Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gen Z Tại Tu Tiên Giới

Chương 22: Đã phóng lao phải theo lao

Chương trước Chương sau

Chương 22: Đã phóng lao theo lao

Lưu ý: Chương 21 bổ sung lý do vì Tâm Thạch lại gấp dọn nhà ở đoạn “Nhắc đến cư trú…” cân nhắc kh chu toàn, xin thứ lỗi. Nhiều cái mất m ngày mới nghĩ ra. Ài!

Mặt trời dần ngã về phía Tây, ba cứ vậy mà đến dưới cổng thành Cổ Lư. Giữa đường dừng lại hai lần để Tâm Thạch l lại sức. Vì đã ra vào vài lần nên đối với binh lính c cổng Tâm Thạch đã kh còn lo sợ như trước.

Xe kéo vừa vào tầm của đám lính c thì đội trưởng như thường lệ vẫn chặn ba lại để kiểm tra. Tâm Thạch cùng Lý Phu Tử đều lộ dẫn, cái Tuyết còn hơi nhỏ để làm, nhưng vì bôi trơn nên Tâm Thạch vẫn l ra năm quan tiền đút cho tên đội trưởng. Thịt muỗi tuy ít cũng là thịt. Kh ai chê tiền cả.

Qua khỏi cổng thành, xe kéo men theo con đường lát đá dẫn ra khu cao lầu. Dòng thưa dần, thay vào đó là những tường viện cao, cửa son khép kín. Bạch Yến Lâu vẫn m tỷ tỷ chèo kéo khách hàng, vì đang trước mặt Lý Phu Tử nên Tâm Thạch đóng vai con ngoan trò giỏi, kh hề liếc mắt dù là một cái.

Tâm Thạch cảm th quá trình hơi yên ổn so với thân phận xuyên kh. Đến mức hoài nghi chính đã bỏ sót ều gì. Trong lúc suy nghĩ thì cũng đã đến Trác Phủ.

Cổng Trác Phủ vẫn thế, vẫn phả ra sự uy nghi khó tả. Phía ngoài hai tên binh lính quan môn. Cổng được xây vô cùng chắc c,Tâm Thạch thoáng sờ thử, cảm giác bề mặt mịn như đá mài, lớp kết dính giữa các khối lại rắn chắc kỳ lạ, chẳng biết họ dùng gì thay cho vôi, vì thời đại này chưa xi-măng.

Hạ xe kéo xuống ở một bóng râm, Tâm Thạch dặn dò Lý phu tử với cái Tuyết:

“Hai đợi ở đây một lát!”

Nói , Tâm Thạch từ tốn bước về phía hai tên binh lính quan môn. Trên lúc này kh gì ngoài quần áo nên hai tên binh lính kh vội ra vẻ phòng bị. Tâm Thạch vừa bước đến đối diện thì một tên trong đó lên tiếng hỏi:

“Đến đây chuyện gì?”

Tâm Thạch nghe vậy liền chắp tay, cúi nói:

“Tại hạ theo lệnh chiêu tuyển của Quỳnh Dao tiểu thư mà đến…”

Kh để Tâm Thạch nói hết câu, tên binh lính chen vào, giọng ệu chán ghét:

“Hai hôm nữa bố cáo hẳn đến.”

Tâm Thạch nghe vậy hơi nhíu mày, vì nhận được đơn xác nhận của Trác Quỳnh Dao. Theo lời nàng thì cứ đến Trác Phủ sẽ sắp xếp cho . Giờ lại bảo hai ngày nữa mới bố cáo là chuyện quỷ gì?

Nghĩ tới đây, Tâm Thạch vội l từ trong túi áo một tờ đơn. Hai tay dâng cho tên binh lính nói:

“Này là đơn xác nhận của tiểu thư. Phiền vị đại nhân xem qua, thể bẩm với tiểu thư giúp ta một tiếng.”

Binh lính này cũng chỉ làm theo quy củ, chưa được báo trước về trường hợp đặc biệt nên sau khi nghe Tâm Thạch nhắc đến Trác Quỳnh Dao thì mày nhíu càng chặt, tiểu thư nhà bọn là thiên kim huyện úy, kh ai cũng thể đưa lên mồm mà nói chuyện. Khí tức võ giả chưa kịp bùng phát thì th Tâm Thạch đưa ra tờ đơn, vội thu hồi khí huyết, này nhận l tờ đơn .

