Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gen Z Tại Tu Tiên Giới

Chương 26: Đột phá

Chương trước Chương sau

Chương 26: Đột phá

Hai hôm sau.

Tâm Thạch m ngày này nhờ d tiếng của chỗ dựa mà ăn ở cũng kh tệ. cảm th sau này nếu chút của dư thì sẽ mang biếu Vương đội trưởng một chút để cảm tạ ta. Vì Vương đội trưởng giống như cũng kh đính chính hay để răng đe cái gì, cứ mặc cho Tâm Thạch dùng d tiếng mà sống.

Nhưng hôm nay lại khác. Tâm Thạch biết rằng những ngày êm đềm của bản thân sẽ kh kéo dài bao lâu nữa. Vì hôm nay là ngày đám đã tham gia đợt chiêu tuyển này chính thức gia nhập thương đội. Tức nghĩa sẽ chia phòng cùng khác, đôi lúc còn chịu tên Lâm Sở Kh bắt nạt. Trong lòng sầu khổ kh thôi.

Kh cần tiếng chiêng báo thức, Tâm Thạch đã tập trung tại Trác Gia Võ Tràng từ sớm, chỉ cần hai ngày là đồng hồ sinh học của đã thích nghi với thời gian biểu nơi này. Thực ra là tiếng của Phùng quản sự quát khó nghe lắm, thà nghe tiếng báo thức của Iphone hơn là tiếng của một nam nhân khác đ.á.n.h thức vào mỗi buổi sáng.

Nơi đây cũng đã một số đã đứng đợi từ sớm. Kết quả chiêu tuyển đã được c bố nên những đứng ở đây đợi đều là trúng tuyển, đa phần là thường phục, chỉ Tâm Thạch vận l trang phục tạp dịch thương đội.

Đợi một lúc sau thì một đám tạp dịch cùng hậu cần cũng đến. Đúng vậy, kh chỉ những mới trúng tuyển mà cả những đã làm việc tại thương đội từ lâu. Thao trường lúc này đ đúc vô cùng, khoảng năm trăm đang tập trung ở đây. Một bên là mới, một bên là tạp dịch cùng hậu cần phân chia rõ ràng. Tiếng bàn tán vang vọng, tạp âm quá nhiều nên Tâm Thạch cũng kh muốn nghe ngóng cái gì.

Đúng lúc này, Một nam t.ử trung niên bước lên cái võ đài cao ở trung tâm. Tâm Thạch ngưng mắt lại liền nhận ra này chính là Bạch trưởng lão. Bạch trưởng lão vừa bước lên thì g giọng một cái, sau đó là ba tiếng trống vang lên.

Tùng! Tùng! Tùng!

Tiếng trống thứ ba vừa dứt, đám đ cũng dừng bàn tán, ai n đều biết ều mà về hướng trên cao võ đài.

Cảm nhận được cả nghìn ánh mắt tập trung về phía này, Bạch trưởng lão lúc này mới dồn khí lực về cổ họng, sau đó dõng dạc nói to:

“Chư vị ở đây đều là của thương đội, hoặc cũng sắp là của thương đội. Hôm nay tập trung chư vị lại ngoài th báo một số quy củ cho mới. Ngoài ra, còn vài quy củ cũ cần được thay đổi.”

Lời vừa dứt, đám đ chỉ im lặng trong chốc lát để tiêu hóa tin tức. Sau đó là tiếng bàn tán xôn xao. Một bên mới gia nhập thì lo sợ Trác Gia thất hứa, tuyển xong thay đổi phúc lợi. Một bên cũ thì lo sợ Trác Gia giảm lương bổng, vì năm trăm thì hơi nhiều so với sức nuôi của một tiểu thương đội.

Kh để đám hoang mang quá lâu. Bạch trưởng lão dơ tay lên ra hiệu cho đám im lặng, sau đó lại g giọng nói tiếp:

“Chư vị lắng nghe cho rõ. Nghe xong muốn rời hay ở lại thì tùy các vị. Trác Gia tuyệt kh cưỡng ép!”

