Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gen Z Tại Tu Tiên Giới

Chương 30: Lần đầu lĩnh lương

Chương trước Chương sau

Chương 30: Lần đầu lĩnh lương

Lý Phu T.ử chậm rãi giảng giải giúp Tâm Thạch một số từ tối nghĩa trong đạo thư.

Trời dần ngả tối, Lý Phu T.ử th thế liền thở ra một hơi. Đây cũng là lúc đám tạp dịch trở về khu sinh hoạt. Thương đội cũng sợ đám tạp dịch trốn việc, hoặc gián ệp, hay là m đại hiệp đâu về trễ xong sáng hôm sau lại kh sức mà làm việc.

Vả lại kỷ luật trong thương đội Trác Gia vốn nghiêm, những cá nhân ưu tú trong đội hộ vệ sẽ được phân cho nhiệm vụ chấp pháp, nếu Tâm Thạch bị phát hiện kh mặt, thương đội tất sẽ trách phạt, vừa trừ c vừa chịu kỷ luật.

Trước khi chia tay, Lý Phu T.ử dặn dò:

“Cái này… ngộ được bao nhiêu thì ngộ. Đừng cưỡng cầu. Về sau cứ vào giờ này đều thể đến đây.”

Tâm Thạch nghe vậy thì gật gật đầu, kh nói gì thêm. Sau này Tâm Thạch kh cần ăn chiều cùng đám tạp dịch, thể cạ đồ ăn ngon từ chỗ gia gia.

Quyển đạo thư vẫn để ở nơi của Lý Phu Tử, ít ra bây giờ còn gian phòng riêng để lưu trữ m quyển sách. Nghĩ đến chỗ ở của , Tâm Thạch cũng hơi sầu não. Hiện giờ sinh hoạt cùng ba đệ Lưu Quan Trương, muốn cũng kh thể tu tập pháp quyết.

Tờ gi đã bị xé thành mảnh vụn, nhưng trước đó Tâm Thạch đã dành một lúc để ghi nhớ hết những ký tự và nội dung. Việc này cũng chẳng khó gì m, nội dung trong chỉ là dẫn nhập, thứ nhớ kỹ giống như một phương pháp làm quen với việc tĩnh tâm hơn là pháp môn hoàn chỉnh.

“Hẳn biết m cái này mới tiên pháp .” - Tâm Thạch âm thầm suy đoán.

Tâm Thạch sau đó cũng tạm biệt Lý Phu T.ử với cái Tuyết để trở về khu sinh hoạt. Trên đường về, kh kìm được sự phấn khích. Vừa nghĩ, đôi môi kh kìm được mà nhếch lên một đường cong:

“Gia gia từng dịch kh ít đạo thư. Cơ may nhớ được chút ít thì chẳng ta b.ú đẫm. Hẹ hẹ hẹ.”

Về khu nhà ở được một lúc sau thì ba đệ Lưu Quan Trương cũng lảo đảo bước vào. Cả ba nồng nặc mùi rượu, quần áo xộc xệch, còn thoang thoảng mùi son phấn rẻ tiền của nữ nhân.

“Hạo Nam đệ. Hôm nay ngươi ở đâu mà bọn ta tìm mãi kh th.” - Quan Vu mặt mày đỏ ửng, nói với giọng lè nhà lè nhè.

Trương Phì th Tâm Thạch đã ở trong phòng từ trước, bèn nở một nụ cười đê tiện mà nam nhân nào cũng hiểu nói:

“Hạo Nam đệ a! Bỏ lỡ… đáng tiếc! M thần tiên tỷ tỷ ở Bạch Yến Lâu êu luyện lắm a!”

Tâm Thạch nghe tới đây thì cũng biết ba đệ này vừa đâu với làm gì. tuy kh ác cảm với m cô nương làm việc ở th lâu, thậm chí còn phần thương hại bọn họ. Nếu ều kiện thì cũng muốn giải cứu m tỷ tỷ một phen. Nhưng cực kỳ khó chịu kiểu trăng hoa về khoe khoang như c trạng. Kh biết kh tiền để hay gì mà khoe?

