Gen Z Tại Tu Tiên Giới
Chương 27: Chọn đúng nền văn minh
Chương 27: Chọn đúng nền văn minh
Mười ngày sau,
Cuộc sống của Tâm Thạch dần vào quỹ đạo. Ba tên đồng bạn cùng phòng cũng kh làm khó dễ gì , cứ bình tĩnh sinh hoạt cùng mà ngày trôi qua ngày. Nhưng cũng chỉ đạt mức quan hệ đồng nghiệp, chưa quá thân thiết. Giống như Tâm Thạch chỉ quen biết với ba chứ kh bốn là bạn. cũng kh cầu gì hơn cái này.
Bao vũ khí của vẫn nằm yên dưới sàn nhà, được che lại bởi tấm chiếu. Tâm Thạch trong lúc nói chuyện phiếm với ba thì cũng làm rõ quan ểm của là “ kh phạm ta, ta kh phạm ”. Cộng thêm ba đệ này nghĩ Tâm Thạch chỗ dựa nên cũng kh dám lỗ mãng.
Quả thật ở đêm đầu chia phòng cùng đệ ba thì Tâm Thạch hơi thấp thỏm một chút. Thức trắng một đêm để lắng nghe nhưng kh động tĩnh gì, hại ngày hôm sau mệt mỏi kh đủ sức đứng tấn bị quản giáo trách mắng một trận.
Ngoài ra, trong những ngày này còn một chuyện cũng kh quá quan trọng diễn ra. Chỉ là những mới gia nhập thương đội sẽ được phân phát một tờ khế ước để ký kết, này coi như là hợp đồng lao động thời cổ đại. Chủ yếu là cam kết làm đúng quy củ trong vòng m tháng xem như thử việc. Về sau sẽ được tái ký khế ước mới chính thức và thời hạn lâu dài hơn.
Lâm Sở Kh cũng kh đến tìm Tâm Thạch gây sự. Trước hết là Tâm Thạch đồng bạn, sau là nhờ d tiếng của Vương đội trưởng. Nên dù biết Tâm Thạch cũng được chiêu tuyển làm tạp dịch nhưng lại kh làm được gì Tâm Thạch. Chỉ biết tức tối mà tìm kẻ thân cô thế cô bắt nạt thay.
Ngày hôm nay kh tiếng chiêng báo thức bởi vì hôm nay theo quy định mới là ngày nghỉ hằng tháng của đám tạp dịch. Ngày này thì tạp dịch cùng hạ nhân thể rời thương đội để thăm thân, ăn chơi hoặc đơn giản là học chữ. Đúng, ngày Trác phủ mở lớp dạy chữ miễn phí cũng trùng ngày nghỉ. Vì thế mà tạo ra tình huống chút khó xử cho đám .
Nếu học thì tiếc một ngày nghỉ, vì cả tháng chỉ hai ngày. Nếu nghỉ thì tiếc mất một ngày c vì như quy định mới thì học chữ cũng coi như làm. Nghĩ mới th, tiền cũng kh dễ kiếm, cơm cũng kh dễ ăn đến vậy. Tâm Thạch cảm th mùi của tư bản nhưng kh thể chứng minh.
Tâm Thạch đương nhiên muốn học chữ. Phần vì muốn xem tình hình của gia gia với cái Tuyết. Xa hai nhiều ngày nên kh khỏi lo lắng một chút. Nhưng vì thái độ vài chính sách mới của Trác gia cùng thương đội đã trấn an phần nào. Nói gì thì nói, nhận nhau là thân nhân nhưng Tâm Thạch chưa nuôi hai được bữa cơm nào nên cũng khiến áy náy.
Vì thương đội được th với hậu viện của Trác Phủ nên Tâm Thạch kh mất bao lâu là thể đến Tây Phủ của Trác Gia. Nơi này vừa được cải tạo thành một cái giảng đường kh lâu, thể ngửi được mùi vôi còn mới.