Quan sát tờ đơn hồi lâu, kh phát hiện ểm gì đáng nghi vấn, tên binh lính lúc này mới về tên còn lại. Hai ghé tai nhau nói nhỏ vài câu, một tên lập tức xoay , chạy vào trong phủ như thể bẩm báo. Tên còn lại thì về phía Tâm Thạch, hai tay xoa xoa, miệng cười thân thiện nói:

“Vị tiểu đệ này. Xin thứ lỗi, ban nãy phần lỗ mãng. Chẳng hay đài xưng hô thế nào để tiện bề ghi d?”

Tốc độ chuyển biến thái độ của tên binh lính khiến Tâm Thạch cảm th ngờ vực. Lật bánh tráng cũng kh nh như này. Chỉ suy nghĩ trong chốc lát, Tâm Thạch liền nói:

“Tại hạ Trần Tâm Thạch, đến từ Trần Gia Thôn.”

Nghe tới đây, tên binh lính liền chắp tay tươi cười, nói với giọng ệu khách sáo:

“Hóa ra là Tâm Thạch đệ! Nghe d đã lâu, nay mới được gặp mặt. đệ cứ đợi một lát, sẽ hạ nhân dẫn ngươi qua thương đội!”

Tâm Thạch nghe tên binh lính tâng bốc thì hơi nóng mặt một chút. Tâm Thạch hiểu rõ thái độ tên binh lính như vậy là do tờ đơn của Quỳnh Dao. Hẳn là bọn hiểu lầm Tâm Thạch chỗ dựa là trong phủ nên muốn nói chuyện cho quen mặt.

Tâm Thạch cũng kh ngu gì mà hống hách, biết sự đặc cách này cái giá. Nhưng ều khiến hơi bâng khuâng. Nghe lời bọn lính nói hẳn là vài ngày nữa bố cáo thì thí sinh dự tuyển mới biết được chọn hay kh. Còn lại được Trác tiểu thư chọn thẳng dù tạch vòng nâng tạ đá. Giống như nàng muốn giữ lại Thạch Mã thương đội ngay. ẩn ẩn cảm th bản thân như vừa nhảy vào cái hố nhưng kh thể chứng minh.

Kh để Tâm Thạch quá nhiều thời gian suy nghĩ. Tên binh lính ban nãy báo tin đã trở lại cùng với một tên hầu.

Tên hầu sau đó tiến lại gần Tâm Thạch, này khom lưng nói với giọng cung kính:

“C tử theo ta!”

Tâm Thạch nghe vậy thì vội vàng hô dừng:

“Vị đài này, còn gia gia với ta nữa! Trác tiểu thư cũng nói qua, sẽ sắp xếp cho hai họ.” - Vừa nói, Tâm Thạch vừa chỉ về phía bóng râm.

Tên hạ nhân nghe xong thì về phía cái xe kéo. sau đó gật đầu nói:

“Cùng .”

Tâm Thạch nghe vậy thì lập tức chạy về phía Lý phu tử với cái Tuyết nâng xe kéo theo hướng tên hạ nhân đang .

Ba Tâm Thạch sau đó được dẫn vào một lối rẽ nối thẳng hậu viện Trác Phủ. Hai bên tường đá cao che c nhưng Tâm Thạch vẫn thể th được đỉnh nóc lều trại của binh lính trong quân do ở phía sau bức tường. Ngưng tai lắng nghe thì thể nghe được tiếng vó ngựa, cước bộ của một đội tuần tra. kh th nên chỉ thể đoán.

“Hóa ra cũng chỉ là ra hậu viện của Trác Phủ, nhưng kh thể bằng chính sảnh mà thôi.” - Tâm Thạch cảnh vật xung qu nghĩ.