Dù một mặt ghét bỏ nhưng Tâm Thạch vẫn cười xòa đáp:

“Ài! Ta kh hợp m chỗ ! Ba vị đài nghỉ sớm a. Kẻo mai dậy kh nổi lại bị phạt thì oan.”

Ba nghe vậy cũng là kh nói gì thêm. Vì men say trong nên khi nằm xuống chiếu là ngủ thẳng cẳng. Tướng ngủ khó coi nhưng Tâm Thạch thể xác định bọn này quất cần câu .

Lúc này mới yên tâm nhớ lại những gì đã học thuộc lòng ở chỗ gia gia. Ngoài việc ôn tập cho nhớ lâu, cũng định thực hành một chút xem cái gì huyền diệu.

sau đó ngồi xếp bằng, hai tay xếp thành hình cái chén đặt dưới rốn. Hít sâu một hơi chậm rãi nhắm mắt. Trong đầu nhớ lại những câu chữ đã học thuộc lòng thầm nhẩm nó trong lòng:

“Tâm như chỉ thủy. bất động tự minh.”

“Tâm vô bàng vụ, khí tùy niệm chuyển.”

Tâm Thạch vốn cũng kh đặt quá nhiều kỳ vọng vào lần đầu nhập định. biết mọi thứ kh đơn giản nhưng kh ngờ lại khó khăn đến vậy. vốn sợ ma nên khó để nhập định khi ngồi trong đêm tối như này, tuy tiếng ngáy của ba đệ Lưu Quan Trương nhưng chúng chỉ khiến Tâm Thạch phân tâm.

c.ắ.n răng, cố ép bản thân tập trung. Từng hơi thở sâu, hít đều cứ dần dần làm như hòa vào thiên địa. tiếp tục lẩm nhẩm m khẩu quyết:

“Hít bốn, thở tám, giữ hai… Chỉ cần tâm kh loạn, khí kh tán. Chính là tĩnh, tĩnh sẽ cảm được khí.”

Cứ vậy mà một khắc sau, Tâm Thạch mở mắt. sau đó lắc lắc đầu, phần hơi chán nản. Thứ khí cảm nhận được chỉ cơn gió lạnh ban đêm mà thôi, còn vướng mùi rượu của ba gã đồng bạn cùng phòng.

Tâm Thạch cũng kh biết tu tiên ở thế giới này cái gì yêu cầu như linh căn hay kh? Nếu thì cũng kh biết là bản thân linh căn gì, thứ hạng gì. là phế vật tu luyện, hay thiên kiêu chi tử. khi bản thân còn kh linh căn thì tu cái gì tiên?

Nhớ lại nguyên thân cũng vì vội vàng tu luyện mà ngủm. Một tia ớn lạnh chạy dọc sống lưng một cái.

“Tạm đợi vài ngày nữa xem gia gia giảng thêm một ít nội dung. Chứ như này quả thật kh ăn thua.” - Nghĩ xong những này, Tâm Thạch lại chợp mắt ngủ. Trong lòng thôi kh tiếc nuối nữa.

Lại là một cái nửa tháng nữa trôi qua,

Những ngày này Tâm Thạch sinh hoạt tốt hơn bao giờ hết. thể cảm nhận rõ ràng cơ thể dần tốt lên từng ngày. Nhờ lịch sinh hoạt làm việc cùng ăn ké cơm của gia gia mà dần dần thêm m múi cơ. Chỉ ều Tâm Thạch ngại tắm chung tập thể, cách vài ngày mới tắm một lần nên da dẻ phần tối màu hơn so với lúc trước.

Việc Tâm Thạch trở thành tâm phúc của Lý Phu T.ử và thường đến nơi của dùng bữa cũng trở thành chủ đề cho đám tạp dịch bàn tán. Đơn giản là ghen ghét mà thôi, bọn hết đồn Tâm Thạch ăn sơn hào hải vị. đồn ác hơn thì nói rằng được phu t.ử cho ăn đan d.ư.ợ.c luyện võ.

