Gen Z Tại Tu Tiên Giới
Chương 35: Tiểu thư đã từng nghe qua Phóng Lợn?
Chương 35: Tiểu thư đã từng nghe qua Phóng Lợn?
Sự xuất hiện của Trác Quỳnh Dao lại nhen nhóm cho Tâm Thạch thêm một chút hi vọng sống. Con mà, nếu được sống thì kh ai muốn c.h.ế.t cả. Đương nhiên với Tâm Thạch cũng vậy. Ý chí cầu sinh lúc này thôi thúc tiến đến, quỳ một gối xuống trước mặt Quỳnh Dao. Bạch trưởng lão cũng kh làm ra hành động ngăn cản. Tâm Thạch th vậy liền cúi đầu, chắp tay nói:
\
“Thưa tiểu thư! Tại hạ bị ba đệ này vu oan giá họa. Mong tiểu thư minh xét! Ta nguyện làm trâu làm ngựa cho Trác Gia để báo đáp.”
Tuy là dưới đầu gối nam nhi là vàng, quỳ một chân trước mặt một nữ nhân cũng khiến Tâm Thạch cảm th lòng tự tôn chút tổn hại. Nhưng Trác Quỳnh Dao kh cái gì là một nữ nhân bình thường. Nàng là thiên kim huyện úy, là cho Tâm Thạch nơi ở cùng việc làm. Hơn nữa, nàng chiếu cố an nguy của cái Tuyết cùng gia gia . cầu kh chỉ cầu mạng, mà còn là cầu an nguy của hai cái thân nhân. Đừng nói chỉ tổn hại một chút lòng tự tôn, mang d dự ra chà đạp thì cũng cam lòng.
Ba đệ th Tâm Thạch chiếm trước tiên cơ mà quỳ trước cũng bắt đầu quýnh lên. Bọn vội vàng kéo theo hai tên đàn em của Lâm Sở Kh loạng choạng tiến tới, đang chuẩn bị bắt chước Tâm Thạch thì bỗng bọn cảm nhận được một luồng khí thế kinh khủng ập đến. Tim bọn thắt lại, dây th quản như bị ai đó nắm l, hai chân bắt đầu mềm nhũn như bún, kh thể tiếp tục được động tác. Theo sau đó là tiếng quát lạnh khiến tâm thần bọn hoảng hốt:
“Láo xược! Ra cái thể thống gì? Cút.”
Giọng Bạch trưởng lão vang lên, chỉ cần như thế cũng đủ để năm bọn chao đảo bước chân. Tâm Thạch do ở gần nên cũng bị ảnh hưởng một chút, một bên màng nhĩ hơi ù nhưng hẳn khí thế này kh nhắm vào nên Tâm Thạch chống đỡ cũng kh khổ sở như bọn họ.
Vương đội trưởng lúc này cũng tr thủ kể lại đầu đuôi sự việc cho Trác Quỳnh Dao. Nghe xong, nàng về phía Phùng quản sự bằng ánh mắt sắt lạnh. Quỳnh Dao đã là luyện bì võ giả, dù kh trải qua chinh chiến khốc liệt nhưng thần sắc nàng lúc này cho Phùng quản sự một loại cảm giác tim đập chân run. Loại ánh mắt này kh giống loại đằng đằng sát khí, mà nó thuộc kiểu thấu tâm can.
“Ngươi biết sai chỗ nào chưa?” - Trác Quỳnh Dao hỏi như kh hỏi.
Quỳnh Dao được Trác Quang Chính tin tưởng nhiều hạng mục trong thương đội. Nhờ những chính sách lợi cho cấp dưới, đặc biệt là thương vụ hợp tác với Hoàng gia mà uy vọng của nàng trong thương đội cực lớn, đủ sức đè bẹp Phùng quản sự. Vẫn còn nhiều lời với lão chỉ là do con trai lão thừa hưởng một d ngạch tại võ cử. Chứ loại con sâu sẽ làm sầu nồi c này nàng đã muốn tống cổ từ lâu.
Phùng quản sự lúc này sợ hãi, thần sắc cung kính, thái độ khôi phục vẻ khúm núm ngày xưa của lão. ta sau đó chắp tay, giọng vừa run vừa nói:
“Thuộc hạ biết sai, sai ở chỗ làm việc kh xin chỉ thị thượng cấp. Cầu xin tiểu thư trách phạt. Nhưng…”
Đang định dùng tiếp lý do lo cho an nguy của thương đội để lấp liếm, thì lão bỗng bị tiếng hừ lạnh của Quỳnh Dao cắt ngang:
“Hừ! bây giờ mới bắt đầu lo cho an nguy của thương đội. trước kia kh như thế?”
