Gen Z Tại Tu Tiên Giới
Chương 36: Này gọi là nông cụ - Quỳnh Dao xử án (1)
Chương 36: Này gọi là n cụ - Quỳnh Dao xử án (1)
Tiểu thư đã từng nghe qua Phóng Lợn?”
Đương nhiên câu trên chỉ là suy nghĩ tếu táo trong lòng Tâm Thạch. Bởi đang tình cảnh nghiêm túc thế này, cho cái phương án cũng cần nghiêm túc một chút.
ều Tâm Thạch kh hiểu cho lắm, Quỳnh Dao cần số lượng nhiều để làm gì. Nhưng đây kh lúc chất vấn ngược lại nàng.
Tâm Thạch ho khan hai tiếng, tỏ vẻ cao thâm mạt trắc, vừa vuốt cằm vừa nói như quân sư đang hiến kế:
“Tiểu thư đã cân nhắc qua đúc lại?”
Quỳnh Dao nghe thế thì nhíu nhíu mày, nàng nói với giọng chút kh vui:
“Đã cân nhắc qua. Nung chảy đúc lại, tốn kém đã đành, lại còn hao phí thời gian. Đừng nói là kế sách của ngươi chỉ b nhiêu a!”
Tâm Thạch tr th thần sắc của nàng thay đổi thì cũng kh thừa nước đục thả câu, vội bổ sung:
“Ài, kh . Tiểu thư chỉ cần cho sửa lại phần sắc bén cho giống n cụ là được.”
Nói xong, gãi đầu một cái, bởi vốn từ của cũng kh nhiều, dùng từ hiện đại thì sợ hai kh hiểu. Tỏ vẻ khó xử, chắp tay nói với Quỳnh Dao:
“Tiểu thư cho ta xin cây bút với nghiên mực, ta họa một thể cho dễ hình dung.”
Quỳnh Dao ban đầu nghe Tâm Thạch nói đến việc sửa đổi thành n cụ thì hơi ngời ngợi. Dù vẫn chưa rõ lắm, nhưng nàng vẫn muốn xem Tâm Thạch đây là muốn nấu nướng cái gì.
“Tiểu Nhung!” - Quỳnh Dao ra ngoài cửa gọi.
Một lúc sau thì gi bút cũng được mang vào. Tiểu Nhung hỗ trợ mài mực xong thì bị Quỳnh Dao cho lui ra ngoài, Tâm Thạch chậm rãi chấm bút, múa vài đường cơ bản. Hình vẽ của loại vũ khí dần hiện ra trên trang gi. Dựa vào ký ức về th đao của bọn thổ phỉ nên vẽ lại nh.
Th đao chỉ cần tách lưỡi, hạ cạnh là thể cắt ra tối thiểu thành hai mảnh giống cái d.a.o bầu. chọn một th trúc cột vào để nối thành một món vũ khí tự chế. Tâm Thạch càng vẽ rõ nét, Quỳnh Dao càng cảm th vũ khí này tr quen mắt. Dù nét vẽ hơi nguệch ngoạc một chút, kh chi tiết như một họa sĩ Áo nào đó, nhưng con chim dù ít thịt nhưng ngũ tạng vẫn đủ. Đến khi Tâm Thạch vẽ xong, trong mắt nàng chạy qua một đạo tinh mang.
“Này mẹ nó chẳng là Phóng Lợn trong trò chơi Tiệm Phở Hai ?”
Nhớ lại Tâm Thạch từ khi gia nhập thương đội cũng dùng tên giả là Hạo Nam. Trong đầu Quỳnh Dao nảy ra cái suy đoán kinh thiên động địa:
“Chẳng lẽ … Kh thể nào! Kh thể! Truyện trên mạng đâu cái nào viết nhiều cùng xuyên kh bao giờ…”
Trong khoảnh khắc, tâm tình nàng trở nên phức tạp nhiều. Càng nghĩ, nàng nghi ngờ càng sâu, lòng càng dâng lên báo động cảnh giác. Thậm chí Quỳnh Dao còn muốn nhờ Bạch trưởng lão bóp c.h.ế.t thiếu niên trước mắt cho xong chuyện. Nhưng nếu Tâm Thạch cũng biết Phóng Lợn thì hẳn là đồng hương với nàng. Đồng bào ai nỡ làm vậy với nhau bao giờ?