Cái Tuyết cũng là lần đầu được đến một nơi khí phái như thế này. Phía sau màn che của đấu lạp, gương mặt nhỏ nàng hiện lên vẻ hiếu kỳ, miệng kh khỏi mở toát ra vì ngạc nhiên. Lý phu tử vẫn giữ vẻ mặt bình thản nhưng cũng kh khỏi ngó xung qu một chút.

Tâm Thạch cũng kh dạng thích nhiều chuyện nên cũng kh định bắt chuyện với tên hạ nhân dẫn đường. Bốn cứ thế một mạch đến hậu viện Trác Gia. Trác gia dùng hậu viện để làm tổng bộ cho thương đội. Vừa tiện nối nhà kho và khu sinh hoạt của hộ vệ và tạp dịch.

Đi qua một dãy tường cao xây bằng đá x bao qu khuôn viên lớn, cổng chính treo biển đen khắc bốn chữ “Thạch Mã Thương Đội” hiện ra trước mặt bốn .

Từ bên trong vang vọng ra tiếng quát, tiếng ngựa hí, tiếng bánh xe lăn trên nền đất lộc cộc. ra vào tấp nập, nào là phu xe, mã phu, tạp dịch, hộ vệ. Tất cả đều mặc áo khoác xám nhạt, n.g.ự.c thêu hình đầu ngựa trắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-22-da-phong-lao-phai-theo-lao.html.]

Chiếc xe vừa được kéo đến gần cổng thì một vị nam tử cao to bước ra. này tuổi tầm 40, da dẻ rám nắng rắn chắc. khoác giáp nhẹ màu nâu sậm, trước n.g.ự.c thêu hình đầu bạch mã, bên h treo một lệnh bài đỏ chót, khắc l hai chữ “Thạch Mã”, khí thế mười phần bức . Áp lực này tỏa ra khiến tay đang kéo xe của Tâm Thạch kh khỏi khẽ run bần bật. Cảm giác lại áp lực mà từ lúc đối mặt với tên thổ phỉ mặt sẹo chưa thể nghiệm qua, sắc mặt của Tâm Thạch kh khỏi ngưng trọng một chút.

Tên hạ nhân th này thì lập tức khom lưng xuống đất, chắp hai tay nói với giọng cung kính:

“Tiểu nhân bái kiến Vương đội trưởng. Bẩm Vương đội trưởng, ba này là do tiểu thư đặc biệt dặn, mong ngài xem thể an bài giúp một hai.”

được gọi là Vương đội trưởng sau khi nghe vậy liền thu hồi khí thế. về phía ba Tâm Thạch. Ánh mắt lưu lại trên Tâm Thạch hồi lâu thì mới về phía chiếc xe kéo. Hai bên ngồi một già một trẻ nhỏ, ở giữa một bao vải lớn. th bao vải, mi tâm khẽ nhíu. Một tia hàn mang xoẹt qua trong ánh mắt của Vương đội trưởng. Giống như thể xuyên qua mảnh vải để th được đồ vật bên trong.

Tâm Thạch theo ánh mắt Vương đội trưởng lại thì trong lòng lộp bộp một cái. Lúc này, đã hiểu được vì bản thân luôn cảm th rằng đã quên cái gì đó quan trọng. Trong bao vải là mớ vũ khí thu được từ lũ thổ phỉ. quên kh giấu , một phần là vì cũng gấp gáp lên đường, phần là sau khi Lý Phu Tử giúp gói lại mớ đồ thì cũng vứt vào bao cho tiện. Với cả vị thế hiện giờ đã khác, lúc trước trốn chạy để giữ mạng sống, cảnh giác đề cao mười phần. Còn hiện giờ là nhận việc, thậm chí còn được hưởng sự “đặc cách” khiến bu lỏng đề phòng.

Áp lực từ Vương đội trưởng lần nữa ập tới, cũng kh hẳn là ác ý. Nó giống như bản năng của luyện võ hơn. Dù vậy, Tâm Thạch vẫn cố gắng đứng trước che c cho cái Tuyết với Lý phu tử. Tim như bị nén lại, trên vai như gánh l ngàn cân cự lực. Lý phu tử th cảnh tượng này thì sắc mặt ngưng trọng, vội kéo cái Tuyết lại ôm vào trong lòng, vuốt tóc trấn an nàng.

từ đâu đến? Trong bao là thứ gì?” - Vương đội trưởng Tâm Thạch với ánh mắt sắc lạnh.

