Gen Z Tại Tu Tiên Giới
Chương 23: Giấu vũ khí
Chương 23: Giấu vũ khí
Ba Tâm Thạch được dẫn sâu vào trong khu sinh hoạt và làm việc của tạp dịch và hậu cần. Khu này cũng đã làm của Trác Gia từ trước. Việc vài mới được Vương đội trưởng đích thân dẫn tiến cũng làm một số chú ý. Theo thường lệ thì mới sẽ được quản sự sắp xếp, thậm chí cũng chỉ vứt cho m câu mặc kệ. Nhưng là hạ nhân và tạp dịch vốn kh tiếng nói cho lắm. Nghi hoặc thì nghi hoặc chứ kh dám lên tiếng bàn tán, chỉ đám Tâm Thạch tiếp tục làm việc thôi.
Tuy trong lòng khó chịu, nhưng Vương đội trưởng vốn là trọng quy củ, chẳng muốn mang tiếng giận cá c.h.é.m thớt nên vẫn nghiêm túc giới thiệu từng nơi và thời gian biểu làm việc cho Tâm Thạch biết. Đi qua một khu chuồng ngựa, mùi phân gia súc làm Tâm Thạch chút nhíu mày. Đơn giản là khó ngửi lắm, hoặc ít nhất đối với chưa lao động khổ sai như thì mùi này hít lần đầu là kh thể nào quên.
Tâm Thạch vừa vừa lén liếc quan sát cảnh tượng xung qu. Đám tạp dịch hối hả khuân vác hàng chất lên xe kéo. thì cặm cụi dọn phân trong chuồng ngựa, cho ngựa ăn… Thần sắc bọn họ gấp gáp như sắp việc gì quan trọng.
“Này là nơi tạp dịch các ngươi làm việc. Mỗi sáng chạy 3 vòng thao trường, đứng tấn một c giờ, sau đó là giờ cơm trưa. Chiều làm việc, từ dọn phân ngựa đến khuân hàng thương đội…” - Vừa Vương đội trưởng vừa lải nhải về lịch trình hằng ngày của tạp dịch.
Nói chung cũng kh khác hậu cần là m, đương nhiên là kh ai vừa vào là được làm hộ vệ ngay. Đến chạy bàn còn học việc, học cách ăn nói với khách nhân huống gì là việc này.
“Ngươi cũng nên yên tâm. Trác gia kh phụ chí tiến thủ. Võ c Trác gia truyền thụ là võ c chính quy. Bồi dưỡng quân nhân tướng sĩ. Kh xuất hiện tình trạng tẩu hỏa nhập ma bao giờ…” - Vương Đội trưởng nói thêm nhằm trấn an Tâm Thạch.
Tâm Thạch càng nghe càng th đắng chát. hiểu chuyện sẽ kh đơn giản. Nhưng đến mức dọn phân ngựa thì chưa nghĩ đến bao giờ. Đường đường xuyên việt giả, xuyên qua kh chạy trốn thì là đang trên đường chạy trốn. Thoát thân lại dọn phân ngựa, cảm th bản thân hơi làm xấu mặt xuyên việt giả một chút. Oán thầm là vậy, kh nói ra lời. Đơn giản là bản thân được đặc cách, với cả nhân gia cũng kh nói là kh cơ hội “thăng chức”.
Kh dạng thăng từ thằng dọn phân lên quản lý phân. Mà là Tâm Thạch còn trẻ, còn thể tiếp tục luyện võ để trở thành hộ vệ. Đa số hậu cần là tuổi, căn cốt đã định hình, kh thể cải thiện, luyện cũng chỉ lãng phí thời gian cùng tài lực.
Nói về luyện võ thì lựa chọn vào Trác gia lại sáng suốt. Võ c giang hồ kỳ kỳ quái quái luyện nhầm lại tẩu hỏa nhập ma như trong quyển thư tịch mua ghi lại. So với này thì gia nhập Trác gia lại ổn thỏa hơn nhiều.
