Gen Z Tại Tu Tiên Giới
Chương 31: Chuẩn bị
Chương 31: Chuẩn bị
Nói chuyện bên lề một hồi thì ba cũng trở về chuyện chính. Bạch trưởng lão lúc này thu hồi khí tức ẩn vào một góc, đề phòng nghe lén. Để lại kh gian cho Quỳnh Dao cùng Trác Quang Chính nói chuyện.
Quỳnh Dao lúc này kh còn vẻ ngạo kiều, nàng lúc này sắc mặt nghiêm nghị, hạ giọng xuống mức thấp nhất để đủ cho hai nghe hỏi:
“Thuận lợi?”
Trác Quang Chính cũng gật đầu trả lời:
“Kh tệ, nhưng là võ cử lần sau ta đề cử tên họ Phùng thay vì tộc nhân. Chỉ cần qua mặt được lão Đỗ thì coi như xong chuyện.”
Quỳnh Dao nghe vậy cũng là thở dài một hơi, nhẹ nhõm là vì mọi chuyện đang đúng hướng, nhưng lại phần bất đắc dĩ. Chỉ tiếc một d ngạch võ cử cứ thế mà tuột khỏi gia tộc.
biết ở Ngu Quốc, Võ Cử kh chỉ là con đường thăng tiến dành cho các võ tướng về mặt địa vị, mà nó còn là cơ duyên dành cho những ai đang kẹt tại ngũ luyện thăng lên lục luyện, tu thành kình lực.
Cũng kh chỉ duy nhất con đường này là thể tăng tiến tu vi võ đạo. Đối với một số thiên tài võ học hay những ai gia tộc hậu thuẫn phía sau thì đạt đến Hóa Kình kh việc khó. Nhưng đối với một gia tộc như Trác Gia, vốn đã kiệt quệ sau khi nuôi dưỡng thành c một cái gia chủ đạt đến ngũ luyện, sau đó nhờ vào võ cử nên Trác Quang Chính mới cơ hội thăng lên Hóa Kình như ngày hôm nay. Hiện giờ còn thắt lưng buộc bụng nhường lợi ích của gia tộc thì cứ gọi là thương gân động cốt.
Nhưng kh thể kh như vậy. Chỉ cần vượt qua đợt này, sau đó áp dụng đúng chính sách để lăn cầu tuyết thì lợi ích thu lại được sẽ vô cùng xứng đáng.
…
đội phó ban nãy được Trác Quang Chính giao cho nhiệm vụ sắp xếp thương binh vào quân do chữa thương lúc này sắc mặt đang phần căng thẳng. được giao nhiệm vụ này nhằm cho Đỗ phó úy bớt cảnh giác mà chú ý đến đám “thương binh”.
Phía sau này là một đoàn dân phu đang phụ giúp đẩy những tiểu xa chở đầy binh lính với những vết thương chằng chịt. Thương thế một t.h.ả.m hơn một , kẻ thì mất cánh tay, thì ruột lòi từ phần bụng dùng băng vải cố định lại.
Kh chỉ thương binh, còn t.ử sĩ, những kh may hi sinh cũng được phủ vải thô chờ đợi trao trả cho thân nhân. Trong số thương binh t.ử sĩ này, kh chỉ binh lính dưới trướng Trác Quang Chính mà còn nhân sĩ giang hồ, thế mới th được độ khốc liệt của chuyến diệt phỉ này.
Đi đến một quân do lớn, từ bên trong một gã trung niên nam t.ử bước ra. này khoác giáp nhẹ, ánh mắt láo liên liếc mang theo m phần dò xét. chính là Đỗ Kỳ An, nắm chức phó huyện úy trong quân do. này nhiệm vụ thay thế Trác Quang Chính khi xuất binh ngoại thành, ngoài ra cũng đảm nhiệm ghi chép sổ sách và tr coi kho khí tài. thể nói trong quân do, ta chỉ dưới mỗi trướng của Trác Quang Chính.
Hai vừa đối mặt nhau. Đỗ Kỳ An đã nở một nụ cười đặc trưng của chốn quan trường nói:
“Sơn đội phó đây là thu xếp cho m đệ chữa thương ?”
Trác Khải Sơn nghe vậy liền gấp gáp chắp tay, nói với giọng ệu m phần vội vã:
“Đúng vậy Đỗ phó úy, hiện đang nguy cấp, mong ngài th báo m cái đại phu cứu chữa ngay.”