Trong lúc Quỳnh Dao đấu tr tâm lý thì Tâm Thạch đang hí hửng, thưởng thức kiệt tác của bản thân một cách vô tri. Hoàn toàn kh chú ý đến sắc mặt lạnh xuống của Quỳnh Dao.
sau hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh.
“Cũng thể là trùng hợp thôi. Nhưng nếu quả thật là xuyên kh thì đã ? Cái thế đạo này còn ai đáng tin hơn đồng hương?” - Quỳnh Dao thầm nghĩ trong lòng.
Quỳnh Dao sau đó như vô tình mà cố ý, nàng mím môi dò hỏi Tâm Thạch:
“Ý kiến kh tồi, Hạo Nam đệ định đặt tên cho thứ này là gì?”
Tâm Thạch lúc này vẫn trong tư thái chứng minh giá trị bản thân. Vì nghĩ rằng nàng đây là đang thử, tự tin nói ra câu trả lời mà tự cho là nàng muốn nghe:
“Gọi n cụ a! Kh gọi quân khí được nữa.”
Nói , còn chớp chớp mắt. Như cái hiền tài đang đợi khen thưởng.
Quỳnh Dao nheo mắt lại, một hồi lâu. Tâm Thạch th thế liền chút kh thoải mái, ánh mắt nàng lúc này hơi đáng sợ, cho loại cảm giác thấu tâm can. Tâm Thạch ho khan một cái hỏi:
“Tiểu thư đây là kh hài lòng ở ểm nào a?”
Nghe câu trả lời của Tâm Thạch, cộng thêm ánh mắt thiên chân vô tà của . Quỳnh Dao lúc này mới bu lỏng cảnh giác, trong lòng nàng thở dài một cái.
“ thể ta suy nghĩ hơi nhiều . Ài!”
Trác Quỳnh Dao cũng c nhận, sáng tạo tối đạo của Tâm Thạch lại thể giải quyết một cách triệt để những vấn đề nàng đang gặp . Kh là nàng kh nghĩ qua mài lại cho vũ khí thay hình đổi dạng, nhưng sau đó sẽ kh giá trị chiến đấu quá cao. Hình dáng của Phóng Lợn lại thể chiến đấu hiệu quả, kh chỉ cho những ai đã quen dùng thương pháp, mà còn thể linh hoạt xem như một loại vũ khí sử dụng một lần phóng ra gây bất ngờ cho kẻ địch. Kh những thế, bảng vẽ này còn thể áp dụng được với kiếm, thương, mảnh giáp…
Quỳnh Dao sau khi suy nghĩ xong những này cũng gật đầu, nàng sau đó mỉm cười tán thưởng.
“Tốt! Tốt! Gọi là n cụ.”
Được Quỳnh Dao xác nhận, trong lòng Tâm Thạch thở phào nhẹ nhõm. sau đó chắp tay, hỏi với thái độ thăm dò:
“Vậy thưa tiểu thư, như thế đủ giúp ta thoát được lần này?”
Quỳnh Dao nghe thế thì chỉ cười khẽ, nàng đáp:
“Còn tùy… thuộc vào Hạo Nam đệ.”
“Ta?” - Tâm Thạch vừa nói, một tay vừa chỉ chính với vẻ mặt khó hiểu.
…
Bên ngoài, A Vũ cùng Phùng quản sắc mặt khó coi đến cực ểm. sau còn cảm th chút hối hận khi bành trướng mà kh chọn ngày. A Vũ thần sắc bất an, quay sang hỏi Phùng quản sự:
“Ngài xem, cái này…”
Phùng quản sự biết lo lắng, nhưng lão càng lo lắng hơn. Lão cũng tính qua từ trước, từ đầu tới đuôi cũng chỉ là cái đứng đằng sau quan sát. Toàn bộ quá trình từ tính kế đến đưa tang chứng một mực là A Vũ làm. Chuyện đâu ngờ đến nước Trác Quỳnh Dao cũng tham gia vào, này đã vượt quá tầm kiểm soát của lão.