Được Vương đội trưởng th não, Tâm Thạch cảm th lựa chọn của bản thân cũng kh đến nỗi nào.
Đi đến một dãy nhà gỗ cuối cùng, Vương đội trưởng dừng lại. quay về Tâm Thạch nói:
“Này là nơi ngươi ở lại, hai hôm sau sẽ bố cáo. Đến lúc đó được phân về cùng phòng với ngươi.”
Tâm Thạch nghe vậy liền hiểu. Dãy nhà này giống như là khu ký túc xá của đám sinh viên như ở kiếp trước, chỉ khác là khu này là để cho hạ nhân ở mà thôi. Tâm Thạch quan sát xung qu thì tại một góc cả khu nhà xí, phòng tắm, này là hàng “c cộng”. Điều này khiến Tâm Thạch chút khó chịu.
Tắm chung thì còn chấp nhận được nhưng dùng nhà xí chung với khác khiến Tâm Thạch chút ớn lạnh. Đơn giản là khu sinh hoạt này đâu đó m trăm tên tạp dịch. Nếu dùng chung thì ều kiện vệ sinh nó tệ đến mức nào.
Kh để ý đến thần sắc của Tâm Thạch. Vương đội trưởng nói xong phần Tâm Thạch thì lại về phía Lý phu tử nở nụ cười, nói với giọng cung kính:
“Còn Lý tiên sinh… Dạy chữ ở Tây viện, con nhóc này cùng ở với tiên sinh thêm một hai năm nữa . Đỡ vướng chân khác.”
Nói tới đoạn cái Tuyết thì này trề môi, chút ghét bỏ. Cũng đúng là cái Tuyết còn hơi nhỏ con một chút, giặt đồ hay lau dọn phòng ốc khi còn làm kh được, cho nàng ở cùng để Lý Phu Tử chăm nom cũng tốt. Chỉ là tiền nong Lý Phu Tử chịu, trừ vào lương bổng dạy chữ của .
Cái Tuyết sau khi biết gia đình ba kh ở cùng nhau như tưởng tượng thì gương mặt trầm trồ vì ngạc nhiên về nơi ở mới cũng dần sụ xuống lộ rõ vẻ thất vọng.
Tâm Thạch tiến tới cái Tuyết vuốt tóc nàng an ủi:
“Ài, theo gia gia ngoan ngoãn học chữ. Ca rảnh vẫn sẽ kể truyện cổ tích cho Tuyết Nhi nghe.”
Cái Tuyết nghe vậy thì lại Tâm Thạch với đôi mắt tròn xoe. Mấp máy đôi môi nhỏ n, nàng hỏi lại:
“Thật kh Thạch ca?”
Kh trách nàng lại cảm th bất an, đơn giản là Tâm Thạch lần trước vừa là mất tích m ngày liền. đến hôm nay Tâm Thạch mới trở về, nghe đến Tâm Thạch ở riêng lại chút cảm giác kh an toàn là chuyện bình thường.
Tâm Thạch th vậy thì thở dài trong lòng một cái. Tay vương ra, đưa nàng cái ngón út nói:
“Ca hứa, móc méo này. Ai thất hứa làm con chóa!”
Tâm Thạch cũng kh nghĩ m hành động tưởng chừng như bình thường đối với ở Trái Đất lại phần lạ lẫm với nơi đây. Đơn giản là kh gì để khiến cái Tuyết an tâm hơn, trẻ con ở thời của lại tin trò móc méo này lắm. Cứ thế mà làm thôi.