Vừa dứt lời, Bạch trưởng lão lướt qua đám xung qu nói tiếp:

“Từ bây giờ, lương bổng của hậu cần cùng tạp dịch tăng thêm nửa lượng một tháng. Mỗi tuần Trác Phủ sẽ mở giảng đường dạy chữ miễn phí, học chữ ghi thêm một ngày c. Mỗi tháng hai ngày nghỉ, thoải mái ra vào thương đội. Mỗi ba tháng thì kiểm tra năng lực định kỳ. Tùy vào thành tích mà thăng lên hộ vệ. Thành tích vượt trội thậm chí thể gia nhập quân do…”

Ban đầu, đám còn thấp thỏm lắng nghe, về sau thì kh khỏi mang theo tâm trạng nghi hoặc. M cái thay đổi này hơi kh thật. Vì toàn phúc lợi thôi, đến cả khu hậu cần kh gì tiền đồ cũng được tăng bổng lộc. Tạp dịch còn được học chữ miễn phí, đã vậy học còn tiền c. Này kh khỏi quá tốt một chút.

“Đi… Đi học chữ? Còn tăng lương? Đùa gì vậy?” - Một tên tạp dịch kh nhịn được sự ngạc nhiên mà thốt lên thành tiếng.

Sau đó là tiếng bàn tán đám làm cho thao trường rộn ràng lên.

Giữa tâm bão, Tâm Thạch trong lòng hân hoan. Bởi vì theo những gì Bạch trưởng lão nói thì hẳn là Lý gia gia đã được nhận làm tiên sinh trong phủ. Kh những thể tự lo mà còn thể nuôi dưỡng cái Tuyết. Này kh gì tốt hơn. Nhưng là những thay đổi này nghe hơi mùi “cải cách” một chút. Điều này khiến Tâm Thạch trong lòng nghi hoặc:

“Trác gia càng ngày càng lạ! Này kh giống bảo thủ lắm nha!”

lắc lắc đầu, bỏ suy nghĩ. Vì sau khi nói về phúc lợi mới thì Bạch trưởng lão cũng tiện th báo một số quy củ cũ. Nghe xong thì Tâm Thạch cũng biết sơ qua cách hoạt động của thương đội một chút.

“Lương” của tạp dịch kh chỉ bao gồm bạc, mà còn là c - th qua làm việc hằng ngày mà lĩnh. thể lĩnh c thêm nếu trực đêm hay được ều c gác và tuần nội thành. Hay nếu cơ may mà lập c lớn, thì cũng thêm hoặc trực tiếp thăng chức. Đương nhiên thứ gì đã gọi là cơ may thì nó kh dễ đạt được.

Nếu thăng lên hộ vệ thì kh còn tính là c, mà gọi cống hiến, giống như bang hội. Cái này thì Tâm Thạch quen thuộc hơn nhiều, cống hiến thể đổi d.ư.ợ.c liệu hỗ trợ luyện võ hoặc c pháp võ đạo.

chung thì mọi thứ dường như bắt đầu dần giống với những gì tưởng tượng về một thế giới cổ đại hơn.

Sau khi nghe xong th báo. Đám dần được dồn về m khu sinh hoạt. Tâm Thạch trở về khu nhà kh được bao lâu thì một nhóm mới được dẫn đến. Sau khi sắp xếp cho những khác thì Phùng quản sự cũng dẫn theo ba tên mới. Bốn vừa vừa cười nói, chủ yếu là ba tên mới tích cực vỗ m.ô.n.g ngựa để làm quen với Phùng quản sự.

Nhóm ba này đều là nam t.ử trẻ tuổi, một cao hều, một mập lùn, một kẻ khác chiều cao đồng dạng Tâm Thạch. gương mặt của bọn họ thì cũng biết ba này kh em gì. cao mặt nét gian m, lúc nịnh nọt Phùng quản sự thì hai mắt híp lại thành hình tam giác. kẻ mập lùn gương mặt phần ngây ngô một chút, còn lại thì mặt dài, cằm hóp lại hiện ra nét khôn lõi.

Đến nhà của Tâm Thạch, Phùng quản sự nở ra một nụ cười với Tâm Thạch nói:

“Hạo Nam đệ, này là ba trong số mới được tuyển chọn. Ta xếp bọn ngươi cùng phòng. Ngươii xem, ý kiến gì kh a?”

Tâm Thạch vốn giữ khoảng cách với Phùng quản sự, cũng cáo mượn oai hùm quen . Kh cúi đầu khom lưng sâu với . Nhưng mặt mũi của cấp trên cũng cho, Tâm Thạch nghe vậy liền chắp tay, mỉm cười đáp lễ nói:

“Kh dám! Kh dám! Ta cũng kh thể ở một trong này . m bọn họ làm đồng bạn lại dễ sống hơn nhiều.”