Nàng nói mang theo m phần ẩn ý. Phùng quản sự bị nàng nói trúng tim heo thì lập tức á khẩu, kh nói nên lời. Bầu kh khí dường như rơi xuống ểm đóng băng.
Trác Quỳnh Dao đang hơi khó xử. Đấu khẩu với lão Phùng cũng chỉ để câu cái thời gian mà thôi. Tâm Thạch vốn được nàng chiêu mộ với ý định ban đầu là ều tra xem liên quan gì đến quân khí hay là đường dây đằng sau. Vì biểu hiện của Tâm Thạch nói cho nàng biết rằng quen biết Trần Dần, giữ lại khi lại thêm một lá bài để đấu với tri huyện.
Nhưng về sau nàng nhận ra, việc tuồng quân khí ra ngoài cũng kh chuyện kh thể làm trong bóng tối, đa phần toàn mặt hàng phẩm chất thấp nhất trong quân đội, nên ở trên cũng mắt nhắm mắt mở mà phân chia lợi ích từ chuyện này.
Cái mà nàng dựa vào chỉ thể là bộ mặt của triều đình. Nên giá trị của Tâm Thạch cũng giảm dần từ đó, càng trở về sau thì nàng càng nhiều thương vụ nên cũng dần quên Tâm Thạch.
Nhưng là Tâm Thạch dù gì cũng là do chính nàng chiêu mộ. Trong quá trình xây dựng lực lượng thì cái uy của đứng đầu nó cũng phụ thuộc vào việc đứng ra bảo vệ được dưới trướng hay kh. Chẳng ai muốn dưới trướng một kh khả năng bảo vệ cả.
Huống gì lúc tuyển Tâm Thạch, còn mang theo “quà tặng kèm” là hai cháu cái Tuyết. Nàng cực kì cảm tình với cái Tuyết nữa, nên cứu Tâm Thạch là một chuyện nàng làm. Cứu một được ba, cũng là một chuyện đáng thử. Nếu thành, kh chỉ bảo vệ được thuộc hạ, mà còn là cái uy của nàng.
Sau một hồi đắn đo cân nhắc. Quỳnh Dao phá vỡ ểm băng kết bằng một câu nói:
“Trước giải quyết chuyện nội bộ của thương đội. Tạm chưa cần th báo cho Nha Môn.”
Dứt lời, nàng toàn trường một lượt nói tiếp:
“Cho bọn mỗi một gian phòng. Đợi lần lượt thẩm vấn.”
Nói , nàng vẫy tay cho gọi một cái hộ vệ. Nàng nói gì đó chỉ đủ cho nghe. Tên hộ vệ nghe thế thì vẻ mặt khó hiểu, gãi gãi đầu lập tức rời làm theo lời Quỳnh Dao yêu cầu.
Vương đội trưởng liền nhận mệnh. Ông ra hiệu cho đội hộ vệ giữ l từng , từ Tâm Thạch, ba đệ Lưu Quan Trương, đến hai tên đàn em lo chuyện bao đồng của Lâm Sở Kh cũng bị túm lại. Hai bọn một mặt mộng bức, cố gắng giãy giụa kêu oan:
“Oan ức a! Ta chỉ làm chứng, kh liên can a!”
Nhưng là kh ai đứng ra bảo vệ bọn cả. Vì ai hiểu chuyện cũng biết, hai này là đàn em của Lâm Sở Kh, hay bắt nạt kẻ thân cô thế cô trong thương đội. Đã d tiếng kh tốt còn lo chuyện bao đồng, ta kh đạp một cước cho bỏ ghét đã là may lắm .
Đám tạp dịch lúc này cũng chưa giải tán. Một phần là Quỳnh Dao kh ra lệnh đuổi. Một phần cũng nhân cơ hội hóng hớt để tránh làm việc ban chiều. Tiếng bàn tán bắt đầu xôn xao chưa được bao lâu thì bị tiếng quát của Vương đội trưởng trấn áp:
“Im lặng hết cho ta!”
Đám nghe thế thì im lặng nhau, chỉ biết dùng ánh mắt trò vui để hóng hớt.
Bên ngoài gian phòng, tiểu Nhung đứng ngoài chờ. Bên trong, là Quỳnh Dao đang ngồi trên ghế, bên cạnh Bạch trưởng lão trấn tràn. Ánh mắt sâu hoắm của khiến ai vào đều rợn tóc gáy. Thêm cái khí thế ép khiến tâm thần khác hoảng hốt, kẻ nào tâm lý yếu kém liền sẽ kh chịu được mà khai ngay lời thật.