Giảng đường là một cái đình viện khá rộng, tuy phần đơn sơ nhưng xung qu được bao bởi bốn bức tường đều lát ngói âm dương, tạo cảm giác như một cái khuôn viên nhỏ để tập thể d.ụ.c sáng sớm. Nền đất chưa được lót gạch, chỉ mới nện phẳng. Tâm Thạch xung qu thì cũng hiểu được lý do vì .
Kh bàn ghế gì cao siêu, chỉ m hàng chiếu được bày ra để tạp dịch ngồi. Đương nhiên là kh nghiên mực hay tẩu bút, chỉ que trúc được gọt nhọn dùng thay. Nhưng mà học miễn phí thì như này là đúng .
Tâm Thạch cảm giác như trở về trường cấp ba một chút. Chỉ là một chút thôi, giảng đường thời đại của là nhà cao cửa rộng, bàn ghế tiện nghi kh thiếu cái gì. Cái cảm giác quen thuộc đến từ việc chọn chỗ ngồi.
Đời học sinh sẽ được quyết định bởi chỗ ngồi của . Tâm Thạch cũng kh học sinh cá biệt gì nên cũng kh muốn ngồi hàng cuối. Nhưng hàng đầu thì khá rủi ro, kh biết thời đại này còn lễ nghi gì hay luật ngầm gì chưa biết. Chiếm hàng đầu của nhân vật lớn tự rước phiền phức cho bản thân lại dở. Nghĩ nghĩ, Tâm Thạch chọn cho hàng thứ hai ở giữa, vừa tiện nghe giảng lại an toàn.
Tâm Thạch đến đây khá sớm, lại còn một . Ba tên bạn cùng phòng lúc rời vẫn còn ngáy ngủ. Đợi một lúc sau thì dần dần thêm m tên tạp dịch cũng đến, bọn chủ yếu chọn l m dãy chiếu cuối. Th Tâm Thạch đã đến từ sớm mà còn ngời ở dãy đầu thì cũng hơi bất ngờ một chút. Cũng bàn tán, biết là được Vương đội trưởng dẫn tiến thì thôi kh nói gì thêm.
Thêm hai khắc nữa thì m chỗ trống trong đình viện cũng dần được lấp đầy. Kh ngồi đủ sáu mươi chỗ, đa phần tạp dịch sau khi bước vào đình viện nhận th chỉ còn m dãy chiếu đầu thì rời . Chỉ hàng thứ hai của Tâm Thạch là thêm vài ngồi. Kh ai dám xung phong làm chim đầu đàn.
Cũng m cái tạp dịch chỉ đứng ở bên ngoài hóng hớt bát quái, cũng muốn xem cảnh tượng bên trong là dạng gì.
Giờ đã ểm, kh tiếng trống bắt đầu tiết nhưng Tâm Thạch cảm giác được bầu kh khí dần nghiêm trang. Đám xung qu chuyện phiếm lúc này cũng im lặng nín thở, giống như đang chờ l ều gì.
Ngưng tai lắng nghe thì Tâm Thạch nghe th tiếng bước chân từ xa tới gần, sau đó là tiếng dạt ra như nhường lối cho ai qua. Quay đầu về phía cửa viện, Tâm Thạch tr th Lý Phu T.ử đang khoan t.h.a.i chống gậy bước vào. Tuy lão nhân gia già yếu nhưng lúc này vẻ mặt thêm m phần khí sắc. Tâm Thạch th như vậy thì trong lòng thầm mừng, ều này chứng tỏ thời gian trong Trác Phủ của kh tệ.
Tâm Thạch trong vô thức muốn gọi một tiếng “gia gia” thì khẽ khựng lại. Vì về phía sau Lý Phu T.ử thì th được hai cái nữ t.ử theo sau, một còn nắm tay một nữ hài lon ton bước đến. Khung cảnh m phần hương vị chị chị em em.