Tâm Thạch cắn răng chịu đựng áp lực. Nuốt một ngụm nước bọt, cố ra vẻ trấn tĩnh, quyết định cho luồng khí thế m phần mặt mũi, lắp bắp trả lời:

“Từ… từ Trần Gia Thôn, trong bao tải là vật tư của tại hạ.”

Cũng nhiều lần bị đè nén , kh lần một lần hai. Cái trò dùng áp lực võ giả này, Tâm Thạch cũng đã quen. Chống thì chống được một hai phần, chưa đến mức kh thể mở miệng nói chuyện như lần đầu. Nhưng cái vẻ non nớt trên khuôn mặt lại kh che được ánh mắt muốn giấu diếm ều gì của .

Tâm Thạch lúc này cũng bối rối. lòng muốn ngụy biện để ngăn tên đội trưởng trước mặt khỏi việc kiểm tra cái bao tải. Nhưng theo đúng quy trình thì kiểm nghiệm vật tư lẫn thân phận vẫn tính là quy củ khi gia nhập một tổ chức. Tâm Thạch biết nếu lên tiếng ngăn cản, hẳn kh kết cục tốt.

Vương đội trưởng sau khi nghe Tâm Thạch nói lời như vậy thì hừ lạnh một tiếng:

“Hừ, còn dám giấu diếm.”

Lời vừa dứt, Vương đội trưởng sải bước đến gần, bàn tay khẽ đẩy, lực đạo mang theo kình phong khiến Tâm Thạch lảo đảo. Như đã nói, Tâm Thạch phần đã quen, nên lần này chỉ mất m nhịp để đứng vững. Vốn Vương đội trưởng cũng kh hoàn toàn ý đả thương nên kh dùng quá nhiều lực đạo.

Tay của này sau đó vương đến cái bao vải, Lý Phu Tử muốn nói gì để ngăn cản, nhưng lo sợ trước mắt thể giận cá c.h.é.m thớt mà liên lụy đến cái Tuyết, vì vậy chỉ thể im lặng mặc cho tên đội trưởng bắt l bao tải.

Kh đợi bao tải được mở ra, tên hạ nhân liền hối hả bước đến, sau đó khom càng sâu nói với giọng run rẩy:

“Vương… Vương đội trưởng a. Trác tiểu thư đã dặn dò, riêng này kh cần tra xét…”

Vương đội trưởng nghe thế thì mày nhíu càng sâu. vốn kh Trác Gia, nhưng theo Trác Gia lăn lộn hai mươi năm hơn mới lên được chức đội trưởng. này vốn bảo thủ, nay lại dưới trướng Trác Quỳnh Dao mà làm việc. Chuyện sắc mặt một cái nữ nhân để làm việc khiến kh hài lòng. Huống gì, bây giờ lại nghe theo sự sắp xếp của Quỳnh Dao, làm chịu phục?

Vương đội trưởng cũng chẳng qua là là theo nghĩa vụ mà thôi. gia nhập thương đội ai chẳng bị kiểm tra, từ vật tư đến thân phận. Kh chuyện một câu nói là vứt hết quy củ.

Vốn đang muốn nổi cơn thịnh nộ, bỗng phía sau vang lên tiếng ho khẽ:

“Khụ… khụ. Vương đội trưởng oai phong quá nhể?”

Kh biết từ lúc nào, một vị nam tử trung niên mặc võ phục đã đến phía sau Vương đội trưởng mà kh ai phát hiện. thể thân pháp này quỷ dị, cũng thể là do đám đang tập trung vào cái bao tải mà kh để ý.

Tâm Thạch nghe giọng nói thì lại, nhận ra đây là cùng với Trác Tiểu Thư ban sáng lúc bắt đầu chiêu tuyển. ở khoảng cách gần thì thể th được, này sắc mặt nghiêm nghị, dù vẻ già dặn hơn Vương đội trưởng nhưng sau khi này xuất hiện thì áp lực của bầu kh khí cũng biến mất một cách vô hình.