Đỗ Kỳ An nghe vậy thì về phía sau Trác Khải Sơn. Kh thì thôi, nhưng đã cũng hít một hơi thật sâu. ta sau đó nhíu mày, lạnh giọng chất vấn:
“Này tổn thất là hơi nhiều kh?”
ta kh là tiếc mạng binh lính. Nhưng là chữa trị thương binh hay lo liệu hậu sự cho t.ử sĩ cũng là một khoảng kh nhỏ. Mà khoảng này lại l từ quân khố. sơ qua thì trên m cái tiểu xa này cũng trên dưới năm mươi mạng. Cũng kh chỉ chi phí hậu sự với chữa thương, còn là phát thưởng cho binh lính cùng với nhân sĩ giang hồ tham gia vây phỉ.
xúc động muốn chất vấn xem diệt phỉ kiểu gì t.ử thương nhiều đến vậy. Nhưng Trác Quang Chính là cấp trên của , dù kh phục cũng kh quyền chất vấn. Trác Khải Sơn lúc này mới vội vàng bổ sung:
“Đỗ Phó Úy yên tâm, nếu quá tải thể dời qua thương đội. Trác tiểu thư nguyện dùng một phần thương khố bù đắp.”
Đỗ Kỳ An nghe vậy thì thầm cười lạnh trong lòng:
“Thạch Mã thương đội vừa mới chiêu tuyển một đống nhân sự ? Ốc còn kh mang nổi ốc mà làm bộ mặt nhân nghĩa cho ai ?”
Cộng thêm với mức treo thưởng một đầu phỉ hai lượng bạc đã c bố. Dù cho chiến lợi phẩm thu được từ trại phỉ hậu hĩnh đến mức nào thì phần chi phí ban thưởng cũng là một khoảng khổng lồ. muốn xem xem, Trác Gia thể gồng gánh khoảng này như thế nào. Miễn là kh thiệt hại quân khố thì vui lòng đứng trò hay này.
Vốn mang tâm thế trò vui, cùng với Trác Gia nguyện gánh phần tổn thất, Đỗ Kỳ An cũng kh muốn kiểm tra số lượng thương binh t.ử sĩ. Nếu Thạch Mã thương đội muốn gánh thì đó là trách nhiệm của thương đội chứ kh của .
Đỗ Kỳ An sau đó nở một nụ cười m phần châm chọc nói:
“Tốt a! Mau cho các đệ vào chữa thương. Cứu được bao nhiêu mạng thì hay b nhiêu.”
Trác Khải Sơn nghe vậy thì thở phào trong lòng một cái. chắp tay đa tạ với Đỗ Kỳ An quay lại quát với đám dân phu:
“Nh, khẩn trương lên cho m đệ vào chữa trị.”
Đám dân phu nghe vậy cũng là chân tay mau lẹ, dùng hết sức bình sinh mà đẩy về phía m cái lều thương binh.
Đỗ Kỳ An tr th cảnh này thì kh nói gì thêm, chỉ trở vào trong quân do. ta sau đó ngồi lên bàn, l ra một mẫu gi nhỏ, viết viết cái gì đó, cột vào chân một con quạ thả nó bay khỏi quân do.
Đoàn tiểu xa của Trác Khải Sơn vừa tới lều trại, đám dân phu lập tức bận rộn. Những chiếc cán vải được kéo ra, thương binh được vận chuyển vào lều, chuẩn bị cho đại phu cứu trị. Dù đám dân phu hết sức cẩn thận, động tác nh gọn mà nhẹ nhàng nhưng vì vết thương quá nặng mà kh nhịn được rên rỉ thành tiếng.
Sắp xếp xong cho thương binh thì cũng đến nhóm t.ử sĩ. Tấm vải thô được giở ra, bên trong là một hàng nam t.ử nằm yên kh động đậy. Lúc này m cái dân phu bắt đầu sắp xếp một nhóm t.ử sĩ này thành hai nhóm.
Một nhóm đúng nhiều thương tích thê thảm, thân xác bắt đầu dấu hiệu thối rữa. Một nhóm thì quần áo xộc xệch, dù nhiều vết m.á.u nhuốm đỏ thẫm cả bộ nhưng nếu kĩ trên những cái “xác” này thì chỉ thể th được những vết bầm tím, cũng kh vết thương chí mạng, thân thể vẫn còn ấm, mắt nhắm nghiền như đang… ngủ.
Nhóm “xác” này được lặng lẽ vận chuyển đến Thạch Mã thương đội. Hôm nay là ngày phát lương nên trong thương đội đa phần rời để tiêu tiền nên kh m ở lại mà để ý đoàn tiểu xa này.
