, cúi đối với Quỳnh Dao, thần sắc tôn kính.
Quỳnh Dao nghe vậy thì gật đầu, thần sắc kh đổi, nàng hỏi:
“Lúc trước từng hành nghề gì?”
“Tại hạ nghèo hèn, sinh sống bằng nghề săn bắn.” - Bàng Dũng lập tức trả lời.
Quỳnh Dao nghe vậy thì rời mắt khỏi quyển d sách, nàng ngước lên Bàng Dũng. Ánh sáng yếu ớt trong lều trại chỉ chiếu nửa gương mặt nàng, nên Bàng Dũng kh cách nào ra biểu cảm hay tâm tình đối phương.
Bàng Dũng một lúc, Quỳnh Dao lại hỏi:
“Vì muốn gia nhập Thạch Mã thương đội? Kh cân nhắc qua bang phái giang hồ khác ?”
Bàng Dũng mím môi, ánh mắt khẽ động. uốn lưỡi m lần mới mở miệng đáp. Động tác của Bàng Dũng tuy nh và tự nhiên, nhưng kh qua được ánh mắt của Quỳnh Dao.
“Thưa tiểu thư, Trác huyện úy cương trực c chính, tại hạ ngưỡng mộ đã lâu. Nay nghe tin Trác Gia chiêu tuyển, nên mạo đến thử.”
Trác Quỳnh Dao nghe thế thì “Ồ” một cái. Nàng cười mà kh cười về phía Bàng Dũng hỏi:
“Vậy ngươi vì ngưỡng mộ cha ta nên muốn gia nhập Thạch Mã thương đội?”
Bàng Dũng nghe th câu này của Quỳnh Dao thì ngời ngợi, ẩn ẩn cảm th đây giống mỉa mai hơn là câu hỏi. Nhưng cũng kh nghĩ ra bản thân đã làm gì để lộ sơ hở, cũng kh nghĩ sẽ ra. Bàng Dũng ra sức quyết tâm gật đầu thật mạnh:
“Đúng vậy, tiểu thư.”
“Vậy thì tốt.” - Quỳnh Dao đáp với giọng ệu nhẹ nhàng, kh nói thêm gì nữa. Nàng cúi xuống, phất tay ra hiệu:
“ kế tiếp.”
Bàng Dũng nghe thế thì hơi sững sờ, động tác nàng quá dứt khoát, kh đoán ra ý tứ của nàng. cắn răng, vội vàng hỏi:
“thưa… thưa tiểu thư, ta được chọn hay kh?”
Trác Quỳnh Dao nghe vậy thì miệng khẽ nhếch, nàng trả lời:
“Đợi hai ngày nữa th cáo dán ngoài Trác Phủ. thể tới .”
Nhận được câu trả lời mong muốn, Bàng Dũng chắp tay cáo từ. Chậm rãi rời lều từ lối bên h.
Từ trong góc tối, vang lên tiếng của trung niên nam tử:
“Luyện cốt cảnh! Ít nhất hậu kì, kh ra c pháp.”
Trác Quỳnh Dao nghe vậy thì gật đầu, nàng trả lời với này:
“Nếu ta chọn sai thì Bạch Thúc hãy nhắc ta. này quá lộ liễu. Tự xưng nghèo hèn lại lưng hùm vai gấu. Miếng ăn nghèo kh dễ kiếm đến vậy .” - Đương nhiên, Bàng Dũng tuy che dấu tốt nhưng cũng đã bị nàng phát hiện.
“Tiểu thư. Vẫn là cẩn thận một chút .Chuyện cũng đã xảy ra khoảng một tháng trời. Hung thủ ắt đã biết được tin tức tiểu thư vẫn còn sống sót.” - Bạch thúc trầm giọng trả lời.
Quỳnh Dao cũng bất đắc dĩ, Bạch thúc chính là tộc thúc được cha nàng sắp xếp để bảo vệ nàng. Từ ngày nàng bị phát hiện trúng độc thì Bạch Thúc cứ kè kè bên . Đúng là nàng cảm th an tâm hơn nhưng cũng mất m phần riêng tư.