Nói , Tâm Thạch hướng mắt tới ba phía sau Phùng quản sự nở nụ cười thân thiện chào hỏi. Phùng quản sự th Tâm Thạch dễ nói chuyện vậy cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại dâng lên một tia chán ghét. trước mặt hơi cậy quan hệ mà kh nể mặt lắm. Nhưng Tâm Thạch ngoài cái này ra thì đều hoàn thành c việc đúng giờ giấc nên cũng chả cớ mà bắt bẻ.

Sau khi giao phó xong chuyện thì Phùng quản sự cũng rời .

Ba tên mới lúc này mới tiến đến phía Tâm Thạch, sau đó mở cửa cho ba vào trong. Sau khi vào phòng ngồi xuống, bốn cứ thế tay bắt mặt mừng làm quen. Nói chuyện một lúc thì Tâm Thạch cũng biết tên của ba . Tên cao gầy là Quan Vu, Tên mập lùn là Trương Phì, còn lại tên Lưu Bí.

Sau khi biết tên ba , Tâm Thạch tự kiềm chế bản thân để kh bật cười. tuy kh xem qua “Tam Quốc Diễn Nghĩa” nhưng game trực tuyến chủ đề Tam Quốc lại chơi qua kh ít. Đương nhiên cũng biết tên ba vị d tướng này. Miệng giật giật, muốn hỏi ba kết nghĩa ở đâu bao giờ chưa nhưng vẫn là nhịn được.

Tại một thư phòng của Trác Phủ,

Trác Quỳnh Dao lúc này đang cặm cụi xem mớ thư tịch, này là một số th tin về sản nghiệp của m lực lượng địa phương thuộc Cổ Lư Thành và huyện nghĩa hoài. Sắp tới giao thương được đẩy mạnh mở rộng nên nàng cũng cần tìm hiểu một hai.

Bên cạnh nàng là một cái tỳ nữ gương mặt xinh xắn, thần sắc của nàng e lệ, rụt rè như mới. Nam nhân vào chỉ muốn bao bọc, che chở nàng cả đời. Nàng này tên một chữ “Nhung”, được Trác Quỳnh Dao đích thân chiêu tuyển sau Tâm Thạch chỉ một ngày. Quỳnh Dao muốn nàng làm thân tỳ nữ nên nàng mới được hầu hạ trong thư phòng mà kh đứng c bên ngoài.

Đang lúc Trác Quỳnh Dao đang chăm chú thì cái tỳ nữ bên cạnh nàng thần sắc chút nhúc nhích, sau đó lại trở về bình thường. Ngoài cửa là Bạch trưởng lão đã đến từ lúc nào.. Kh đợi gõ cửa, bên trong đã vang lên tiếng của Trác Quỳnh Dao:

chuyện gì a Bạch Thúc?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-26-dot-pha.html.]

Bạch trưởng lão nghe vậy thì động tác khẽ khựng lại. Nhưng sau đó trực tiếp mở cửa, mặt mày hớn hở hỏi thăm:

“Tiểu thư đã luyện bì thành c?”

Trác Quỳnh Dao th thần sắc ngạc nhiên của Bạch trưởng lão thì đôi môi nàng khẽ nhếch lên một đường cong tự tin:

“Thành , cũng kh tệ lắm. Hóa ra này là cảm giác của vũ phu !” - Vừa nói nàng vừa gật đầu tấm tắc.

Bạch trưởng lão th bộ dạng ngạo kiều này kh chỉ kh trách mắng mà còn l làm mừng rỡ.

“Ha ha ha, thiên kiêu! Thiên kiêu võ đạo!” - Bạch trưởng lão hai tay dang lên trời cảm thán.

Cũng kh thể trách Bạch trưởng lão hơi quá khích. Thân thể của Quỳnh Dao ban đầu kém, kh đến mức phế nhân nhưng võ đạo coi như kh tiền đồ. Nhưng cảnh giới mà thường mất từ ba đến sáu tháng mới đột phá. Với nàng lại chỉ cần một tháng. Kh cảm thán một chữ “Thiên kiêu” là kh được.

Kh để Bạch trưởng lão vui mừng quá lâu, Quỳnh Dao kéo về vấn đề chính:

“Bạch thúc đến đây là chuyện gì?” - Vừa nói nàng vừa ra hiệu cho tên tỳ nữ bên cạnh rót nước trà.