Đoàn tiểu xa đến một cái nhà kho, nơi này đã của Trác gia bao gồm cả Vương đội trưởng đợi sẵn.
Vương đội trưởng đón xong nhóm dân phu này thì Trác Khải Sơn cũng thở ra một hơi như trút hết gánh nặng.
“Nhiệm vụ coi như hoàn thành, mọi thứ nằm trong thương đội thì thuộc quyền quản lý của thương đội. thể trở về báo tin cho tiểu thư .” - Trác Khải Sơn thầm nghĩ trong lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-31-chuan-bi.html.]
Sau khi cửa kho bị đóng thì đám xác này lập tức bị nhóm dân phu dùng các dây thừng thô to, trói cả tay lẫn chân. Tất cả đều được nhét khăn kín kèm t.h.u.ố.c gây tê lưỡi để kh cho phát ra tiếng động.
Một lúc sau, một số trong nhóm “xác” này bất ngờ mở mắt tỉnh dậy. Dù đầu óc còn hơi mê man nhưng sau khi phát hiện tình cảnh hiện giờ, bọn chúng ra sức vùng vẫy,muốn hét cái gì nhưng mồm bị nhét khăn kín mít, kh thể thốt thành lời. Vương đội trưởng tr th bọn này thức dậy thì dùng roi quất mạnh một cái khẽ quát:
“Câm cái mõm ch.ó lại! Còn động đậy bổn gia cho các ngươi sống kh bằng c.h.ế.t.”
Kẻ vừa bị roi quất hai mắt trừng trừng, cơn đau thấu xương khiến gân x nổi chằn chịt. Giống như đã chấp nhận số phận, ta sau đó thôi kh vùng vẫy, dần yên tĩnh lại. Nhưng ánh mắt đám Vương đội trưởng đầy căm phẫn, như muốn xé bọn họ làm ngàn mảnh.
…
Tại Nha Môn,
Lâm Văn Hòa đã ngồi trên lưng ngựa chờ tại đây từ lâu cùng với một số binh lính. Một lúc sau thì Phùng Th Lang cũng áp giải đoàn tù binh đến nơi. Ánh mắt hai chạm nhau. Lâm Văn Hòa liền chắp tay nói:
“Đa tạ Phùng , đến đây thì phần việc còn lại cứ giao cho tại hạ.”
Phùng Th Lang nghe vậy thì chỉ gật đầu, tránh qua một bên cho binh lính dưới trướng áp giải tù binh về phía Lâm Văn Hòa. sau cũng qua đám tù binh với ánh mắt dò xét một lần, thần sắc hơi nghi hoặc. Lâm Văn Hòa về Phùng Th Lang hỏi:
“Chỉ bao nhiêu đây?”
Phùng Th Lang nghe vậy thì như đã chuẩn bị từ trước, dõng dạc trả lời:
“Hòa kh biết, bọn phỉ này gan to tày trời. M cái phỉ tu vi cao thì cứng đầu thà c.h.ế.t chứ kh bu tay chịu trói nên chỉ bắt được từng này.”
Lâm Văn Hòa nghe vậy thì nheo mắt lại, lòng nghi ngờ càng sâu. Bởi trong đám tù binh này, những kẻ đầu sỏ của trại phỉ thì kh , chỉ l b vài tên tép riu tu vi luyện bì.
Bỗng lúc này, một con quạ đen bay đến, Lâm Văn Hòa nghe tiếng cánh chim vỗ thì đưa một tay ra cho con quạ làm chỗ đáp. Đón được quạ, gỡ xuống mẫu gi dưới chân con quạ qua một lần. Phùng Th Lang th thế cũng kh nói gì, như đã biết những này từ trước.
Đọc xong phong mật tín, thần sắc Lâm Văn Hòa mới hòa hoãn xuống m phần. sau đó mới chắp tay nói với Phùng Th Lang:
“Mong Phùng thứ lỗi. Ta xin nhận đám tù binh này. Mong báo với Trác tướng quân rằng mọi thứ sẽ được sắp xếp ổn thỏa.”
Phùng Th Lang sau đó cũng chắp tay cáo từ, thu binh trở về quân do.
Lâm Văn Hòa sau khi cho nhốt đám tù binh vào nhà lao thì trở về Lâm Phủ. Đi vào thư phòng của Lâm Văn Quỳ, chắp tay dâng lên phong thư tín báo cáo:
“Đỗ phó úy truyền về Trác Gia lần này tổn thất nặng nề. Khả năng cao còn xuất huyết nặng nếu thực hiện phát thưởng theo cam kết.”