Tâm Thạch cũng kh ngu, những tin này thể là do Lâm Sở Kh cùng với đàn em đồn. này sau khi gia nhập thương đội cũng kết được một ít bè phái, tuy đ nhưng chưa đến mức tiếng nói lắm. Nhưng cũng là một khối u nhọt trong thương đội vì bọn này toàn thành phần thích bắt nạt kẻ yếu. chịu trận thường là bộ phận hậu cần như lão Trương. Đến mức mỗi lần phân phát đồ ăn thì bếp trưởng còn phân thêm m phần thì bọn mới chịu tha thôi kh bắt nạt nữa.

Cũng may là địa vị của phu t.ử trong Trác Phủ vẻ khá tốt nên Tâm Thạch dù bị ghen ghét nhưng cứ bộ dạng thư giãn, mặc kệ miệng đời bàn tán.

Kh những thế, nội dung của quyển đạo thư cũng được tích lũy dần dần th qua m ngày này. Đều theo phương thức học thuộc lòng phi tang m tờ gi, kh để lại hậu hoạn gì.

Từ sơ đồ khiếu mạch, đến đường dẫn khí, khẩu quyết nhập định, đều dần chắp nối lại được hình dạng một bộ pháp quyết tương đối hoàn chỉnh. Nhưng khó ở chỗ là tuy thực hành, nhưng cũng kh đáng kể, một là đợi ba cùng phòng say giấc mới lén luyện tập được, hai là bị tiếng ngáy của ba qu nhiễu.

Mà pháp quyết này quan trọng một chữ “Tâm”, nên nếu cứ tiếp tục như này thì khi vào vết xe đổ của nguyên thân.

Lắc lắc đầu, kh muốn để những suy nghĩ tiêu cực ảnh hưởng đến ngày nhận lương của . Đúng, hôm nay đúng là ngày phân phát lương bổng của thương đội. Nên đang đến nơi của Phùng quản sự để nhận lương.

Bầu kh khí đúng kiểu là ngày vui nhất của tháng, ai n đều mặt mày hớn hở xếp hàng. tiền vào thế là ai cũng tự giác nghiêm chỉnh, kh chen lấn xô đẩy. Tâm Thạch vừa đứng xếp hàng vừa nghe đám xung qu bàn tán.

“Này, nhận xong bạc Bạch Yến Lâu một cái cho giải khuây.”

“Hừ, tiêu vào đ được gì. Ta đến sòng bạc, hôm nay tg lớn thì kh cần làm nữa, rời thành cưới cái bà nương.”

Đa phần đều tìm cách tiêu tiền ngay. Vì chia sẻ phòng với khác nên cất giữ kh cẩn thận lại bị cái đồng bạn thó , chuyện này cũng kh hiếm gặp. Cứ vài ba hôm thì thương đội cũng một vụ, Vương đội trưởng ở đội hộ vệ cũng mang xử lý đuổi khỏi thương đội.

Đến lượt , Tâm Thạch tr th Phùng quản sự mặt tươi cười, dường như hôm nay cái gì đó tin vui với nhưng Tâm Thạch kh buồn hỏi. Vốn cũng kh ưa này nên chỉ cần nhận bạc rời ngay. Vì hôm nay còn muốn đến chỗ gia gia để mượn gian phòng tu tập.

Phùng quản sự khi th đến lượt Tâm Thạch thì thần sắc hơi khựng lại, trong mắt hiện lên một tia ghét bỏ. cũng biết Tâm Thạch trở thành tâm phúc của một cái phu tử, A Vũ bơm đểu rằng Tâm Thạch khả năng thay thế ghi chép sổ sách. Tuy chuyện kh đơn giản như thế nhưng lòng bài trừ Tâm Thạch mỗi lúc một sâu. ta nh chóng khôi phục thần sắc, tiếp tục tươi cười chào hỏi:

“Hạo Nam tiểu đệ tốt a?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-30-lan-dau-linh-luong.html.]