Bạch trưởng lão nghe vậy thì khẽ ho khan, tay vuốt râu làm ra bộ dáng tiền bối nói:

“Chiêu tuyển đã xong. Nhưng là bổng lộc tăng hơi nhiều.” - Giọng nói của mang theo m phần phiền muộn.

Trác Quỳnh Dao nghe vậy thì nụ cười kh giảm, ánh mắt nàng lóe lên một đạo tinh mang.

“Kh nha! làm thì mới ăn, tăng bổng lộc thì càng nhiều muốn vào Trác Gia ta làm việc chứ .”

Tên tỳ nữ nghe th cuộc đối thoại này thì kh biểu cảm gì, nàng cũng kh dám ngước thần sắc hai . Chỉ chăm trà cúi lặng lẽ rời khỏi thư phòng để hai họ tiếp tục nói chuyện.

Mắt Quỳnh Dao khẽ liếc qua bóng lưng tên tỳ nữ tiếp tục nói với Bạch trưởng lão:

“Ài, Bạch thúc cứ tin ta! Cha ta diệt phỉ, ít nhiều cũng thu m nghìn lượng . Tệ cũng chống đỡ được m tháng. Kh c.h.ế.t được.”

Nói đến cỡ này, Quỳnh Dao đã kh muốn nói thêm. Đơn giản là hơi bất lực một chút. Chuyện cũng kh đơn giản như nàng nói. Nhưng để một cái vũ phu thấu hiểu thì lái câu chuyện sang hướng dễ hiểu, ít rủi ro nhất. Giống như lúc thuyết phục nhà đầu tư vậy.

Hệ lụy mà bố cáo của tri huyện sẽ kh chỉ những này. Nó sẽ kéo theo nhiều thứ nữa. Đơn giản là vừa duy trì mức độ luyện võ. Còn suy tính kế sách cho thương đội đã bào của nàng kh ít thời gian. Nhưng là vì vị trí còn thấp nên nàng kh thể kh cố gắng.

Bạch trưởng lão th cái vẻ bà cụ non của Quỳnh Dao thì chỉ khẽ thở dài. Lão lắc đầu, vừa phất tay vừa nói:

“Tùy a! Nhưng là kh nên bỏ bê luyện võ! Tiểu thư tư chất võ đạo xuất chúng! Kh được lãng phí thiên phú của .”

Nói tới chủ đề này, Bạch trưởng lão lại trở nên hào hứng hơn nhiều, giống như cuộc đời lão đầu chỉ mỗi võ đạo là khiến hứng thú. Quỳnh Dao nghe thế thì bất đắc dĩ gật đầu cho lão nhân gia vui. Cũng đừng nói gì thiên phú xuất chúng, đơn giản là cố gắng mà thôi.

Trác Phủ tuy yếu nhưng đúng là một cái nữ nhi vẫn thể nuôi. Nuôi tốt là đằng khác, đan dược, tài nguyên luyện võ kh thiếu. Kiến thức hiện đại kết hợp cùng với c sức ngày đêm tra cứu tư liệu mà nàng đã phân bố lịch trình luyện tập cùng sử dụng tài nguyên một cách hệ thống nên đột phá nh thôi.

Nàng cảm th trí óc của thời đại này kh tệ. Nhưng là nơi mà nấm đ.ấ.m cùng tài nguyên giải quyết được phần lớn thì trí óc dường như trở nên kém quan trọng nhiều.

Tâm Thạch cùng ba tên mới này nói chuyện cũng được một lúc lâu thì cả bọn nhận ra đã dần đến giờ ăn trưa. Ba tên nam t.ử lúc này mới đứng lên để thay đồng phục cho tạp dịch chuẩn bị đến nhà ăn.

Trương Phì vừa đứng lên, hai tay theo thói quen phủi bụi sau m.ô.n.g thì nhận ra sàn nhà hơi nhiều cát. về Tâm Thạch hỏi:

“Hạo Nam đệ kh quét dọn hay mà sàn hơi nhiều bụi này?”

Tâm Thạch nghe vậy thì trong lòng lộp bộp một cái, đôi chân vô thức ghìm lại cái chiếu của . Này là mớ đất cát dọn kh sạch, cũng may là dấu vết đào bới đã bị tấm chiếu che lại, ba tên này cũng kh kiểm tra nên Tâm Thạch đành tìm cái lý do lấp liếm. Tâm Thạch gãi đầu, cười xòa nói:

“Ta đến trước các cũng m ngày! Chắc là phòng để trống khá lâu nên kh dọn dẹp!”