Th Tâm Thạch giơ ra ngón út thì cái Tuyết hơi ngơ ngác một chút. Tâm Thạch th thế thì mặt lập tức đen lại. Kh để khó xử quá lâu, cái Tuyết nh chóng bắt nhịp đưa ngón út ra móc méo với . Th cái Tuyết cơ linh như vậy, Tâm Thạch thở phào nhẹ nhõm. Lại vuốt tóc nàng một cái đẩy nàng về phía gia gia. sau đó nói với Lý Phu Tử với giọng ệu dặn dò:
“Gia gia gì qua khu này tìm ta…”
Dù mang d nghĩa là gia nhập thương đội nhưng Tâm Thạch mới thực sự là của thương đội. Còn Lý Phu Tử với cái Tuyết giống như phụ thuộc về Trác gia nhiều hơn. Vì vậy mà việc gặp nhau giữa hai bên cũng chút khó khăn một chút.
Trời cũng đã dần ngã tối. Vương đội trưởng dẫn Lý Phu Tử với cái Tuyết rời , để Tâm Thạch ở lại ngẩn ngơ một lúc lâu ở gian phòng vừa nhận.Tâm Thạch hơi lo lắng cho Lý Phu Tử một chút. Nhưng nhớ đến thần sắc cung kính của Vương đội trưởng thì thân phận tiên sinh dạy chữ hẳn kh thấp. Nghĩ vậy, Tâm Thạch cũng đỡ lo lắng hơn nhiều.
Thở ra một hơi, Tâm Thạch vác bao vải vào làm quen với phòng ở.
Đẩy cửa ra, vào cảnh tượng trong phòng, th cũng kh khác là bao so với nhà dựng tạm của ở Trần Gia Thôn, nhưng sạch sẽ và gọn gàng hơn nhiều.
Trên đất cũng chiếu trúc, đầu chiếu bốn cái giỏ trúc trải đều. vào bố trí này, Tâm Thạch đoán gian phòng này sẽ thêm ba khác được phân vào cùng . Giỏ trúc được dùng để chứa vật tư của mỗi . Để xuống bao vải, tiến lại gần giỏ trúc . th bên trong vỏ trúc là một thường phục. Tâm Thạch th vậy thì đoán được này là đồng phục cho tạp dịch.
lại bao vải, Tâm Thạch biết việc bản thân th qua quá trình kiểm tra thân phận và vật tư là thủ bút của Trác tiểu thư. Nhưng lại linh cảm rằng thậm chí nàng biết được thứ đang muốn giấu diếm. Điều này khiến cảm giác lạnh sống lưng một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-23-giau-vu-khi.html.]
Tâm Thạch nghi ngờ của thế giới này cách gì đó để theo dõi khác từ khoảng cách xa như trong truyện tiên hiệp. Nhưng đọc thư tịch thì chưa từng th chi tiết nào nhắc qua. Lắc lắc đầu, Tâm Thạch gạt bỏ suy nghĩ này.
qua lại, Tâm Thạch hơi nhíu mày. Chuyện vẻ kh nằm trong sự tính toán của . Vốn nghĩ trong phòng sẽ tủ để chứa đồ nhưng mỗi chỉ được cấp cho một cái vỏ trúc. Việc này khiến mớ đồ mang theo lại kh chỗ giấu. Dù bao vải đã được Lý Phu Tử giúp đỡ gói lại trong gọn gàng. Nhưng nếu chia phòng cùng với khác thì gói đồ to như vậy cũng dễ khiến khác chú ý.
Đồ đạc thì giữ chủ yếu gồm vũ khí, lộ dẫn với m quan tiền còn dư. Tâm Thạch chút hối hận vì m hôm lỡ ăn chơi hơi quá đà. Nhưng sắp tới được bao ăn bao ở nên cũng kh tiếc nuối quá lâu. Cũng may là lúc tiễn Lý Phu Tử thì Tâm Thạch l quyển đạo thư ra đưa lại cho giữ, Vương đội trưởng dù nghi vấn nhưng một lão tiên sinh giữ m cuốn sách thì cũng kh nghi ngờ gì.
Chuyện khó bây giờ là Tâm Thạch kh biết giấu vũ khí ở chỗ nào cho an toàn. Bước tới phía cái chiếu ở ngoài cùng, Tâm Thạch cong ngón tay gõ gõ xuống sàn nhà ướm thử.
