Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gen Z Tại Tu Tiên Giới

Chương 9: Bụng làm…Dạ chịu

Chương trước Chương sau

Chương 9 : Bụng làm…Dạ chịu

Ở một góc bìa rừng Th Trúc Sơn, năm tên thổ phỉ khom lưng khiêng theo một cái xác, lặng lẽ tiến về một phía. Kh lâu sau, toán nam tử đầu trọc còn lại cũng trở về.

Nhóm thổ phỉ được một võ giả thuộc Hắc Sa Bang dẫn đầu, tên là Triệu Tuấn. Sau khi th chỉ một nhóm 5 trở về thì trong lòng thoáng dâng lên một nỗi bất an. Vốn dĩ, ỷ vào việc đám thiếu niên kia non nớt, kh dám phản kháng, nên mới ung dung giao cho thuộc hạ truy sát. Trong số đó còn thân đệ đệ , chính là Triệu Khang, bây giờ lại chẳng th tung tích.

Chưa kịp đứng lại, nhóm năm đã nghe Triệu Tuấn gầm thét:

“Bọn Tiểu Khang đâu? còn chưa trở về?”

Vốn nhóm thổ phỉ bọn họ cũng kh nên hoạt động gần thành đến vậy. Nhưng Triệu Tuấn vì muốn dâng thêm cống hiến cho bang phái, đổi l việc thăng chức cho em trai lên làm đầu mục, lĩnh được bí tịch võ c, nên mới bất chấp cầu phú quý trong nguy hiểm.

Khi biết nhóm Dần Cửu bán lợn chỉ được 50 lượng bạc vẫn quyết định cướp. Số vũ khí quân dụng bọn được vốn từ phía bang phái cấp cho, biết là vũ khí quân dụng nên bọn thổ phỉ hành động gọn lẹ, tránh để lại dấu vết. Nhưng là hằng ngày cạnh bờ s nào kh ướt giày đạo lý. Chỉ kh ngờ cái ngày này lại đến nh như vậy.

Càng tiến lại gần, sắc mặt Triệu Tuấn càng trầm xuống. liếc phía sau đám đàn em, th hai kẻ đang khiêng một thân bất động. Trong lòng lập tức cảm th một tia ềm xấu.

Cái lão đầu kia tuy tuổi nhưng thân thủ nh nhẹn, kinh nghiệm chiến đấu phong phú, rõ ràng là cái nhân sĩ giang hồ m.á.u mặt, lại cam tâm làm thợ săn ở cái thôn chim kh thèm ị.

vốn cho rằng nhóm Dần Cửu săn được lợn to là do đ cộng thêm vận khí, lần trước vào thành tận mười tám . Lúc đàn em th báo đến thì chưa tập hợp nhân số đ đủ nên kh thể chặn g.i.ế.c trên đường, mà đệ đệ là Triệu Khang thì nghĩ ra cách đợi bọn họ tiếp tục săn lẻ mà cướp giết.

Cũng kh thể x vào thôn khác gây sự, thứ nhất là thôn dân đ đúc, lực lượng kh áp nổi số lượng. Thứ hai là chuyện bọn làm cũng kh thể để lọt ra ánh sáng. Phía trên bọn là bang phái, ở trên bang phái còn là chính quyền địa phương. Quan lại Triều Đình dù làm ăn hắc bạch lưỡng đạo thì cũng cần giữ thể diện. Khi kh ở quận huyện cai quản lòi ra cái thổ phỉ dùng vũ khí quân dụng, chê đầu quan hơi cứng chắc?

Khi rõ y phục và vết thương trên thi thể, cả Triệu Tuấn chấn động. Đó chính là xác em trai ! Toàn thân hẫn một nhịp.

Sau khoảnh khắc ,đôi mắt đỏ ngầu, gân x trên trán nổi cuồn cuộn. phẫn nộ gào thét :

“Là ai? Là ai làm? Mẹ kiếp! Đệ đệ ta chết! Vì ? Vì các ngươi lại còn sống trở về?”

gầm lên vung đao, sát ý hừng hực định c.h.é.m thẳng đám đàn em trước mặt. Nhưng đúng lúc , ba tên theo vội ôm chặt l tay , đồng loạt hét:

“Lão đại! Xin nén bi thương! gì từ từ bàn bạc!”