Nhưng dựa trên quần áo mặc trên cũng thể phân biệt thân phận ba . Một nữ t.ử khí mười phần, tóc búi cao, cài trâm bạc, nàng vận bộ trường sam màu x nhạt gọn gàng. Nàng chính là Trác Quỳnh Dao, vẻ đẹp của nàng hôm nay khác hẳn so với lần nàng vận như nữ hiệp giang hồ. Cộng thêm bên tay nàng dắt theo cái nữ hài cỡ mười tuổi khiến nàng thêm m phần khí chất tỷ tỷ nhà bên.
Sự chú ý của Tâm Thạch va vào ánh mắt của nàng một chút, nhưng là ngắm qua nên trên mặt kh gì là biểu hiện thất thố. chú ý hơn về cái bé gái bên cạnh cơ, này đích thị là cái Tuyết, y phục của nàng hôm nay đã gọn gàng và tinh xảo hơn nhiều, kh còn bộ dạng lấm lem bùn đất như lúc Tâm Thạch dẫn . Da trắng như tuyết, môi đỏ như son lại tô ểm cho nụ cười trong sáng, này mới đúng là bộ dáng của tiểu hài đồng nên .
Bên trái Quỳnh Dao là một cái nữ tỳ bẽn lẽn. Thần sắc nàng kh tự nhiên, nhưng cái bộ dạng e lệ lại khiến bao nam nhân muốn chống cho nàng bầu trời. Tâm Thạch kh khỏi dán mắt lên cái tỳ nữ lâu hơn một chút. Đơn giản là bị thu hút bởi hình tượng phụ nữ này hơn.
Quỳnh Dao đẹp chứ, nhưng nàng là huyện úy thiên kim. Tâm Thạch hiện mơ đến còn kh tư cách. Vẻ đẹp của tỳ nữ này kh khỏi khiến bao ánh mắt chăm chú, kẻ còn kh khép được mồm, biểu cảm thất thố kh che giấu chút nào. Đơn giản là trong khu tạp dịch là kh nữ nhân, tạp dịch toàn trẻ tuổi, huyết khí phương cương, suốt ngày ở cùng đồng loại lại chả phát thèm khi th nữ nhân xinh đẹp.
Tâm Thạch lỡ để con thú trong khống chế một lúc thì lập tức quay mặt về phía trước, hít sâu một hơi để l lại sự trấn tĩnh. cảm th bản tính háo sắc này cần thay đổi sớm.
“Hừ! Nữ nhân chỉ ảnh hưởng tốc độ ta rút kiếm.” - Tâm Thạch lẩm nhẩm cái câu mà m nhân vật chính tự nhủ trong truyện hay đọc trên mạng.
Nhưng nghĩ đến bộ dạng của Tuyết Nhi cùng Lý Phu Tử, Tâm Thạch cảm th quyết định của dường như kh sai.
“Này giống như chọn đúng nền văn minh .” - Trong đầu Tâm Thạch chạy qua cái suy nghĩ tếu táo.
Sự hiện diện của ba cái nữ nhân kh khỏi làm đám tạp dịch kỳ quái. Vì thời đại này, việc một cái nữ nhân xuất hiện ở giảng đường là cái gì đó hiếm gặp, huống gì là một lúc ba . Nhưng dẫn đầu là thiên kim huyện úy nên cả đám cũng kh dám ý kiến cái gì. Tâm Thạch thì đến từ thế giới hiện đại, nam nữ bình đẳng nên lúc ba xuất hiện thì cũng kh phản ứng gì quá lớn, chỉ thích ngắm gái đẹp một chút thôi.
Tiếng bước chân của bốn càng gần Tâm Thạch. Lúc ngang qua Tâm Thạch, Lý Phu T.ử thần sắc vẫn bình thường, dường như kh muốn cùng Tâm Thạch nhận nhau tại nơi này. Ông chỉ chầm chậm chống gậy bước lên cái bục cao ngồi xuống.
Tâm Thạch th thế thì thầm hiểu. Cũng giống như kiếp trước của thôi, thầy cô dạy thêm lúc lên trường sẽ kh “nhận biết” học sinh nhận dạy thêm. Cũng vì vậy mà Tâm Thạch kh thất vọng cái gì.