“Đừng lo, nếu bọn khai ra ngươi. Ta bảo lãnh cho ngươi toàn mạng… Với cả quân khí ở trong bao vải từ trước, Hạo Nam kh thoát khỏi liên quan, cứ chờ xem …” - Phùng quản sự trấn an A Vũ.
Một lúc sau, tất cả các nghi phạm được mang ra ngoài. Bất ngờ là Quỳnh Dao cũng kh th báo kết quả thẩm vấn, kh kết luận ai là nội gián hay ai vu oan giá họa. Chỉ cho hộ vệ giữ cả sáu ở yên một góc. vẻ như nàng đang đợi cái gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-36-nay-goi-la-nong-cu-quynh-dao-xu-an-1.html.]
Tên binh lính lúc đầu được Quỳnh Dao cử làm việc lúc này cũng quay lại, cùng là một cái lão đầu vận đồ hành nghề của đạo sĩ, vừa vừa xoay xoay bàn bát quái, còn xung qu một lượt bấm đốt ngón tay như thể đang tính toán cái gì. Phong thái lão đạo khiến trong nghề cũng c nhận một tiếng đạo hạnh cao thâm.
Lão đạo sĩ sau khi đến thì lập một tế đàn, âm dương bát quái đủ bộ. Dù vẫn còn là ban ngày nhưng nhang đèn cũng được chuẩn bị thập phần chu đáo, bộ dạng giống như đang chuẩn bị làm phép đến nơi.
Đám tạp dịch cùng nghi phạm đều một mặt mộng bức. Kh cần biết Trác Quỳnh Dao đây là muốn nấu nướng cái gì, nhưng phong cách xử lý chuyện nội bộ của nàng này quả thật để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng mọi .
“Đây là kh tra được nội gián nên tìm thầy coi bói để tính ra hay ?”
“Sặc, cũng khi lắm.”
Vương đội trưởng nghe th lời bàn tán thì mặt cũng đen lại. Này cũng kh trách được, theo Trác Gia hai mươi năm mà chưa bao giờ gặp trường hợp như này. Trác tiểu thư chơi hơi hoang dã, lão cảm th chút hối hận vì quyết định hạ cái để làm việc dưới trướng của nàng.
Vương đội trưởng xúc động muốn hỏi Quỳnh Dao đây là đang làm cái gì, sau một hồi cân nhắc thì lão bỏ ý nghĩ này. Nếu Quỳnh Dao giải quyết kh ổn thỏa thì báo với Trác Quang Chính một tiếng là được, ảnh hưởng uy vọng của nàng chứ kh của . khi lần này nàng ngã ngựa, thì lão kh cần khúm núm với nàng nữa cũng nên.
Còn Phùng quản sự là cái nhân tinh, kh vì Trác Quỳnh Dao là chơi hệ tâm linh mà lập tức bu lời trào phúng nàng. Bởi vì những việc Quỳnh Dao đã làm chứng tỏ nàng kh kẻ vô tri. Quỳnh Dao làm như này hẳn là ẩn ý đằng sau, thậm chí lão bắt đầu nghi ngờ nhân sinh quan là liệu hay kh tồn tại ma quỷ.
Các nghi phạm sáu tất cả. Từ Tâm Thạch, ba đệ Lưu Quan Trương cho đến hai tên đàn em Lâm Sở Kh. Bọn lúc này bị ép quỳ hai chân trước cái lễ đàn làm phép của lão đạo sĩ. sau lúc này đang đứng trên tế đàn, sắc mặt nghiêm nghị, chắp tay với Quỳnh Dao nói:
“Trác tiểu thư, đã chuẩn bị xong.”
“ thể bắt đầu.” - Quỳnh Dao gật đầu đáp lại.
Lão đạo sĩ sau khi được Quỳnh Dao xác nhận thì l ra một th kiếm gỗ và hai con rối hình to cỡ bàn tay. Chuẩn bị xong đồ nghề thì lão bắt đầu tiến lại phía Tâm Thạch và Lưu Bi. Hai tr th lão đạo sĩ tay cầm kiếm gỗ, tiến về phía bọn họ với ánh mắt bất thiện thì trong lòng run lên.