“Đệ đệ ta c.h.ế.t kh nhắm mắt, ta còn thể nén bi thương?” - Vừa nói Triệu Tuấn vừa vùng vẫy thoát khỏi sự kìm kẹp của đám đàn em.

Ngay giờ phút này, nào suy nghĩ đến việc chính lôi kéo đệ đệ vào con đường này. Làm đạo phỉ sẽ ngày c.h.ế.t trên phỉ đạo, khác cũng kh ở yên mặc cho bọn c.h.é.m giết.

bu đao, chạy đến hất ra đám thổ phỉ ôm xác đệ đệ . Hàng lệ nóng chảy qua vết sẹo trên mặt kh mang theo vẻ bi thống mà là sự dữ tợn, phẫn nộ. lại thét lên :

“Chết! Chúng mày đáng chết! Cả cái thôn kia chôn cùng để an ủi linh hồn tiểu Khang“ - vừa ôm t.h.i t.h.ể đệ đệ , nghiến răng nghiến lợi gầm thét.

Toàn thân bùng phát một cổ áp lực của võ giả. Bọn thổ phỉ cảm nhận được áp lực thì tim đập thình thịch, chỉ biết run rẩy đứng từ xa, giữ khoảng cách an toàn. Giờ phút này, lão đại bọn như cái ên. Kh kẻ nào gan bước lên vỗ vai an ủi. Nhưng là trong tình thế cấp bách, vẫn kẻ lên tiếng nhắc nhở :

“Lão đại, cũng mau rút lui thôi a !! Chúng ta lại quá gần đại thành, binh lính chẳng m chốc kéo đến thì chẳng còn cơ hội báo thù cho Tiểu Khang a.”

“Đúng vậy a đại ca! Nếu là bị truy tra, Đường Chủ sẽ trách phạt!! Cũng kh riêng gì tiểu Khang, chúng ta cũng mất bốn cái đệ a!”

Nghe đến thêm bốn cái đàn em ngã ngựa. Triệu Tuấn khôi phục m phần tỉnh táo. Kẻ địch lại thể hạ sát cả đám năm Tiểu Khang. Chuyện vẻ càng phức tạp hơn. Cần suy tính bàn bạc lại. trầm ngâm trong chốc lát, hỏi cái vừa lên tiếng:

“Vũ khí của bọn chúng đâu?”

Nghe đến đây, năm cái đàn em cũng run cả .Tên cầm cung cúi đầu, lắp bắp trả lời :

“Chúng ta đang truy sát bốn cái, sau khi g.i.ế.c sạch thì nghe th tiếng la của bọn Tiểu Khang. Lúc…lúc chúng ta đến thì chỉ còn lại tàn thi. Năm bị trúng bẫy phục kích, vũ khí bị l , trên cũng bị lục soát sạch sẽ…“

Lúc này, cái tiểu phỉ lại bổ sung : “Đám tiểu tử còn lại cũng kh th tung tích”

Nói đến đây, cả đám cúi rạp đầu, kh kẻ nào dám đưa ra phỏng đoán, chỉ len lén sắc mặt Triệu Tuấn. Việc suy đoán nguyên nhân vốn kh đến lượt bọn chúng, nói sai một câu cũng thể rước họa sát thân.

Nghe đến đây Triệu Tuấn trong đầu lóe qua một tia sáng. cũng kh hỏi đúng trọng tâm, cũng kh nghĩ đàn em bọn bị đám thiếu niên hỉ mũi chưa sạch phản sát. chỉ nghĩ rằng bị bang phái khác chen vào giành chiến lợi phẩm thôi. Lại càng kh cho rằng, đám Tâm Thạch toàn bộ sống sót. thể bọn Tâm Thạch sau đó cũng bị nhóm thổ phỉ khác bắt nhằm tống tiền hoặc bị thủ tiêu .

Thế lực giang hồ đấu tr gay gắt, bang phái khác dưới trướng cũng vài trại thổ phỉ làm ăn hắc đạo nên xảy ra chuyện chặn một chén cơm là chuyện bình thường. Thậm chí trong bang cũng thể vì một quyển bí tịch mà sống mái huống gì ngoài.