Tâm Thạch cũng gật đầu đáp lễ, mồm thì nhắc chuyện chính:

“Còn tốt! Còn Tốt! Ta đến để l bổng lộc, mong quản sự xem xét.”

Sống qua thời đại của , biết qua thất nghiệp đáng sợ, nhưng việc mà chậm lương còn đáng sợ hơn. Nên là hiện giờ kh thể ngăn cản Gen Z nhận lương của .

Phùng quản sự nghe vậy thì l cái bản tính, lia lên lia xuống m cái vuốt vuốt râu, nói:

“Hạo Nam tiểu đệ tháng này 28 c, cộng thêm ngày học chữ thành 29. Kh phạm lỗi, kh bị kỷ luật. Tổng là một lượng, bốn quan, năm mươi đồng. Ta tính kh sai a?”

Tâm Thạch nghe vậy thì trong lòng cấp tốc nhẩm tính:

“29 ngày c, 1450 đồng… Một c bằng 50 đồng.”

Nhẩm xong đáp:

“Chuẩn, chuẩn! Đa tạ Phùng quản sự.”

Tâm Thạch cũng kh lo lắng lương bổng bản thân bị ăn chặn. Cái này to lắm nha, m trăm lận đó. Nếu mà ăn thì bể bụng chứ kh cá mập nào nuốt nổi. biết tầng lớp của Phùng quản sự cách kiếm tiền khác từ thương đội nhưng kh biết rõ là gì mà thôi.

Nhận xong bạc, Tâm Thạch chắp tay cáo từ rời , bạc thì được để trong khe áo. định nhờ Lý Phu T.ử giữ hộ. Đơn giản là ba đệ Lưu Quan Trương hơi kh đáng tin cậy lắm.

Dưới Cổng Thành Cổ Lư,

Dân chúng tụ tập đ nghịt. Đám chen lấn xô đẩy, kẻ nhón chân, bám vào hàng rào chỉ để cho bằng được. Cảnh tượng càng lúc càng hỗn loạn khiến hộ vệ cổng thành thúc giục m tên binh lính tách đám đ ra hai bên, mở một lối rộng ngay giữa đường.

Thần sắc ai n đều mang vẻ hồi hộp, náo nức như đang chờ đợi ều gì.

Bỗng từ xa, dần tiếng vó ngựa chầm chậm đến gần. Sau đó là lá cờ hiệu bay phấp phới, hình bóng một đoàn binh lính dần hiện ra trong bụi mờ. Dẫn đầu chính là Trác Quang Chính oai phong lẫm liệt. Con tuấn mã hí dài như tuyên cáo chiến tg trở về. Dân chúng lúc này cũng kh nhịn được mà bàn tán xôn xao.

! Trác tướng quân hôm nay trở về! Hẳn lũ phỉ đã bị dọn dẹp ?”

“Kh biết a! Nhân gia tuần m vòng xong về th báo đã diệt sạch phỉ cũng kh biết chừng.”

Dù là huyện thành đã nỗ lực thành lập các trạm c gác, đội tuần tra. Quả đúng lại an toàn hơn trước nhiều nhưng chín mười ý, kh c hay góp ý kiến. Nên cũng kh thể ngăn việc dân chúng nghi ngờ.

Kh để dân chúng bàn tán quá lâu. Trác Quang Chính cùng với m đội phó đã cưỡi ngựa vào thành, theo sau đoàn binh lính là một dãy những nam t.ử mặt mày lấm lem bụi đất, quần áo xộc xệch như vừa bị tra tấn. Tất cả đều bị g cùm khóa lại, được nối với nhau bằng một sợi dây thừng thô lớn, cả đoàn tù binh khoảng ba mươi cứ vậy mà bị áp giải .

Dân chúng th cảnh này thì sắc mặt hớn hở. Bắt đầu tung hô Trác Quang Chính cùng đội binh lính.

“Trác tướng quân uy vũ!”