Cộc! Cộc!
Tiếng kêu chút trầm, ều này chứng tỏ rằng dưới sàn là mặt đất kín. Kh khoảng trống. Đầu bắt đầu nhảy số, Tâm Thạch ngó ra ngoài cửa sổ một chút. L ra th đoản đao giấu trên . Cầm chắc cán đao, dồn lực lên cánh tay cầm đao đ.â.m xuống sàn gỗ.
Cốc!
Đoản đao chỉ đ.â.m sâu vào sàn gỗ khoảng một tấc nhưng tiếng động vang vọng khắp phòng. Nghe th tiếng vang do bản thân tạo ra thì Tâm Thạch hơi căng thẳng. lo lắng tiếng ồn sẽ khiến ở phòng khác nghi ngờ, đành treo th đao lại bên h.
Đang lúc kh biết làm gì thì từ bên ngoài, tiếng gõ mõ th báo. Sau đó là tiếng bước chân dồn dập của đoàn . Đa phần là nhóm tạp dịch ở cùng khu của . Tâm Thạch từ cửa sổ ra ngoài thì th cảnh tượng này, hiểu vì đám ban nãy lại thần sắc gấp gáp. Hóa ra là bọn muốn xong việc để chuẩn bị đến giờ ăn.
Giờ dậu cũng là giờ ăn cơm tối của tạp dịch và hạ nhân, nhưng do Tâm Thạch mới đến ngày đầu nên cũng chưa được nhập bọn cùng ăn ngay, cái này đã được Vương đội trưởng nhắc đến từ khi nãy. Đạo lý này Tâm Thạch tự hiểu, làm thì mới ăn mà thôi.
m tên tạp dịch qua lại cũng qua khu nhà của Tâm Thạch. Tâm Thạch biết là do bản thân được Vương đội trưởng dẫn vào nên đã khiến đám chú ý. Kh để việc bản thân lén lút quan sát bị phát hiện, Tâm Thạch thu hồi tầm mắt nấp sau cánh cửa. Đợi tiếng bước chân dần thưa, Tâm Thạch biết là đám đã di chuyển đến nhà ăn gần hết.
Tâm Thạch ra cửa sổ lần nữa, sau khi chắc c rằng kh ai ở gần thì trở lại việc chính. Nhân lúc đám rời , Tâm Thạch lại l th đoản đao ra, lần này cẩn thận hơn nhiều. Sàn nhà được ghép lại từ nhiều miếng gỗ, cẩn thận khoét ngang một th gỗ, cậy nó lên lập lại. Đến khi tạo ra một cái lỗ đủ lớn thì đã th được lớp đất phía dưới sàn nhà.
Cũng may là khu nhà được dựng cho tạp dịch ở nên cũng kh được xây phần móng chắc c, dễ dàng đào được lớp đất lên. Trong suốt quá trình hành động, thường sẽ ra ngoài cửa sổ để chắc c kh ai để ý đến .
…
Khu nhà ăn,
Một số tạp dịch khi vào nhà ăn thì cũng bàn tán về Tâm Thạch. Ở một bàn ăn, một nhóm đồng bạn vừa ăn vừa chuyện phiếm. Một trong đó mở chủ đề:
“Này. Th cái tiểu tử mới tới kh?”
“, ! Được vương đội trưởng dẫn tiến thì .”
“Ta th kh . Giống như trong phủ chống lưng.”
Nghe đến đây, một kẻ khác phì cười chế giễu:
“Phì. Ai chống lưng cho cái tạp dịch bao giờ. Nhưng là kh nên gây chuyện với là tốt.” - Câu sau này nói với giọng chút kiêng kỵ.
Đám nghe thế thì đều gật đầu tán thành. Tầng lớp thấp sinh tồn đúng là hơi vất vả, nhưng thường chỉ cần kh phạm sai lầm, động những kh nên động thì đa phần đều sống yên ổn.