Quỳnh Dao đâu kh phân biệt được thật giả. Kiếp trước, nàng từng lăn lộn qua trăm cuộc phỏng vấn, đọc nét mặt như đọc một cuốn sách. Về sau còn chính tay chọn , nên loại chuyện “tuyển dụng” này, thật ra nàng cũng chẳng th khó.
Khó ở chỗ số võ giả đến đây hơi nhiều. Từ sáng đến giờ, đã ít nhất bốn kẻ luyện cốt cảnh bước vào lều. May thay, bọn họ đều giữ thái độ thăm dò, kh lộ khí tức, việc tộc thúc ở sau màn quan sát thì hơi phiền nhưng đúng thật là làm nàng cảm th an tâm hơn nhiều.
Nàng cũng kh tưởng tượng được, nếu để đám này lọt vào thương đội thì bọn sẽ làm bao nhiêu ều gây bất lợi cho gia tộc.
“Cũng đủ bốn tay chơi tiến lên …” - Quỳnh Dao thoáng qua một tia đùa cợt.
“Nhắc mới nhớ… Ài, cái thế giới này cái gì cũng tốt. Chỉ hơi chán với nguy hiểm một chút. Để tìm m cái thuộc hạ bày bọn chơi tiến lên chứ kh chán mất thôi!” - Quỳnh Dao nghĩ nghĩ phất tay cho gọi kế tiếp.
…
Tâm Thạch chờ đợi ở ngoài lều cũng được nửa c giờ. Trong lúc chờ đợi, thể lực mất do m bài khảo thí trước cũng dần khôi phục. Nhưng giờ phút này, bắt đầu cảm th căng thẳng.
Từ đầu hàng, để ý th những kẻ được gọi vào lều đều kh quay lại lối cũ, mà rẽ ra ở một cửa nhỏ phía bên h. Việc khiến bên ngoài chẳng ai biết bên trong đang diễn ra chuyện gì.
Một nhóm khác vượt qua khảo vấn b.ắ.n cung cũng đã bắt đầu vào hàng chờ đợi. M kẻ đến sau cũng kh biết bên trong lều sẽ là khảo thí gì, bọn cũng vài Tâm Thạch với ánh mắt nể phục. Với tuổi tác của Tâm Thạch lại vượt qua khảo thí cung thuật thì cũng kh chuyện gì dễ dàng. Tâm Thạch th thế cũng khách sáo với bọn họ một chút. Cũng kh thể nói bản thân đang sở hưu một cái trường cung giống vậy .
Trong lúc chờ đợi. Tâm Thạch nhớ đến cảm giác quen thuộc khi sử dụng trường cung Trác gia cung cấp. đã chắc c chuyện bọn thổ phỉ phương pháp thu thập được quân khí. Chỉ là bằng phương thức gì thì tạm chưa biết thôi.
Đang lúc suy nghĩ, ều gì đến cũng sẽ đến.
“Trần Tâm Thạch.” - Một trung niên đọc to tên .
Tâm Thạch hít sâu một hơi cho bản thân tự tin. cuối đầu chắp tay, sải bước vào lều trại. Bước đến hai tên binh lính cầm thương, Tâm Thạch kh cảm giác được áp lực từ bọn chúng. Hai tên lính gác hạ thương cho Tâm Thạch vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-19-xuyen-viet-gia-cham-mat.html.]
Mang theo tâm tình thấp thỏm, Tâm Thạch bước vào trong lều tối. Kh khí bên trong phần ngột ngạt, ánh sáng từ bên ngoài hắt vào chỉ đủ th mờ mờ bóng .
thể cảm giác được, m luồng ánh mắt đang dán chặt lên . Tim khẽ lộp bộp một cái, cổ họng khô rát. nuốt xuống một ngụm nước bọt, chắp tay cúi đầu, giọng run nhẹ:
“...Tại hạ Trần Tâm Thạch, đến đây theo chiêu tuyển Thạch Mã thương đội.”