Lúc cái Tuyết ngang qua thì nàng dường như nhận ra cái gì, nàng khẽ quay đầu lại Tâm Thạch. Tr th , đôi mắt tròn xoe của nàng ánh lên một tia vui mừng, nhưng sau đó như lại nhớ ra ều gì, cùng một bộ dạng với Lý Phu T.ử mà bước lên hàng chiếu đầu cùng Quỳnh Dao và tỳ nữ.
Đám tạp dịch tr th bốn bước lên thì thần sắc cả đám chút cổ quái, nhưng tất cả đều là nhân tinh, kh thực sự kẻ nào đến cầu chữ là ngu nên tất cả đều đứng lên hành lễ mà kh bàn tán thêm cái gì.
“Chúng tiểu nhân bái kiến Trác Tiểu Thư!”
“Bái kiến Trác Tiểu Thư!”
Tâm Thạch trong lúc cúi hành lễ thì về cái Tuyết một khoảnh khắc, gửi nàng cái nụ cười trấn an. Cảm giác áy náy lại dâng lên trong lòng, đương nhiên muốn nàng tốt, nhưng cái tốt này là khác mang đến nên tự trách nhiều.
Quỳnh Dao sau khi nghe được tiếng hành lễ của đám thì lúc này mới quay đầu lại. Đôi môi nàng nhếch lên một đường cong tự tin, tay chắp sau lưng nói với đám :
“Chư vị đệ hôm nay đến học chữ. Tiểu nữ hân hạnh vô cùng, trước mắt quý vị là Lý Phu Tử.”
Vừa nói, nàng quay đầu lại chắp tay, cúi sâu làm lễ với Lý Phu Tử, giọng nàng cất cao mang theo cầu khẩn chi ý:
“Tiểu sinh bái kiến Phu Tử. Tiểu sinh cái thân tỳ nữ cùng cái . Tuy là thân nhi nữ, nhưng đều lòng hiếu học. Chẳng hay thể cùng nhau dự thính nơi này?”
Giọng nàng trong trẻo nhưng mang theo khí chất hào hùng. Cộng thêm những gì nàng nói khiến nghe kh khỏi kinh hãi trong lòng. Xã hội phong kiến đúng là kh cấm nữ t.ử học chữ, thế gia ều kiện vẫn nuôi nấng nữ nhi cầm kỳ thi họa, nhưng thường sẽ là sản phẩm hôn phối chính trị. Còn nhà nào kh ều kiện thì khỏi nói, đồng một dạng chơi ván bài hên xui may rủi mang tên “chọn chồng”. Cái trò mà đến các nàng còn kh quyền lựa chọn.
Nhưng là để giữa th thiên bạch nhật, hô hào thân nữ nhi muốn cầu chữ thì đúng là hơi kinh thế hãi tục vì đây là ều chưa ai làm qua. Đám tạp dịch trong th cảnh này thì thầm xì xào bàn tán. Nhưng trước mặt là thiên kim huyện úy, muốn nói cái gì cũng cân nhắc xem bản thân m cân m lạng, nên bọn chúng chỉ xì xào đủ cho nhau nghe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-27-chon-dung-nen-van-minh.html.]
Tâm Thạch tr th cảnh này thì da gà nổi lốm đốm. Này đúng là lực trùng kích hơi mạnh, biết Quỳnh Dao kh đơn giản, nhưng đến mức này thì hơi đáng sợ. là kiến thức hiện đại, nên nhãn giới để so sánh sự tình đã ưu thế so với nơi này. hiểu, Quỳnh Dao đây là dùng hành động nhỏ để lan truyền ảnh hưởng lớn. Phong trào nữ quyền kh chưa th qua, nhưng ểm khác ở hành động Quỳnh Dao là nàng biết chừng mực, lời nói thành khẩn, khiêm tốn, biết cúi đầu hành lễ dù bất chấp khoảng cách địa vị của nàng đã đủ đè bẹp Lý Phu T.ử nên hành động này của nàng kh mang lại phản cảm.