Lâm Văn Quỳ nghe vậy thì gật đầu hài lòng, lão sau đó lại hỏi:
“Tiểu Nhung vẫn chưa tìm ra cái dân đen đó à?”
Lâm Văn Hòa nghe vậy thì thần sắc vừa mừng vừa lo trả lời:
“Nàng ta trở thành thân tỳ nữ của Trác Quỳnh Dao, kh tiện liên lạc với chúng ta nữa.”
Lâm Văn Quỳ sau khi nghe xong báo cáo thì ngón tay gõ bàn đăm chiêu. Sau một hồi suy nghĩ, gật đầu nói:
“ thể chuẩn bị được . Th báo cho m cái bang hội cùng làm, bọn lần này tổn thất nặng nề. Ắt cũng muốn chơi Trác Gia lại một vố.”
…
Tâm Thạch vốn muốn mượn chỗ của Lý Phu T.ử dùng làm nơi tu tập nhưng hôm nay xui.
Tại gian phòng của Lý Phu T.ử còn xuất hiện một cái nữ nhân, nàng này bộ dáng thùy mị, nết na. Đúng kiểu Tâm Thạch thích. Nàng chính là thân tỳ nữ của Quỳnh Dao. Nghe gia gia nói thì hôm nay nàng được Quỳnh Dao chỉ định đến đây để kèm cặp dạy chữ cùng với cái Tuyết.
Biết hôm nay chỉ thể làm cái học đồ ngoan ngoãn. Tâm Thạch cũng là bất đắc dĩ. Nhưng được ngồi học cùng một cái mỹ nữ cũng là trải nghiệm ít được. Huống gì cả tháng trong thương đội ăn cùng nam nhân, ngủ cùng nam nhân, nghe nam nhân đ.á.n.h thức khiến hơi ớn lạnh.
Vừa rèn chữ, Tâm Thạch cũng tìm cớ trò chuyện với nàng:
“Cô nương này thể cho ta biết d tính?”
“Ta tên một chữ Nhung. Còn… c tử?” - Hỏi đến Tâm Thạch, nàng này còn tỏ cái tư thái tiểu nữ nhân ngại ngùng, kh biết nên gọi Tâm Thạch là gì. Nhưng th Tâm Thạch trẻ tuổi, còn là học đồ tâm phúc của Lý Phu Tử, nàng vẫn gọi một tiếng “c tử”.
“Tên còn Việt nha… “ - Tâm Thạch thầm nghĩ trong lòng.
Trò chuyện mới biết. Nhung cô nương cũng thân cô nhi, sống lang bạt trong thành. Sau khi biết Thạch Mã thương đội chiêu tuyển bèn đến thử vận may. Cơ duyên xảo hợp mà được Quỳnh Dao chọn trúng. Tâm Thạch chỉ thể đoán rằng do Quỳnh Dao thương phận phụ nữ mà tuyển nàng làm thân thị nữ.
Nhưng hỏi đến tên thôi thì hết bài vở . Thời đại của tán tỉnh nhau qua m dòng tin n nó dễ lắm, thậm chí gửi “meme” thay cho m lời tán tỉnh còn hiệu quả hơn nhiều. Nguyên thân vốn kh nói chuyện với nữ nhân bao giờ. nhờ l hết tự tin của kiếp trước mới nói được câu tròn vành rõ chữ. còn kh biết được m cặp đôi ở thời đại này tán nhau như nào đâu.
Nghĩ nghĩ lại, chỉ thở dài trong lòng một cái. Tâm Thạch bây giờ còn chưa lo nổi cho bản thân, huống gì một cái nữ nhân xa lạ. Lắc lắc đầu, bỏ ý định nói câu: “ nuôi cô.” như trong phim Châu Tinh Trì. khôi phục vẻ lạnh nhạt trả lời:
“Ta tên Hạo Nam.”
P/S: Vì tổn thất trên bề mặt của Trác Gia hơi nhiều nên Lâm Văn Hòa nghĩ chuyến diệt phỉ nàng khá khốc liệt, kh bắt được tù binh tu vi cao. Nên mới bỏ nghi hoặc nhé.
Tiểu Nhung ở chỗ này nên kh th báo kế hoạch của Quỳnh Dao với thương đội cho Lâm Gia biết được nha chị em độc giả. Giai đoạn này ta viết bằng lap, mà lap ta liệt chữ “c” nên chị em th sai chính tả thì cứ nhắc ta nhé. Cảm ơn nhiều.
Chưa có bình luận nào cho chương này.