Phía đối diện, Quỳnh Dao ngẩng đầu lên. Nàng hơi khựng lại một thoáng vì vừa bước vào hơi trẻ tuổi.
Vì là chủ sự của quá trình chiểu tuyển nên nàng biết cũng khối trẻ tuổi đăng ký tham gia, nhưng đa phần đều bị loại từ sớm. Tâm Thạch vẫn trụ được đến vòng này cũng khiến nàng thoáng chút hiếu kỳ.
Đôi mày liễu của nàng khẽ nhíu lại, trong đầu chạy qua một dòng suy nghĩ:
“Kh lẽ gia tộc nào để con em làm ám tử a?”
Nhưng sau khi suy nghĩ vừa lóe lên, Quỳnh Dao liền khẽ lắc đầu. Phía sau màn, Bạch Thúc vẫn im lặng kh phản ứng gì. Hẳn là chuyện kh giống như nàng nghĩ.
Nàng lại Tâm Thạch, th thần sắc phần khúm núm, tư thế rụt rè của kẻ thường dân, càng khiến nàng gạt bỏ nghi ngờ.
“Năm nay bao nhiêu tuổi? Hành qua nghề gì ?” - Quỳnh Dao hỏi với giọng từ tốn, trấn an Tâm Thạch.
Giọng nói khiến lòng Tâm Thạch chợt bu lỏng. nhận ra giọng nói này, nàng là Trác Quỳnh Dao, chủ sự chiêu tuyển nhân thủ. Chính bản thân cũng bị nàng hớp hồn một chút, vì âm th nàng là giọng nói dịu nhất từng nghe kể từ khi xuyên qua.
Trong lòng dâng lên chút cảm khái, thầm nghĩ:
“Này giống phỏng vấn quá… À , ở đây gọi là khảo vấn.”
Nghĩ xong, vội cúi đầu, đáp với giọng cung kính:
“Bái kiến Trác tiểu thư. Tại hạ năm nay mười bảy, hằng ngày săn kiếm cơm.”
kh dám thất lễ. Thứ nhất, thân phận hiện tại của chỉ là thường nhân, mà Trác Quỳnh Dao lại là thiên kim của huyện úy. Thứ hai, được chính Trác Quang Chính giao cho trọng trách chủ sự chiêu tuyển, đủ th địa vị của nàng kh tầm thường. Bởi vậy, dù biết đối diện là một nữ tử, Tâm Thạch vẫn một mực cung kính. Cũng kh xưng “Bẩm” vì nàng kh quan, cái này là thường thức, Lý gia gia cũng dặn dò qua trong lúc dạy chữ.
Quỳnh Dao sau khi nghe Tâm Thạch trả lời thì khẽ gật đầu, quần áo trên Tâm Thạch, nàng khẽ nhíu mày hỏi:
“Ngươi… kh trong thành ?”
Tâm Thạch vốn đã báo ra nơi xuất thân từ vòng ghi d, nên kh ngại mà thừa nhận:
“Dạ đúng thưa tiểu thư, tại hạ từ Trần Gia Thôn mà đến. Vì việc nền vào thành, nhân lúc th Thạch Mã thương đội chiêu tuyển nên mạo đến thử.”
Sau khi nghe Tâm Thạch nói đến từ Trần Gia Thôn thì Trác Quỳnh Dao khẽ “Ồ” một tiếng. Tâm Thạch nghe th thì khó hiểu một chút. Nghĩ tới ều gì, đồng tử trong mắt co rụt lại. trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
Quỳnh Dao cảm th bản thân với Trần Gia Thôn hơi duyên một chút, nàng mấp máy cánh môi, nghĩ nghĩ nàng hỏi:
“Ngươi nhận biết Trần Dần?”