Phản ứng của Lý Phu T.ử bình thản, chỉ mỉm cười, vuốt chòm râu ngắn nói với giọng ôn tồn:
“Phàm là cầu học, há phân nam nữ. Là lòng hiếu học đều đáng quý. Ngồi ! Ngồi !” - Vừa nói, vừa đưa tay ra hiệu mời ngồi.
Buổi học cứ thế bắt đầu, nhờ Quỳnh Dao làm gương mà đám tạp dịch ban đầu muốn đến chấm ngày c lại hóa học sinh chăm chỉ. Lý Phu T.ử vừa vuốt râu vừa chầm chậm giảng giải:
“Võ dĩ an thân, văn dĩ lập thế. đời kh biết chữ, dẫu mạnh đến đâu cũng lúc chịu thiệt.
Kh cứ học chữ là thi từ tuyệt thế mới là học. Học đếm bạc cũng là học, học để ký cái khế văn cũng là học. Nhân gia bảo ký hai năm khế ước, nhưng gi đề hai mươi năm, kh biết chữ lại chẳng hóa làm nô cho …”
Những lý do đưa ra gần gũi với của tầng lớp thấp, cộng thêm ví dụ dí dỏm khiến đám tạp dịch càng nghe càng say. Bộ dạng kh giống một cái tiên sinh học cao hiểu rộng, mà giống cái lão đầu thân thuộc gần nhà. Cái Tuyết vừa nghe vừa gật đầu như giã tỏi.
Đang giảng giữa chừng, Lý Phu T.ử về Tâm Thạch. Bộ dạng lúc này cũng như bao khác, cặm cụi dùng que gỗ khắc chữ lên nền đất. Lý Phu T.ử chỉ tay về hướng hỏi:
“Hậu bối, chữ kh tệ. Tên gì?”
Tâm Thạch nghe vậy thì đôi l mày khẽ nhướng, đầu nhảy số lập tức đứng dậy, chắp tay cúi sâu đáp:
“Bái kiến phu tử, tiểu nhân họ Trần, tự Hạo Nam.”
Lý Phu T.ử nghe Tâm Thạch báo cái tên giả thì khẽ khựng lại trong khoảnh khắc lập tức khôi phục thần sắc, sau đó vuốt râu, vừa cười vừa nói:
“Hạo Nam, tên hay, tên hay. Hảo khí phách! chữ của ngươi giống như đã học qua m năm ?”
Trác Quỳnh Dao sau khi nghe đến Trần Hạo Nam thì cũng cảm giác dường như đã nghe ở đâu , chỉ là hiện giờ nàng kh nhớ ra. Nàng lắc lắc đầu dọn dẹp suy nghĩ, tiếp tục hai cháu này diễn tuồng.
Tâm Thạch nghe Lý Phu T.ử nói vậy liền đáp:
“Phu t.ử quá khen! Tiểu sinh chỉ mới học qua hai năm chữ nghĩa, kh đáng nhắc đến”
Lý Phu T.ử th nét diễn giọt nước kh lọt của Tâm Thạch liền hài lòng. Ông gật gật đầu, tỏ ý tán thưởng nói tiếp:
“Ài! Kh cần quá khiêm tốn! Chữ tuy chưa thuần, nhưng ra bút lực. Chứng tỏ căn bản tốt. Lão phu già , tay mài mực kh được nữa.”
Nói đến đây, khẽ liếc mắt về phía Quỳnh Dao, th nàng vẫn bộ dáng hóng xem thì lão tiếp tục:
“Hay là như này . Hàng ngày vào giờ cơm chiều sang chỗ lão phu. Bù lại ta dạy ngươi thêm vài chữ. Ngươi th thế nào?”