Nhưng là vì cái gì bu bỏ việc này đâu? Chuyện vốn do chặn g.i.ế.c nhóm Tâm Thạch mà xảy ra. Vậy thì đám bọn họ chịu trách nhiệm. Ai là thủ phạm vốn kh quan trọng. Bọn đã để Dần Cửu chạy thoát, chuyện này sớm muộn cũng sẽ lộ ra ngoài, bắt buộc cái thay bọn chịu sự trút giận. Còn là do nhóm thổ phỉ nào vì năm mươi lượng bạc mà chen chân vào tr cướp thể truy tra, xem gần đây nhóm thổ phỉ nào khác đến Trần Gia Thôn để tống tiền hay kh cũng là một cách.

Bắt c tống tiền cũng kh hiếm lạ ở thời buổi này. Nếu là bắt c cái nữ, thể kh cần tống tiền mà nộp vào giáo phường ti làm kỹ nữ hay bán làm nữ hầu. Nam thì năng lực lao động thì tống tiền, kh tống được tiền thì bắt làm lao động khổ sai. Cũng kh ai chê một cái lao động miễn phí. Thổ phỉ cũng cần ăn, uống, ngủ, nghỉ. Chỉ là nhóm bọn quyết định chuyến này làm gọn, thà g.i.ế.c sạch chứ kh bỏ sót.

Suy nghĩ xong những này, Triệu Tuấn mở giọng quát mắng:

“Vì cái chó gì bây giờ mới nói? Đi! Đi tới thôn bọn , nếu bọn còn sống thì đến thôn bọn tìm.” - Chỉ cần tìm được m Tâm Thạch thì liền biết ai là g.i.ế.c đệ đệ .

Bọn đàn em nghe tới đây thì trong lòng ủy khuất. Lão đại bọn cũng kh nghĩ tới lúc nổi nóng thì ai dám liều mạng a. Áp lực lúc đó khiến bọn chỉ thể run rẩy báo cáo, trong lòng phán đoán gì cũng kh dám nói. Mở miệng nói sai lại ăn một đao thì cũng quá oan uổng. Đạo lý ếch c.h.ế.t tại miệng, những kẻ tiểu nhân thân phận thấp càng hiểu hơn ai hết khi lăn lộn trong giang hồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-9-bung-lamda-chiu.html.]

Triệu Tuấn là cầm đầu nhóm thổ phỉ. Thực lực và địa vì đều cho phép làm ra phán đoán và quyết định, dù là sai thì đàn em cũng tuân thủ. Cái này giống nhân viên kh dám chống đối sếp ở c ty vậy.

Triệu Tuấn dùng tay duỗi mắt đệ đệ nhắm lại. Trong lòng hạ quyết tâm tìm ra hung thủ, băm thây vạn đoạn báo thù g.i.ế.c đệ. Tiếp tục để hai cái đàn em khuân xác đệ đệ. Cả đám lại di chuyển về hướng Trần Gia Thôn.

….

Gần cổng thành Cổ Lư, m cái thiếu niên đang loay hoay. Cu Tí với cu Sửu tìm một góc khuất để đào cái hố nhỏ. Nhân lúc đám đ dùng ánh mắt dõi theo đoàn binh lính thì m cái th niên chôn bốn th đao được gói gọn xuống đất. Lấp hố bật hết tốc lực chạy theo đoàn binh lính về Trần Gia Thôn.

Trên đường ba thường chếch về phía bụi rậm để tránh đoàn quân phía trước phát hiện. Vừa đuổi theo, trong lòng ba cái thiếu niên như một tảng đá lớn được treo lên.

Đến khi th được ruộng đồng bằng phẳng, kh chỗ nào ẩn nấp thì cũng đã th được đoàn quân đang tiến vào thôn, vó ngựa vang lên như sấm, quân kỳ bay phấp phới. Đội quân sau đó dần sắp hàng chỉnh tề, dân làng cũng kéo nhau ra ngóng .