“Trác tướng quân uy vũ!”

còn dập đầu quỳ lạy. Đám võ giả được chiêu mộ theo cũng được thơm lây.

Đang giữa chừng, Trác Quang Chính phía bên cạnh nói với giọng bình thản nhưng kh cho phép từ chối:

“Phùng đội phó. Đoàn tù binh này ngươi thay ta áp giải đến nha môn. ở đó hẳn đã chờ từ lâu.”

Phùng Th Lang nghe vậy thì thần sắc khẽ động, ngập ngừng một chút nói:

“Cái này…”

Trác Quang Chính th vậy chỉ cười khẩy, nói với giọng ềm nhiên:

“Yên tâm, kh thiếu phần tốt của ngươi.”

Phùng Th Lang nghe vậy liền đáp:

“Đa tạ tướng quân.”

Sau đó là đoàn chia làm hai hướng. Một là Phùng Th Lang áp giải đến Nha Môn gần Lâm Gia. Còn Trác Quang Chính mang binh lính trở về quân do để nghỉ ngơi.

Trở về quân do, Trác Quỳnh Dao cùng m vị tộc thúc đã đợi nơi này từ trước. th bóng dáng nữ nhi, Trác Quang chính khẽ thở dài trong lòng. Ồng sau đó phất phất tay, nói với một cái đội phó:

“Thu xếp cho đệ nghỉ ngơi. Dân phu cùng thương binh thì ngươi xem bên thương đội còn chỗ thì sắp xếp cho bọn chữa thương.”

Phân phó xong những này, cũng xuống ngựa cuốc bộ vào một cái lều trại trong do .Đi theo sau còn Bạch trưởng lão cùng với Trác Quỳnh Dao, ánh mắt nàng lú này sáng rực vẻ chờ mong. Vừa kh gian nói chuyền, nàng lập tức lên tiếng mà hỏi:

“Cha định dùng số vũ khí kia như thế nào?”

Trác Quang Chính nghe vậy thì hơi chạnh lòng một chút. Vì đứa con gái hiền dịu ngày nào kh còn hỏi thăm như trước mà thay vào đó là nàng bây giờ cứ chăm chăm vào chuyện gia tộc.

Kh để thất vọng quá lâu, Trác Quỳnh Dao lúc này mới tiến đến xoa vai, bóp lưng cho Trác Quang Chính. Nhận ra lực đạo của nàng ểm gì đó lạ lạ, mắt của Trác Quang Chính sáng lên, kh kìm được tò mò mà hỏi:

“Luyện bì?”

“Trung kì.” - Quỳnh Dao tự tin đáp lại một cách nh gọn, giọng ệu mang theo m phần ngạo kiều.

Nghe được đáp án cùng cách trả lời tự tin của nàng. Trác Quang Chính kh nhịn được mà cười thành tiếng:

“Ha ha ha! Tốt, quả thật cân quắc kh thua đấng mày râu. Dao nhi muốn ta thưởng gì thì nói.”

Quỳnh Dao nghe vậy thì biết kế “nịnh thần” cũng thành c. Nàng sau đó thu tay lại, khẽ ho khan, vừa vuốt cằm vừa nói:

“Nữ nhi vừa đặt một lô đan d.ư.ợ.c từ Hoàng Gia. Nếu chúng ta dùng đan d.ư.ợ.c để phát thưởng cho võ giả sẽ tiết kiệm hai phần ngân lượng.”

Bạch trưởng lão đứng cạnh nghe vậy cũng hơi gật đầu, biểu lộ tán thành.

Còn Trác Quang Chính, là một cái võ si, biết nữ nhi luyện võ thành tựu cho dù là cấp bậc thấp nhất cũng khiến đủ vui lòng. Nếu tốt cho Trác Gia thì để nàng tùy ý mà thôi.

P/S: Tới khúc nấu nướng của Quỳnh Dao . M chap sau đất diễn nàng hơi nhiều. Nhờ vậy Tâm Thạch thời gian để cẩu. Yên tâm là biến cố ập đến với ngay thôi.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...