Tâm Thạch nghe vậy liền biết đây là gia gia muốn tốt cho , về phía Quỳnh Dao, nàng vẫn chống cằm . Cảm giác được ánh mắt của Tâm Thạch, Quỳnh Dao cảm th khá hài lòng vì Tâm Thạch còn biết ều một chút. Nàng sau đó về phía nói từ tốn:
“Phu T.ử xem trọng Hạo Nam đệ là chuyện tốt! thể th ngươi là cái nhân tài. Cứ làm theo lời phu t.ử ắt sẽ kh sai.”
Tâm Thạch nghe vậy liền biết là nàng đã ngầm đồng ý. liền khom đối với Quỳnh Dao cảm tạ:
“Tiểu nhân quả thực lòng cầu chữ. Đại ân của Tiểu Thư, tiểu nhân khắc ghi trong tâm.”
sau đó lại về Lý Phu T.ử trả lời:
“Đa tạ phu t.ử ưu ái! Sau này mong Phu T.ử chỉ giáo nhiều hơn.”
Cảnh tượng này kh biết là vô tình hay cố ý. Nhưng đều diễn ra trước mặt đám tạp dịch. tỏ ra vẻ hâm mộ, trong lòng ghen ghét.
Từ nay, Tâm Thạch kh những mang tiếng thân thiết với Vương đội trưởng, còn là được Phu T.ử coi trọng. Dù bọn kh biết vai trò của Lý Phu T.ử bao nặng bao nhẹ, nhưng th thái độ khiêm tốn và tôn trọng của Quỳnh Dao đối với Phu T.ử thì cũng đã đủ th được địa vị của lão nhân gia.
Ngồi gần dãy chiếu cuối, A Vũ híp đôi mắt thành hình tam giác. Trong lòng dâng lên một tia ghen ghét dành cho Tâm Thạch.
…
Tại một sơn trại,
Trác Quang Chính đang ngồi trên lưng con ngựa tuấn. Đối diện là một sơn trại đang chìm trong biển lửa bập bùng, cảnh tượng hoang tàn, xác phỉ nằm la liệt trên đất, gãy tay, lòi ruột, m.á.u nhuộm đỏ thẫm cả cánh đồng. Phía chính giữa sơn trại, còn treo l một cái thủ cấp, gương mặt dữ tợn, c.h.ế.t kh nhắm mắt. Trác Quang Chính quan sát cảnh tượng này nhưng thần sắc vẫn lạnh lùng, phong thái uy nghiêm của tướng quân kh giảm.
Lúc này, tiếng vó ngựa vang lên, một mặc khải giáp cưỡi ngựa đến gần, cúi chào và chắp tay báo cáo:
“Bẩm Trác tướng quân, đã kiểm tra xong, đợt này thu được 1200 lượng bạc, ba mươi lượng vàng, ba trăm binh khí các loại.”
Trác Quang Chính nghe thế khẽ gật đầu nói:
“Phùng đội phó, làm kh tệ. Tìm chỗ cho các đệ cùng với đoàn võ giả nghỉ ngơi. Nhổ thêm m cái trại nữa là thể về .”
Phùng Th Lang cuối đầu, ánh mắt mang theo một tia hưng phấn nhưng vẫn thận trọng đáp:
“Tuân lệnh.”
Nói này kéo cương xoay đầu ngựa trở về trại dựng tạm để làm theo lời Trác Quang Chính phân phó.
Còn Trác Quang Chính thì về bóng lưng này, thần sắc trầm xuống, mắt nheo lại kh biết suy tư ều gì.
Nghĩ một hồi, nhớ lại ở nhà còn cái nữ nhi, nàng hiện giờ th minh, giỏi giang. Nhưng kh khỏi khiến trong lòng dâng lên một tia lo lắng:
“Kh biết con bé thế nào? Số vũ khí này mang về khi con bé lại tìm cách tận dụng…”
Nghĩ tới đây, khẽ cười, nụ cười mang theo m phần mong đợi.
P/S: Thời ểm viết tới chap này thì T1 vô địch. Chúc mừng T1, và cả Doran, cho ta cảm hứng đặt tên chương. Chọn đúng nền văn minh thì cái gì cũng dễ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.