Nhưng vấn đề kh nằm ở chỗ câu trả lời của những kẻ tố cáo. Quỳnh Dao kh quan tâm những này. Dù cho ba đệ đổ tội cho Tâm Thạch đến đâu thì nàng đều mặc kệ. Nàng đã sớm biết Tâm Thạch quân khí, nhưng bây giờ mới lôi nó ra cũng đủ hiểu là nhân gia muốn nhắm vào Tâm Thạch. Làm rõ được những này thì câu trả lời của bọn chúng kh còn quan trọng nữa.
Từng được áp giải vào để thẩm vấn khi trở ra đều một mặt hồ nghi, vài phần mộng bức. Những gì diễn ra trong phòng thẩm vấn lại kh giống như bọn chúng nghĩ lắm. Nàng cũng chỉ hỏi “Ai là sai khiến?”, với “Lệnh bài từ đâu mà ?”. Giống như nàng cũng kh quan tâm đến quân khí hay kh nằm trong bao vải. Đương nhiên là nhóm này được tách ra để kh thể trao đổi với nhau cái gì.
Đến lượt Tâm Thạch, biết cơ hội biện minh. Nhưng là lúc này cũng chút hốt hoảng. Kh biết làm , vì đối mặt là Quỳnh Dao lãnh đạm, kh tỏ vẻ muốn bao che. Mà nàng giống như đang thực sự thẩm vấn nghi phạm.
“Quân khí từ đâu mà ?” - Nàng hỏi với giọng ềm nhiên.
Tâm Thạch nghe vậy thì thần sắc suy tư. Nhưng thường thì giờ khác này, ai lại cho cơ hội để suy nghĩ bao giờ. Một luồng khí thế ập đến Tâm Thạch khiến cảm th nghẹt thở, theo sau đó là tiếng hừ lạnh của Bạch trưởng lão.
Tâm Thạch cảm giác được luồng khí thế mà b lâu chưa cảm nhận được từ võ giả. lúc này mới biết bản thân cần biết ều một chút, dẹp phần khôn lõi của bản thân. khó khăn ngước Trác Quỳnh Dao, mấp máy đôi môi như muốn nói ều gì. Lúc này thì khí thế từ Bạch trưởng lão mới thu lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-35-tieu-thu-da-tung-nghe-qua-phong-lon.html.]
“Thưa tiểu thư, ta… ta bị thổ phỉ truy sát. May mà đặt bẫy từ trước nên thành c phản sát bọn chúng. Số quân khí đó là thu được từ thổ phỉ mà , nhưng trong số đó kh gì là tín vật lệnh bài cả.”
Quỳnh Dao nghe vậy thì đôi mày khẽ nhướng. Bạch trưởng lão cũng là bất ngờ kh thôi.
“Vậy thì vũ khí hẳn là thu được từ m cái xác phỉ ngày hôm đó ” - Quỳnh Dao nhớ đến ngày đó cha nàng vào Th Trúc Sơn để tìm kiếm dấu vết thì phát hiện m cái xác phỉ c.h.ế.t thê thảm. Về sau kh tìm th vật chứng nên nàng kết luận là do bang phái tr đấu. Hóa ra nguyên do là Tâm Thạch cuỗm hết .
Tâm Thạch bắt đầu thành thật kể lại diễn biến. Từ việc Trần Dần xả thân mở cho đám thiếu niên cơ hội chạy trốn, tới hố ch mà Tâm Thạch vô tình đào từ trước, lời kể còn mang theo chút tự đắc. Nghe xong thì Bạch trưởng lão cũng tán thưởng một câu:
“Cũng là cái nhân kiệt. Tiếc là bỏ qua thời cơ tốt nhất để nhập võ.”
Tâm Thạch được tán thưởng liền gãi đầu, tỏ vẻ khiêm tốn trả lời:
“Đa tạ Bạch trưởng lão tán thưởng. Vãn bối cũng vì muốn tìm hiểu thực hư của Dần Cửu mà gia nhập thương đội.”
Tâm Thạch cũng kh kẻ kh biết gì về giao tiếp. Nói những này là để hai th là kẻ kh vong ân phụ nghĩa. Đương nhiên là câu này thành c ghi ểm trong mắt Quỳnh Dao, nàng cũng gật đầu xác nhận:
“ hiện giờ vẫn tốt. Nhưng là kh thể để một số biết đến sự hiện diện của .”