Trương Phì nghe vậy thì chỉ gật đầu, cũng chỉ tình cờ hỏi mà thôi. Phòng ở của tạp dịch nên đơn sơ như này là chuyện thường tình.

Tâm Thạch đợi ba tên này thay đồng phục ngay ngắn cùng nhau ăn trưa.

Đến nhà ăn, Tâm Thạch tr th bóng dáng của một hơi quen mặt. Ngưng mắt lại thì Tâm Thạch liền hơi nhíu nhíu mày, này kh ai khác chính Lâm Sở Kh. ta lúc này đang cùng hai tên đồng bọn cùng với một đồng bạn cùng phòng mới quen lập thành một nhóm. Tâm Thạch th thế thì lặng lẽ lùi về phía sau, nhường ba tên cùng phòng đứng trước xếp hàng.

Ba tên này th vậy cũng kh hỏi Tâm Thạch cái gì, bọn cũng được tin Tâm Thạch hẳn quen biết gì với ở trên nên cũng kh muốn ý kiến.

Đang phân phát đến lượt Lâm Sở Kh thì tên này về cái hậu cần đang phát bánh bao một chút. Trương hậu cần th Lâm Sở Kh cao to, bộ dáng hùng hổ lại thêm đàn em thì đầu rụt lại, đôi tay chuẩn bị đưa ra khẽ run lên. Lâm Sở Kh tr th bộ dạng này thì đôi môi nhếch lên một nụ cười càn rỡ, sau đó vương đôi tay vào khay bánh bao nóng hổi, muốn l thêm vài cái thì bỗng “Bạch!” một cái. Hóa ra là một cái muôi gỗ đã đ.á.n.h lên mu bàn tay của Lâm Sở Kh. Theo sau là tiếng quát chói tai:

“Càn rỡ! Hai cái là hai cái! Còn muốn thêm thì cút ra ngoài!”

Động tác quá nh khiến tay của Lâm Sở Kh rụt lại, sau đó là cảm giác ù ù khiến che tai. lại thì bếp trưởng kh biết từ lúc nào đã đến, này còn hung hăng trừng mắt với bốn Lâm Sở Kh như thể kh sợ bốn bọn .

Nhưng là ta cái vốn để tự tin. Đồ ăn là do làm, muốn ai ăn ai nhịn, ai trúng thực còn chẳng quá dễ. Lâm Sở Kh th bộ dáng này của tên bếp trưởng thì chỉ hừ lạnh một cái, nghiến răng nghiến lợi cầm l bánh bao rời khỏi quầy phân phát.

Trương hậu cần được giải vây thì rối rít cảm tạ bếp trưởng. Khoảnh khắc sau lại tiếp tục phân phát đồ ăn. Tất cả chỉ là một khoản nhạc đệm, ai n đều hóng hớt một chút trở lại bình thường vì việc tạp dịch muốn xin thêm phần ăn quả thật kh quá hiếm gặp. Thậm chí còn kẻ cả gan chống lệnh, bất chấp l thêm phần, kẻ này về sau bị đuổi khỏi thương đội .

Tâm Thạch tr th cảnh tượng này thì chút hả dạ. Nơi đây đúng là nhiều thể trị tên này. Tâm Thạch sau đó cùng đồng bạn l phần ăn tìm bàn, vừa dùng bữa vừa chuyện phiếm.

Ăn xong làm việc buổi chiều. thêm ba tên đồng bạn cũng kh thay đổi lịch trình sinh hoạt của Tâm Thạch là m. Được cái thêm đồng bạn nên việc làm cũng được chia bớt vài phần nên nhẹ nhõm hơn nhiều.

P/S: Nghe tới tỳ nữ tên “Nhung” thì chị em nghe quen kh? Để tác nói luôn , này chính là từ Lâm Gia cài vào.

Nếu chị em độc giả thắc mắc vì Tiểu Nhung kh trừ khử Quỳnh Dao ngay khi biết nàng là “quân sư mới” của Trác gia thì Tác xin c bố luôn. Quỳnh Dao hôn ước chính trị, mà hôn ước với nàng lại chức quan cao. Về sau nấu nướng Tuyệt đối ện ảnh luôn. Tiết lộ những này vì nó kh ảnh hưởng đến plot lắm. Với “Tiểu Nhung” cách chương này cũng mười m chương sợ chị em quên nên nhắc.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...