Tâm Thạch nghe câu hỏi này thì trong lòng kinh hoảng, cố trấn tĩnh bản thân nhưng cánh tay run rẩy đã bán đứng . Đến bây giờ cũng chưa biết được Trác gia đáng tin hay kh. Một trong những lý do khiến muốn tham gia chiêu tuyển là muốn tìm hiểu tình hình của Dần Cửu. Chính vì vậy mà khi Quỳnh Dao nhắc đến , Tâm Thạch lập tức chột dạ, cảm giác như mục đích của bản thân đã bị phát hiện.
Tâm Thạch lúc khai báo cũng từng động qua suy nghĩ che dấu xuất thân, nhưng một tên thiếu niên mười bảy tuổi non nớt, nói từ nơi xa đến thì hơi coi thường chỉ số th minh của khác. Với cả cũng kh biết được ta thể truy tra đến đâu, nếu chỉ vì che dấu xuất thân mà “tạch” chiêu tuyển thì cũng đáng tiếc. Vì thế quyết định khai báo thật.
Tâm Thạch hít sâu một hơi, ý niệm trong đầu xoay chuyển. đáp với giọng run rẩy:
“Thưa tiểu thư, tại hạ là cùng thôn với Dần thúc, từng săn cùng nhau vài ba lần. Vài ngày trước vì việc mà vào thành, chẳng hay Dần thúc đã làm chuyện gì phạm pháp?”
Tâm Thạch cảm th câu trả lời này của bản thân đã đủ an toàn. Nhưng kh nghĩ rằng, từng biểu cảm của bản thân đã bị Quỳnh Dao thu hết vào mắt.
Đối diện Tâm Thạch, Quỳnh Dao mà khoé môi khẽ cong.
Thiếu niên trước mặt vừa căng thẳng vừa vụng về, nói năng cẩn trọng đến đáng yêu.
“Ai hỏi cán bộ đã vào thành m ngày đâu mà cán bộ trả lời? Ai hỏi a?” - Câu này nàng kh nói mà chỉ nghĩ trong lòng.
Càng quan sát sắc mặt và phân tích những gì Tâm Thạch đã nói, Quỳnh Dao càng cảm th Tâm Thạch cùng Trần Dần chút liên quan. Nghĩ nghĩ, nàng quyết định chơi cùng Tâm Thạch một chút:
“Cũng kh gì, chính là đã đến Trác Phủ báo quan rằng thổ phỉ bên ngoài làm loạn. Vì thế mà phụ thân ta mới xuất binh diệt phỉ. Ngươi kh biết chuyện này a?”
Tâm Thạch nghe vậy thì nghĩ bản thân đã thoát khỏi hiềm nghi, trong lòng hớn hở. Nhưng đầu óc xoay chuyển. Theo những gì nàng nói thì Dần Cửu đích thị là đã báo án. Dù đã đoán trước nhưng được chính nàng xác nhận, Tâm Thạch đã an tâm nhiều. xúc động muốn hỏi tình hình an nguy của Dần Cửu, nhưng vẫn là nhịn được. Cân nhắc kỹ lưỡng một hồi, Tâm Thạch biết hiện giờ cũng kh nên tỏ ra quá thân cận với Dần Cửu để tránh lộ sơ hở. Xác định xong những này, Tâm Thạch tỏ vẻ trấn định, khẳng khái đáp:
“Thưa tiểu thư, tại hạ quả thật nghe qua, nhưng m ngày nay chỉ qu quẩn trong thành, chưa về Trần Gia Thôn nên cũng kh dám chắc c tin này.”
Quỳnh Dao nghe thế thì gật gật đầu, nàng cảm th từ lúc xuyên qua thì bản thân cũng chút may mắn. Từng con cá cứ thế mà lọt vào tay nàng. Nàng nghĩ muốn giữ này lại cho bản thân dùng. Vì thế, Quỳnh Dao trở lại với quá trình khảo vấn, kh tiếp tục đào sâu để tránh Tâm Thạch cảnh giác.
“Đã từng cân nhắc qua gia nhập bang phái khác chưa?”