Tâm Thạch nghe vậy thì cũng thở dài trong lòng một cái. biết được tin gia đình Dần Cửu đã được thu xếp từ Trần trưởng thôn, thậm chí đoán được đây là thủ bút của Quỳnh Dao. Nhưng sau khi được xác nhận vẫn cảm th nhẹ nhõm trong lòng.
Bầu kh khí buổi thẩm vấn đến đây cũng nhẹ nhàng ít nhiều. Tâm Thạch quyết định ghi thêm ểm để tr thủ thêm chút lợi ích:
“Thưa tiểu thư. Nếu quân khí bị tuồn ra cho thổ phỉ, hẳn đường dây phục vụ việc này. Nếu đã nhân chứng cùng tang chứng. Tại kh viết tấu chương dâng lên quan trên mà xử lý?”
Quỳnh Dao nghe thế thì nhẹ nhàng lắc đầu, nàng thở dài một cái, giọng ệu mang theo một chút thất vọng chi ý:
“Này kh đơn giản đến thế. Lợi ích tầng tầng lớp lớp, kh chuyện m cái nhân chứng với vật chứng là thể thay đổi được.”
Tâm Thạch biết tin quân khí của kh chỗ dùng thì hơi thất vọng một chút. suy nghĩ vấn đề hơi đơn giản . Nếu quân khí bị tuồn ra dễ đến thế, thì cũng kh chỉ vài th đao. Mà là hàng trăm, hàng nghìn cái. Vài ba cái quân khí của quả thật như muối bỏ bể. Như Quỳnh Dao nói là kh thay đổi được gì.
Làm rõ những suy nghĩ này. Tâm Thạch thôi kh cảm th tiếc nuối. Nhưng cố gắng của kh uổng phí, cơ hội mà bản thân bỏ sức ra tìm, sẽ lúc nó tự đến.
Việc Tâm Thạch nhắc đến quân khí cũng gợi lên cho Quỳnh Dao một vấn đề khiến nàng nhức nhối m ngày nay. Sẵn đối diện là một tên chút khôn vặt, này đã được kiểm chứng qua nhiều việc Tâm Thạch làm, kh chỉ là phản sát thổ phỉ, còn là lúc đưa ra ều kiện đảm bảo an nguy của thân nhân để gia nhập thương đội. Cho cái cơ hội để làm chứng minh giá trị bản thân.
Chuyện là làm quan võ ở Ngu Quốc kh dễ đến thế. Đến bây giờ nàng hiểu vì lão cha chỉ muốn ôm khư khư ba phần đất mà kh tham vọng bành trướng. Trác Gia vừa mới thu được một lô vũ khí khá lớn từ chuyến diệt phỉ. Ngoài một khoản nộp cho nha môn xem như làm báo cáo thì phần lớn thuộc về Trác Gia. Cách an toàn và hiệu quả nhất là cứ tái chế lại bán ra từng đợt cho nhân sĩ giang hồ và bang phái tiêu thụ. Nhưng nàng muốn giữ lại để phục vụ mục đích gia tộc.
Vì thế mà Trác Gia cần tìm cách tiêu hóa số vũ khí này. Nó nhạy cảm ở chỗ binh lính của ngươi chỉ b nhiêu, giữ nhiều vũ khí để làm gì? Đương nhiên là chiêu thêm nhân sĩ thì vũ khí mới sử dụng. Vấn đề cũng xuất hiện từ đây. Vậy ngươi hay kh ý định tạo phản? Trong thế giới võ đạo thịnh thế thì vấn đề này càng bị cường ệu hóa tính nghiêm trọng hơn nhiều.
Nhưng là kh vì thế mà mở mồm là hỏi thẳng ra vấn đề. Nó bị gượng ép và kh chuyên nghiệp. Giống như sếp muốn ngươi mở máy lạnh giùm sẽ kh nhờ vả thẳng mặt chẳng hạn, từ từ chơi đùa tình cảm của nhân viên mới tình thú.
“Nhưng là T… Hạo Nam đệ a! Tình hình của ngươi lúc này hơi làm khó Trác Gia ta.” - Quỳnh Dao lúc này sắc mặt sầu khổ xuống, bộ dạng như thật sự đang bị làm khó.
Tâm Thạch nghe vậy thì trong lòng lộp bộp một cái. Như Phùng quản sự nói qua, tàng trữ quân khí dù ít hay nhiều nó vẫn là t.ử tội. Nếu mang Tâm Thạch sang cho nha môn xử lý thì chắc c kh kết cục tốt. Nhưng nếu nàng muốn Tâm Thạch c.h.ế.t thì đã kh nhiều lời với đến vậy. Hiểu được ều này, Tâm Thạch vội vàng nói với giọng mang theo cầu khẩn chi ý, cố gắng chứng minh giá trị bản thân:
“Ta thể vì Trác Gia làm ra cống hiến, nguyện vì Trác Gia x pha khói lửa, c.h.ế.t kh chối từ.”