Kh làm việc dư thừa, lão đạo sĩ dùng kiếm gỗ cắt một đường ngọt lẹm lên đồng phục tạp dịch của hai . Kh ai ở đây là võ đạo cao thủ nên cũng kh nào nhận ra là làm cách nào một th kiếm gỗ lại sắc bén đến vậy. Đám đứng xem tr th cảnh này cũng một hồi trầm trồ.
Tâm Thạch chỉ cảm giác được thứ gì đó xoẹt qua góc áo, giống như một sợi l vũ bay trong gió vô tình lướt qua vậy. Tiếng động thậm chí nhỏ đến mức cả Tâm Thạch và Lưu Bi chỉ kịp phản ứng lại sau khi mảnh vải đã rơi xuống đất. Tâm Thạch vô thức nuốt một ngụm nước bọt, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán.
“Kiếm pháp thật lợi hại!”
“Quả thật lợi hại! bộ dáng cũng ngoài sáu mươi , kiếm pháp vẫn lợi hại như vậy hẳn trong giang hồ kh kẻ vô d.”
Đám xung qu thay nhau bu lời tán thưởng. Cũng cố xem lão đạo sĩ nhân vật phong vân nào đã đến tuổi xế chiều hay kh.
Quỳnh Dao chứng kiến đường kiếm đó, trong lòng nàng sinh ra một cảm giác hâm mộ. Nhưng bề ngoài từ đầu đến cuối vẫn bộ dáng như biết từ trước, kh quá nhiều cảm xúc.
Lão đạo sĩ bộ dáng thong dong, kh hề để tâm đến lời tán thưởng. ta sau đó làm một hành động khiến toàn trường im bặt.
Chỉ th hai ngón lão khẽ búng, hai mảnh vải nằm trên đất như bị vô hình lực hút kéo lên, bay thẳng đến bàn tay lão đạo sĩ nằm gọn như thể đạo pháp hiển linh.
Chỉ im lặng trong khoảnh khắc. Trong số tạp dịch, kẻ lập tức cung kính quỳ rạp xuống đất, vừa bái lạy vừa hô:
“Tiên sư! Bái kiến đại tiên sư!”
Chỉ cần kẻ đầu, sau đó là đám tạp dịch đồng loạt làm theo. Khung cảnh lúc này giống như giáo phái nào mới ngang khai sáng đạo pháp, thần sắc cung kính, ánh mắt nóng rực. Thiếu ều viết lên mặt ba chữ “Truyền cho ta”.
Lão đạo sĩ một mặt nghiêm nghị từ sớm, cực kì kiệm lời, cứ để hành động chứng minh bản lĩnh. Để khi lão chịu mở miệng, từng lời nói lại càng sức nặng:
“Kh dám nhận! Kh dám nhận! Chư vị quá khen! Bần đạo đạo hạnh chỉ b nhiêu, kh đến mức tiên sư cao cao tại thượng!”
Vừa dứt lời, lão đạo sĩ liếc toàn trường một lần tiếp tục thong dong lên tiếng:
“Lão phu cũng là phàm phu tục tử! Nhận tiền của , giúp giải quyết hậu hoạn là chuyện thường tình.”
Phùng quản sự hai chân mềm nhũn, mồ hôi hột lăn dài trên trán. Nhưng Là lăn lộn ở thương đội hai mươi năm, thuộc địa phận cổ Lư Thành. Nhân vật nào mà kh biết, huống gì là một cái đạo sĩ đạo hạnh cao thâm. Dẫu vậy, bộ dạng lão đạo sĩ này là lần đầu gặp, kh hề biết nào như thế ở Cổ Lư Thành. Chuyện lạ tất yêu, nhưng cứ càng như vậy thì càng kh dám làm gì.
Thử hỏi nếu chất vấn nhầm một cái đạo sĩ đạo hạnh cao thâm thì ngươi muốn c.h.ế.t theo m kiểu?
Nhưng nếu Phùng quản sự chịu để ý đến thần sắc của Quỳnh Dao, lẽ đã kh sợ hãi đến vậy. Quỳnh Dao lúc này cũng kh gì là chấn kinh, chỉ ung dung đạo sĩ hành sự.