Tâm Thạch th Quỳnh Dao kh tiếp tục đào sâu chủ đề này liền thở phào nhẹ nhõm, mở miệng đáp:
“Thưa tiểu thư, tại hạ cân nhắc qua, nhưng thế lực bang hội tr đấu phức tạp, kh nơi trẻ tuổi như tại hạ dám mơ tưởng. Huống chi kh nơi nào vừa bao ăn ở, vừa truyền thụ võ nghệ như Thạch Mã thương đội. Sau khi th báo chiêu tuyển, ta liền kh đợi được mà đến ứng tuyển.”
Câu trả lời của Tâm Thạch lúc này dõng dạc hơn nhiều. cũng kh tâng bốc cái gì Trác Quang Chính, này nổi tiếng bảo thủ, nếu tâng bốc sẽ hiện ra bản thân quá giả trân, vẫn là thành thật nói tới phúc lợi của Trác gia cho sẽ thực tế hơn nhiều.
Quỳnh Dao nghe thế thì khẽ gật đầu, trong lòng thầm nghĩ:
“ này chút th minh vặt. Nói dối còn vụng, nhưng đầu óc linh hoạt, thể xài được.”
Nhưng kh vì thế mà Quỳnh Dao sẽ nhận Tâm Thạch ngay, thời đại này khó nhất là ràng buộc, mà dễ nhất cũng là ràng buộc một . Suy nghĩ xoay chuyển, nàng hỏi Tâm Thạch:
“Vì Trác gia thu các hạ”?
Sau khi nghe đến câu này, Tâm Thạch ngẩn ra.
Câu hỏi này nghe mà quen, cứ như “vì chúng chọn ” trong m buổi phỏng vấn ở trái đất.
Chỉ là, ở đây kh bằng cấp, kh tu vi võ đạo, chẳng thứ gì để làm lợi thế cả.
“Cũng kh thể nói thề sống, thề c.h.ế.t theo Trác Gia ?” - Tâm Thạch trong lòng đắng chát.
Nhưng khi nghĩ đến đây, một câu nói từng nghe bỗng vang lên trong đầu
“Trác Gia đang lúc cần , kh ai bọn cũng cần. Bọn cần …của Trác Gia”
của Trác Gia… của Trác gia.
Câu nói của tiểu thất cái đã cho tiền lúc này lại vang lên trong đầu. Tâm Thạch ẩn ẩn hiểu được ều gì, trong lòng bối rối, suy nghĩ hồi lâu.
Quỳnh Dao th thế cũng kh chen ngang mà để cho Tâm Thạch thời gian suy nghĩ. Nàng cảm th này th minh, thể hiểu những gì nàng nói.
Nuốt một ngụm nước bọt, Tâm Thạch cắn răng làm ra quyết định. ngẩng cao đầu, mặt đối mặt với Quỳnh Dao, ánh mắt quyết tâm. chắp tay nói:
“Tại hạ còn một gia gia với cái tiểu , nếu Trác gia bảo hộ họ chu toàn. Tại hạ thề sống là Trác Gia. Chết làm Ma Trác gia.”
P/S: Quả thật ta hơi hạ thấp trí th minh của main một chút. Nhưng cũng là để cột với Quỳnh Dao, cho ôm đùi cẩu thả phát dục. Sau khi suy nghĩ cân nhắc, ta th một tên Gen Z cũng kh hẳn sẽ nghĩ đến việc nói dối xuất thân ngay được, nên cũng cần cho bài học để rút kinh nghiệm khi vào giang hồ nên ta quyết định giữ chi tiết này. chị em suy nghĩ gì khác kh?
Trong thời ểm viết xong chương này thì TSW bị loại . Buồn vãi, ta cũng kh fan trung thành của đội tuyển nào. Chỉ là biết tuyển Việt ai tham dự giải gì lớn thì cổ vũ theo phong trào thôi. Năm sau cố lên, Việt kh dở!
Chưa có bình luận nào cho chương này.