Bầu kh khí lại kh m thích hợp. Vì khi binh lính đến làng, một là thu thuế ruộng đất, nhưng là thời hạn chưa đến, cũng kh ai thu thuế lại mang theo một toán binh lính đầy đủ “đồ chơi” thế này. Hai là làng xuất ra cái đỗ trạng nguyên, nhưng rõ là làng chưa ai học rộng tài cao đến thế, dù trong làng cái lão phu tử, nhưng cũng là phu tử mà thôi.

th bộ dạng đoàn binh lính thì kh giống là cái gì vui sự tình, từng cái sắc mặt lạnh lùng, binh khí sáng loáng khiến lòng run sợ. Khí tức quân kỷ tỏa ra khiến lòng dân bàng hoàng. còn thầm nghĩ trong lòng “Chẳng lẽ cái nào kh biết sống c.h.ế.t gây sự tai họa đến Trần Gia Thôn?”

Đang lúc bầu kh khí căng thẳng, vị tướng lĩnh dẫn đầu xuống ngựa. Đứng ra với tư thế hiên ngang, cắm thương xuống đất cất cao giọng hỏi :

“Bổn tướng theo cáo trạng đến đây tra xét. Thôn trưởng Trần Gia Thôn đâu còn kh mau tiếp kiến?” - Giọng nói vị tướng quân này trầm ổn hữu lực, cũng thể hiện thái độ là sự việc cần truy tra.

Trong đám thôn dân đang lo sợ, một lão n chầm chậm chống gậy bước ra. Đôi mắt hiền từ nhưng thần sắc vững vàng, kh để lộ ra nét lo sợ trong lòng. Ông cố chống lại khí thế mà vị tướng quân trước mặt toát ra đứng vững.

Từ xa lại, Tâm Thạch th Trác tướng quân bước ra, khí thế uy nghi mà chẳng mang vẻ hung hăng bức bách. Trong lòng , tảng đá treo lơ lửng b lâu khẽ rơi xuống, thở ra một hơi nhẹ nhõm. cố ngưng tai lắng nghe, nhưng vì ẩn nấp ở nơi xa để tránh bị phát hiện mà kh thu thập được tin tức gì.

“Tiểu dân bái kiến Trác tướng quân! Kh hay tin tướng quân giá lâm, chẳng kịp từ xa nghênh đón, mong được thứ tội!”

Trần trưởng thôn chầm chậm quỳ một gối xuống đất, chắp tay cúi đầu hành lễ.

Th trưởng thôn quỳ, thôn dân đồng loạt noi theo, lớp trước quỳ xuống, lớp sau nối tiếp, cảnh tượng dập dờn như từng đợt sóng.

Trác Quang Chính đứng trên cao, ánh mắt đảo qua một lượt, th toàn thôn hành lễ thì thần sắc cũng hòa hoãn, trong lòng thoáng bu lỏng. vốn được binh lính báo cáo cái thôn dân gục ngã trước Soái phủ. này khắp chi chít vết thương, trên lưng cắm l m mũi tên quân dụng. Sau được đưa lang y chữa trị, soát thì lộ dẫn chỉ tên Trần Gia Thôn. Biết sử dụng vũ khí quân dụng làm hại lê dân, Trác Quang Chính nổi cơn thịnh nộ, dù là ai cũng muốn bưng đầu c.h.é.m .

Chuyện quan lại tư th, len lén bán vũ khí cho giang hồ, vốn chẳng ều gì hiếm lạ. Triều đình cũng là nhắm mắt làm ngơ, lợi ích tầng tầng lớp lớp, kẻ dưới làm, trên hưởng. Bang phái giang hồ mua l vài phần quân khí, dùng trong c.h.é.m giết, cầm quyền còn vui lòng tr th, miễn loạn kh lan tới triều cương. Nhưng l vũ khí quân dụng mà tàn sát dân, thì đó chính là tội ác tày trời, kh thể dung tha.