Lão đạo sĩ lúc này mới dùng miếng vải l được từ Tâm Thạch cùng Lưu Bi buộc lên thân con rối, tiếp theo là ngón tay lão bấm m cái thủ thế lên đỉnh đầu con rối. Sau đó, lão dùng hai ngón tay chọc lên phần đầu. Trong khoảnh khắc , ngón tay lão khẽ run về hướng Tâm Thạch cùng Lưu Bi, nhưng động tác này nhỏ đến mức kh ai nhận ra ểm gì khác thường.
Bỗng, theo động tác của lão rơi xuống, Tâm Thạch cùng Lưu Bi lập tức lăn ra đất, hai tay ôm đầu, miệng thì kêu rên thống khổ.
“A! Hự…”
Sắc mặt hai dần đỏ lên, tròng mắt mở trừng trừng, gân x nổi chằng chịt tựa như vừa trải qua cực hình tra tấn. Cảnh tượng này khiến đám đứng xung qu một hồi ớn lạnh. Thậm chí hai tên tiểu đệ của Lâm Sở Kh sau khi th cảnh này lập tức cả run bần bật, như thể chịu tra tấn là bọn .
Tâm Thạch cảm th mi tâm như bị cái gì đó nhọn nhọn đ.â.m vào, tuy lực đạo hẳn kh quá mạnh nhưng giống như đ.â.m trúng huyệt đạo hay ểm yếu, khiến cơn đau như bị phóng đại lên nhiều lần.
Tr th màn thị uy đã tác dụng, lão đạo sĩ lúc này âm thầm vẫy vẫy hai ngón tay, dường như đang thu lại thứ gì đó nhưng vì quá nhỏ bé nên kh ai ở đây đủ bản lĩnh để nhận ra.
Sau khi động tác lão đạo sĩ thu lại thì Tâm Thạch cùng Lưu Bi mới cảm nhận được cơn đau đang dần vơi . Tâm Thạch thở dốc, tay run run giơ lên sờ l mi tâm, cảm nhận được loại chất lỏng đang chảy xuống.
“Máu! Chính Là Máu…”
Từng giọt huyết thủy cứ thế lốm đốm chảy xuống, dù cảm giác đau đớn lúc nãy vẫn còn âm ỷ trên vầng trán nhưng kh sờ được miệng vết thương. Điều này khiến Tâm Thạch hơi rùng . biết, đạo thư thì hẳn là thế giới này đạo pháp cũng kh hiếm lạ, nhưng quỷ dị như thế này hơi đáng sợ.
xung qu th thế thì thay nhau hít một ngụm khí lạnh, góp phần vào hiệu ứng nóng lên toàn cầu.
Lão đạo sĩ lúc này mới vuốt vuốt chòm râu ngắn, tỏ vẻ thần th quản đại, nói với giọng ềm nhiên:
“Này là hậu quả nếu những lời các ngươi khai báo với Trác tiểu thư là giả dối. Hiểu chưa?”
Nói , lão một lượt qua đám nghi phạm còn lại. M tên đó khi bị ánh mắt âm trầm của lão đạo sĩ lướt qua thì rùng , liên tục gật đầu xưng , nhưng trong thâm tâm như thế nào thì kh ai biết .
Đạt được hiệu quả trấn tràn, lão đạo sĩ lúc này mới thong dong thò tay vào cái thắt lưng. Từ bên trong, lão lôi ra một vật vừa dài, vừa đen, đã vậy còn to to tròn mập.
P/S: M hôm nay ta ít ra chương vì trong lòng hơi phiền, sắp thi bằng lái tới nơi mà kh chữ nào trong đầu. Ngày 28 thi , hôm nay úp xong là mai lên thớt. Cầu độc giả cho ta xin chút niềm tin. Sầu quá.
Như mọi lần, ta spoil truyện của , chương sau Quỳnh Dao giúp Tâm Thạch bằng cách mà chị em coi truyện cổ tích sẽ biết. Ta để chữ “xử án” thì đoán được kh? Nhớ xem quan nào xài phương pháp gì là lạ để xử án kiểu tâm linh kh? Ta suy nghĩ lâu để đưa chi tiết này vào truyện, thậm chí phá một ít dàn ý để sắp đặt nó vào. Ta kh viết thuần Việt được là ta yếu kém, nhưng sẽ cố gắng chèn nhiều chi tiết Việt nhất để bù lại. Mong chị em th cảm. Cảm ơn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.