…
Tâm Thạch lúc này cũng kh biết đang bàn tán về . cứ tiếp tục làm phần việc còn dang dở.
Sau khi đào được cái hố đủ sâu, mở bao vải ra, l ra phần đồ thể dùng đến như tiền và thư tịch. Trong bao vải lúc này chỉ còn hai th đao và bộ trường cung, gói lại, vứt xuống hố đất lấp hố đất lại. Động tác thành thục khiến chút bất ngờ đối với bản thân. Tâm Thạch cảm th bản thân tư thái của vượt ngục trong m bộ phim mà hay xem ở kiếp trước.
Lúc làm xong thì cũng đã mất khoảng nửa c giờ, bên ngoài cũng đã lác đác m cái tạp dịch trở về từ nhà ăn. Tâm Thạch nghe th tiếng bước chân bên ngoài thì động tác khẽ khựng lại, vội ấn m miếng gỗ xuống để khôi phục hiện trạng ban đầu của sàn nhà. Nhưng phần đất dư thừa lúc lấp hố bây giờ lại kh chỗ giấu.
Trong đám hạ nhân cũng một nhóm muốn đến khu phòng của Tâm Thạch để bái phòng. Bọn đoán Tâm Thạch quen biết với ở trên nên mới được Vương đội trưởng đích thân dẫn đến nên muốn lăn lộn cái quen mặt.
Nhưng khi đám đến trước cửa phòng của Tâm Thạch thì bọn cảm th hơi bất ngờ. vẻ như mới tới chưa m quen thuộc với nơi này. Từ chiều đến giờ cửa vẫn đóng. bước lại phía cửa, đang định dơ tay lên gõ cửa thì một khác bên cạnh ngăn lại.
“Bỏ , để mai chào hỏi sau.”
kia nghe vậy cũng gật gật đầu. Đám bọn họ kh nói gì thêm rời . Phía sau cánh cửa, Tâm Thạch nghe th tiếng bước chân dần xa thì thở phào nhẹ nhõm. quả thật kh biết nói gì nếu để đám phát hiện ra đống đất cát trên sàn.
Tâm Thạch bước nhẹ trở lại nơi chôn bao vải. cố gắng dùng hai chân dậm xuống để miếng gỗ bớt lồi lõm trên mặt sàn l chiếu trải lên như chưa chuyện gì xảy ra.
sau đó thay vào bộ thường phục của tạp dịch dùng bộ quần áo cũ chứa l phần đất vương vãi trên sàn nhà. nhét m nắm đất vào túi áo và túi quần của bộ quần áo cũ để sang một bên.
Màn đêm bu xuống. Đám tạp dịch cũng dần trở về khu nhà ở. m tên được phân c c gác thì mang theo đèn lồng tuần đêm. ra ngoài từ cửa sổ, Tâm Thạch quan sát một lúc lâu thì để ý được khoảng thời gian trống mà đám tuần tra kh ngang khu nhà . Nhân lúc , khẽ mở cửa phòng mang phần đất giấu trong quần áo cũ vứt xuống trước sân. Phi tan xong những vật khả nghi, Tâm Thạch thu lại quần áo trở về căn phòng cài cửa lại.
Làm xong tất cả những này, Tâm Thạch thở phào nhẹ nhõm. nằm lên phần chiếu của . Vì phần sàn này đã bị đào xới một lần, kh còn bằng phẳng như lúc trước nên nằm chút kh thoải mái cho lắm. Nhưng Tâm Thạch lại cảm th thêm m phần an toàn. Vì ngày hôm nay của trải qua dài, cũng mệt nhọc nên vào giấc dễ vô cùng.
P/S: Tự nhiên th nhiều chi tiết quá. Ta hiểu vì truyện bên trung nó thường bỏ qua bước giới thiệu bối cảnh vô truyện chính luôn. Vì nó dài dòng, đôi khi lại kh hấp dẫn. Nhưng ta lỡ , đ.â.m lao theo lao
Chưa có bình luận nào cho chương này.