Ngu Quốc rộng lớn, huyện Nghĩa hoài xa xôi nên luật pháp kh vương tới. Kh quản được m tri huyện bày trò. Nhưng là quan trường thường đối thủ, tri huyện khác l đây dùng làm bằng chứng trình lên triều đình dùng quân khí cấp đạo phỉ cướp hại dân lành. Thì toàn bộ máy chính quyền của huyện Nghĩa Hoài đầu rơi m.á.u chảy, bọn cũng là gia tộc a. Biết cái gì là Tru di cửu tộc kh?

Trác Quang Chính vốn là tướng lĩnh sa trường, cả đời chỉ trọng bờ cõi và đệ đồng sinh cộng tử. Chính sự nơi triều đình, chẳng muốn nhúng tay; cái chốn quan trường hiểm ác vốn kh mảnh đất lành cho võ tướng như . Nhưng lần này sự việc lại dây dưa đến cùng thân, ều Trác Quang Chính tuyệt kh dung thứ.

Ông quay sang Trần thôn trưởng, gật gật đầu, giọng trầm hùng cất lên:

“Ngươi là trưởng thôn Trần gia? Trần Dần, kẻ gục trước môn bổn soái khi nãy, trên chi chít thương tích, lại còn vết thương do quân khí để lại. Ngươi biết việc này ?”

Nghe đến hai chữ quân khí, sắc mặt Trần thôn trưởng thoáng tái , thân hình khẽ run. Trong lòng d lên lo sợ, bởi lẽ lúc Trần Dần rời thôn còn kéo theo tám thiếu niên. Giờ chỉ nghe tin gục trước phủ soái, mà bóng dáng lũ trẻ chẳng th đâu.

Ý nghĩ vừa hiện, lòng đau thắt. Trong đám dân, những bậc phụ mẫu nghe tin, sắc mặt đều trắng bệch. Cha thì còn cố giữ vững thần sắc, nhưng các bà mẹ thì chẳng nén nổi, bật khóc thành tiếng. Từng thiếu niên kia, đều là tuổi trẻ khí thịnh, mới sáng còn quỳ trước cửa vấn an phụ mẫu, giờ lại kh rõ sống chết… Ai mà chẳng bi thương đến tận tâm can.

Trác Quang Chính sau khi th m phu phụ bật khóc, mày hơi nhíu. Lại hỏi : “Chẳng lẽ cái gì bổn tướng kh biết?”

“Bẩm..Bẩm tướng quân, vũ khí thì lão n kh biết, n phu chúng tiểu nhân dẫu săn chỉ gậy gộc giáo mác, cùng lắm là mang theo th rựa đốn củi…Dùng cung tên gỗ mà săn bắn.”

Trần trưởng thôn cố níu kéo một tia may mắn trong lòng, giọng càng run rẩy, cố gắng hỏi l ều mà các bậc phụ mẫu muốn nghe.Ông nuốt nước bọt, tiếp tục cất giọng:

“Kh biết lúc Trần Dần đến, hay kh m cái thiếu niên trẻ tuổi theo?”

Trác Quang Chính khi nghe đến đây, lại ẩn ẩn đoán được thứ gì, trong lòng lại dâng lên cơn căm giận ngút trời. Theo lời lão n này nói, tất còn m cái thiếu niên theo. Bây giờ bặt vô âm tín mà Trần Dần bị thương tích thế kia thì lũ trẻ hẳn lành ít dữ nhiều.

Ức h.i.ế.p kẻ yếu là ều đáng khinh, sát hại dân lành là đáng chết. Huống gì m cái thiếu niên chưa trải đời còn cả tương lai, gia đình phụ mẫu trên lưng đợi gánh vác. Chết cái nam tử trong thời đại này, đồng nghĩa phụ mẫu kh nuôi dưỡng khi về già.

Trác Quang Chính hít sâu một hơi, cố gắng ổn định tâm thần. Ông trầm ngâm hồi lâu, khẽ nhíu mày. Thôn dân qu thành Cổ Lư, hễ săn thì tất vào Th Trúc Sơn. E rằng bọn trẻ trong lúc săn b.ắ.n gặp biến cố, chỉ Trần Dần liều c.h.ế.t thành c thoát thân. Sự tình thế nào, đến Th Trúc Sơn ều tra ắt sẽ rõ.