Câu này tuy nghe phần giả tạo, nhưng là Quỳnh Dao cần cái lý do cho Tâm Thạch cơ hội để chứng minh giá trị bản thân. Vì thế mà giả giả thật thật lại thành kh quan trọng lúc này.
Quỳnh Dao kh nói ra vấn đề ngay lập tức. Tâm Thạch đang nói chuyện với vị thế là cầu. Mà trần đời cái gì dễ quá thì nhân gia sẽ kh trân trọng, cho dù đó là cơ hội sống. Nàng sau đó làm ra vẻ mặt khó xử, đắn đo khó nghĩ. Trầm tư một lúc sau, nàng mới mở lời:
“Ài… quân khí của ngươi cũng kh là kh chỗ dùng. Nhưng trên bề nổi nó là quân khí a… Quân khí thì là vật cấm, cấm từ ít đến nhiều…”
Nói đến chỗ “nhiều”, nàng đặc biệt nhấn mạnh một cái.
Tâm Thạch nghe vậy cũng là một mặt mộng bức. Cái này hơi vượt qua hiểu biết của . Cũng may là vẫn nắm bắt được trọng tâm. Đó là biến vật bị cấm trở thành kh cấm nhưng vẫn chỗ dùng mà thôi. Nhưng nếu đơn giản như vậy Quỳnh Dao đâu nói ra cho biết làm gì. Hẳn cái gì ẩn tình. Nghĩ nghĩ, hỏi một câu:
“Là tiểu thư muốn biến bề nổi của nó thành vật vô hại, nhưng bề chìm là… Và số lượng nhiều…?”
Nghe tới đây Quỳnh Dao gật đầu xác nhận.
“Nói chuyện với đầu óc quả thật dễ hơn kh ít.” - Quỳnh Dao trong lòng thầm nghĩ.
Tâm Thạch th vậy thì rơi vào trầm tư. Biến vũ khí thành vật vô hại thì nó dễ lắm. từng đọc qua mẫu tin dân sau khi b.ắ.n rụng máy bay B52, còn dùng lớp vỏ máy bay làm nồi niêu xoong chảo.
Vấn đề là bề chìm nó là vật khả năng gây sát thương mới khó. Kh thiếu những vật bề ngoài vô hại lại thể dùng để chiến đấu. Như con d.a.o trong tay đồ tể thì chỉ dùng để mổ lợn, nhưng trong tay sát nhân thì khác chẳng hạn. Hay cây rựa trong tay của Trần Dần, vừa là n cụ, vừa là vũ khí mở đường cho chạy trốn. Những ều này vô tình gợi cho Tâm Thạch nhớ đến một phần lịch sử hào hùng của dân tộc:
“Cha ngày xưa khi đứng dậy khởi nghĩa cũng từ gậy gộc giáo mác… giáo mác, rựa, dao…mổ lợn…”
Suy nghĩ đến chỗ n cụ, giáo mác d.a.o mổ lợn. Tất cả các chi tiết tự ghép nối lại với nhau, trong đầu Tâm Thạch hiện ra hình dạng mơ hồ của một loại vũ khí tự chế. Cái loại mũi làm từ d.a.o bầu, cán d.a.o nối với một đoạn thân tre mà ta hay dùng để chọc tiết lợn.
“Tiểu thư đã từng nghe qua Phóng Lợn?”
P/S: Đố chị em độc giả là liệu Quỳnh Dao nhận ra Tâm Thạch là xuyên kh kh? Nếu nhận ra hai chị cưới nhau hai con, Happy ending là đẹp nhỉ.
Tác xin đổi lãnh thổ của huyện Nghĩa Hoài rộng 500 dặm vu nhé. Kh nghe lời bậc tiền nhân, c.ắ.n nguyên viên t.h.u.ố.c thế là bốc phét lên 3000. Yên tâm là kh ảnh hưởng đến cốt truyện, vì ta chủ yếu xây để tu tiên chứ kh quan trường. Xin chị em th cảm vì sự thiếu hiểu biết này.
xem báo đài thì th tình hình ở miền Trung đang nguy cấp. Cầu mong chị em ngoài đó vượt lũ thành c. Mong độc giả đừng bị một số bài báo gây kích động mà chia rẻ. Hãy tin vào các cán bộ! Tin vào nước Việt Nam vẫn đang ổn định vững mạnh từng ngày.
Chưa có bình luận nào cho chương này.