Khí thế hai chỉ giao nhau trong khoảnh khắc, nhưng Vương đội trưởng đã toát mồ hôi lạnh, khiến ngoài vào lại ảo giác như Vương đội trưởng cũng kh gì hơn thế này.

Tâm Thạch màn này thì cảm giác quen quen. Giống như cái kịch bản vả mặt nào đó mà đọc qua trên mạng nhưng kh nhớ rõ.

Lúc này Vương đội trưởng mới cúi , chắp tay thi lễ với nam tử trung niên phía trước::

“Bái kiến Bạch trưởng lão. Kh biết tiểu thư chiêu tuyển thuận lợi?”

Câu này nghe giống hỏi thăm, nhưng cũng là chất vấn “khéo”. Vì cấp dưới kh thể nghi vấn cấp trên được. Bạch trưởng lão vốn được giao trọng trách bảo hộ tiểu thư trong lúc chiêu tuyển. Giờ lại ở đây thì vẻ như ta rời bỏ vị trí. Vương đội trưởng kh quá gian xảo, mà là lăn lộn hai mươi năm , cái này cũng kh biết nữa thì cút về quê làm ruộng là vừa.

Bạch trưởng lão nghe vậy thì hừ lạnh một tiếng, trả lời với giọng khinh thường:

“Hừ, tốt a! Tiểu thư nói giao cho ta qua đây một chút. Kh khéo lợi dụng chức vụ làm trái lời tiểu thư đâu này.”

Vương đội trưởng nghe vậy thì sắc mặt tối sầm lại, tâm tình lập tức hỏng bét. cố hít sâu một hơi, vô tình hay cố ý mà liếc Tâm Thạch một cái. sau đó ho khan, nói với giọng kh phục:

“Khụ khụ, phiền Bạch trưởng lão bẩm báo cho tiểu thư. Việc ở đây kh cần nàng nhọc lòng.”

Tâm Thạch sau khi nghe được lời của Vương đội trưởng thì mới biết theo Trác tiểu thư ban sáng là Bạch trưởng lão. cũng vẻ “quyền cao chức trọng” hoặc là vai trò quan trọng trong Trác Gia, một phần cũng là vì sau khi đến thì thái độ của Vương đội trưởng kh khỏi nhún nhường m phần.

Vương đội trưởng nói xong, lại về phía ba Tâm Thạch ra lệnh:

“Còn kh mau xuống xe? Theo ta, nh cái chân, lẹ cái tay lên.”

Tâm Thạch nghe vậy liền tiến về phía chiếc xe, từ trong bao tải l ra cái gậy đỡ Lý Phu Tử với cái Tuyết xuống xe. Cái này là lẽ thường tình, m cái n phu còn muốn ngồi “kiệu” thì hơi khinh thường khác nên Tâm Thạch kh để bụng chuyện này.

Nhưng Tâm Thần vẫn căng cứng, trong lòng lại dâng lên một tia nghi hoặc. cảm th sự đặc cách này hơi “bá đạo” một chút. Giống như Quỳnh Dao tin ều kiện, hoặc là nàng đã đoán được cái gì trong bao tải.

Càng suy nghĩ, Tâm Thạch càng lạnh sống lưng. Trong lòng lại dâng lên một tia hối hận. cũng kh biết quyết định này là đúng hay sai. Nhưng lao đã phóng thì theo.

Bạch trưởng lão về phía bao tải của Tâm Thạch. Lão xúc động muốn đến mở ra . Đơn giản là tò mò vì cách đối đãi của Trác tiểu thư đối với Tâm Thạch hơi bất thường.

“Ài, mặc kệ tiểu thư thôi…” - Bạch trưởng lão chỉ khẽ thở một hơi, lắc đầu rời .

P/S: Ta thề ban đầu lên dàn ý kh nghĩ nó dài vậy đâu. Đáng lý là chương 20 học võ . Nhưng mà càng viết thì càng th bản thân thiếu hiểu biết ở nhiều cái vấn đề. Thế là research, xong lại lòi ra vấn đề mới. Th bản thân hơi tự làm khó .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...