Mặt trời dần ngả bóng tây, thời gian chẳng đứng về phía . Trác Quang Chính liền hạ lệnh. Một toán mười binh sĩ lưu lại, giúp thôn dân tuần tra, phòng ngừa bất trắc. Còn lại theo thắp sáng m ngọn đuốc đã chuẩn bị, chuẩn bị tiến thẳng Th Trúc Sơn.

Cùng lúc , tại thửa ruộng phía đ, đám cường đạo của Triệu Tuấn chẳng rõ từ khi nào đã đến đây. Trong khi đó, Tâm Thạch cùng m thiếu niên lại đang ở thửa ruộng phía tây, đôi bên vì vậy chưa hề phát hiện lẫn nhau.

Đám Cướp sau khi th một đoàn binh linh lên lửa. Triệu Tuấn thầm kêu kh ổn. Nhưng đúng lúc bọn cướp sắp bị phát hiện thì một đám dân làng quỳ xuống dập đầu đối với Trác Quang Chính. Điều này níu lại khỏi việc quay đầu ngựa về sau, khiến lũ cướp thời gian phản ứng, Triệu Tuấn lập tức ra hiệu bọn đàn em di chuyển tìm chỗ ẩn nấp.

Lúc , ngay trước ngựa của Trác tướng quân, một đám thôn dân phu phụ đồng loạt quỳ xuống, dập đầu cầu xin:

“Van tướng quân, cho tiểu dân cùng ! Hài nhi chúng tiểu dân còn chưa về, chúng ta cũng nguyện góp ngọn đuốc, cùng tướng quân tìm kiếm!”

th từng khuôn mặt lấm lem, từng thân ảnh cúi rạp, trong lòng ai n đều bi thương. binh sĩ định tiến lên gạt bọn họ ra, nhưng Trác Quang Chính giơ tay ngăn lại, trầm giọng quát:

“Cũng được! Việc này trọng đại, bổn soái cho phép các ngươi theo. Nhưng kẻ nào dám che giấu hay phá hoại tang chứng… đừng trách bổn soái vô tình!”

“Đa tạ tướng quân! Đa tạ tướng quân…”

“Tiểu dân tạ ơn tướng quân…”

Tiếng bái tạ vang vọng, từng từng dập đầu, nước mắt chan hòa. thôn dân đã sớm chuẩn bị m bó đuốc, vội trao tay cho phu phụ, ai n gấp gáp, chỉ sợ làm chậm chính sự.

Vó ngựa dồn dập, đuốc lửa rực sáng. Đoàn quân cùng dân chúng kéo nhau về phía bìa rừng Th Trúc Sơn.

Tâm Thạch th cảnh dân chúng cùng quan quân kéo nhau tiến vào Th Trúc Sơn thì trong lòng cũng thoáng thở phào. Thế nhưng ánh mắt lại dừng nơi m binh sĩ còn lưu lại tuần tra trong thôn, bất giác d lên ngờ vực:

“Đám này ở lại rốt cuộc để làm gì? Nếu ta quay về lúc này, chỉ e khó mà nói rõ. Kh biết bọn họ là đang tuần tra hay chính là đợi ta trở về để diệt khẩu đâu này.”

Nghĩ vậy cũng kh oan cho . Mới trải qua cửa sinh tử, càng thêm trân trọng mạng sống. Tâm Thạch cũng kh phân tích được tình huống gì đã xảy ra ở phía thôn vì khoảng cách quá xa. Lại thêm việc quân khí rơi vào tay thổ phỉ khiến tâm thần bất an, trong lòng tuyệt chẳng dám tùy tiện đặt niềm tin vào bất kỳ ai ở thế giới này.

Ngẩng lên trời, bóng xế đã gần cuối giờ Thân. Cổ Lư thành theo lệ sẽ đóng cổng vào cuối giờ Dậu. Nghĩ đến đó, ánh mắt liếc qua một lão phu tử đang dắt tay tiểu nữ hài, trong lòng dâng lên quyết đoán. nghiến răng, kéo theo hai thiếu niên, lập tức chạy thẳng hướng Cổ Lư thành.

P/S: Lại đa tạ m vị đạo hữu đã đọc đến tận chương này. Cảm ơn nhiều!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...