Gen Z Tại Tu Tiên Giới
Chương 10: Lần đầu...Tắm
Chương 10 : Lần đầu...Tắm
Tại Trần Gia Thôn,
Một lão phu tử chống gậy đứng lặng, hai tay run rẩy, dòng lệ nơi khóe mắt lại cố nuốt vào lòng. Chưa bao giờ trong đời dạy chữ của , lại cảm th bất lực đến thế. Nhớ thuở thiếu thời, kẻ đọc sách cũng từng ôm hùng tâm tráng chí, mộng l văn chương mà thay đổi vận mệnh Để thời khắc này, vận mệnh thân , từng cái chính mắt trôi qua.
Bất lực đến thế nào?
đoàn phu phụ mang theo bó đuốc tìm hài nhi, lý phu tử cũng tâm muốn bước theo. Nhưng khi cảm nhận bàn tay nhỏ bé của Tuyết Nhi khẽ níu l, lại chợt dừng chân, nỗi bi thương càng thêm nặng.
Trần trưởng thôn chầm chậm tiến về hướng Lý Phu Tử. lão phu tử trong giây phút này như già m phần, thôn trưởng trong lòng đắng chát. Ông biết, sáng nay Tâm Thạch còn vừa bái Lý phu tử làm gia gia. Càng nghĩ càng thêm thương xót.
“Phu tử, Tâm Thạch hiền tự thiên tướng. Cũng là cái tiểu tử th minh, thể gặp dữ hóa lành. Chớ đau buồn mà…”
Chưa nói hết câu, Trưởng thôn chỉ nghe một cái thở dài nặng nề. Lý Phu Tử đối với lắc lắc đầu. Lý Phu Tử dần dần chống gậy, dắt tay Tuyết Nhi trở vào sân nhà. Trưởng thôn th thể biết khuyên gì cũng là vô ích. Cũng chỉ thở dài bất lực thầm than:
“Cũng là kẻ đầu bạc tiễn đầu x…Bao nhiêu lần a”
Tuyết Nhi kh kh hiểu chuyện, chỉ là nàng kh mít ướt. Kh nước mắt sụt sùi như m tiểu đồng cùng lứa. Cũng kh biết vì lý do gì nàng lại như vậy. Nhưng mắt nàng cũng là đỏ hoe, giọng nàng nghẹn ngào. Kéo kéo tay gia gia, nàng hỏi :
“Thạch ca trở về kh gia gia? Ta muốn ăn khoai luộc.”
Kh khoai luộc của Tâm Thạch làm ngon. Nhưng là Tâm Thạch trong nhà nàng th Lý Phu Tử cười thoải mái. Nàng cũng thoải mái, Tâm Thạch sẽ kể cho nàng truyện cổ tích để dỗ nàng dễ ngủ.
Thiếu Tâm Thạch ngồi cùng mâm cơm. Trong nhà yên tĩnh nhiều. Lý Phu Tử dằn vặt trong lòng, kh biết vì khắc thân nhân mà Tâm Thạch bị dính líu. Nhưng là về Tuyết Nhi, sau m năm nuôi dưỡng vẫn lớn khỏe đều đều. Ông lắc lắc đầu tiếp tục thở dài.
…
Tại một thớ ruộng,
M cái thổ phỉ đang ngó nghiêng lấp ló. Một cái tiểu phỉ mở giọng the thé hỏi Triệu Tuấn:
“Làm bây giờ lão đại?”
Triệu Tuấn nghe vậy cũng là trầm ngâm. Chuyện đến nước này đã vượt tầm khống chế. Binh lính ở lại thủ vệ làng, tiếp theo hiện trường Th Trúc Sơn thể bị truy tra. Chuyện sẽ liên lụy đến bang phái và chính quyền. cảm th vẫn là ở ẩn một khoảng thời gian cho lành.
“Rút, tìm chỗ ẩn trốn một khoảng thời gian . Đệ đệ ta cũng cần một nơi để an táng”
M tên thổ phỉ khác nghe vậy thì trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm. Bọn chỉ sợ lão dại bọn vì giận mà mất khôn. Còn Triệu Tuấn tại thời khác đã mất thân, chỉ còn bản thân . Là một cái lăn lộn trong giang hồ, vẫn là chọn tiền đồ bản thân hơn là xả cơn giận nhất thời.
…
Tại cổng thành Cổ Lư,
Trở lại đây coi như là lần thứ hai trong ngày, Tâm Thạch cùng hai cái thiếu niên cũng coi như là sức cùng lực kiệt. Một ngày bôn ba, bọn bây giờ chỉ muốn tìm một chỗ ngủ kh hơn. Cuộc sống đúng là phần nặng nề đối với một cái Gen Z.
m bóng binh lính dưới cổng thành từ xa, Tâm Thạch hít sâu một hơi cho lòng trấn định. Sờ sờ vào trong khe áo, m tấm lộ dẫn đã được lựa chọn sẵn. Ba cái thiếu niên trên đường di chuyển mồ hôi cũng là đầm đìa, cộng thêm dùng một ít bùn đất ngụy trang, bộ dạng tr hơi thê thảm giống m cái n dân quê mùa cả ngày bôn ba. Nhưng chưa đến mức giống m cái đệ tử cái bang. Ít nhất là che đậy sự trẻ trung và non nớt của nhóm .
Tâm Thạch cũng kh biết kế này giúp vào thành được kh, nhưng sau khi trải qua c.h.é.m giết, con ta cũng thể coi là tí gan dạ hoặc là bành trướng hơn.
“Hít thở đều, kh được tỏ ra hoảng loạn, nhớ tới gia đình còn đợi chúng ta về.” - Tâm Thạch cổ động hai cái thiếu niên, làm một chút c tác tâm lý.
Cu tí với cu Sửu gật gật đầu, cắn răng cố tỏ ra ềm đạm, bộ dạng miễn cưỡng của hai cái thiếu niên. Tâm Thạch lắc lắc đầu
“Đừng gồng a, cứng quá dễ gẫy, ca nói các ngươi đừng sợ là đừng sợ.”
Nói , mặc cho hai thiếu niên kia nghe lọt tai hay kh, Tâm Thạch vẫn chậm rãi tiến bước, đối diện hàng lính thủ thành.
Th đến gần vào giờ khắc bất thường, binh sĩ lập tức đặt tay lên chuôi đao, thần sắc cảnh giác. Tâm Thạch ngẩng cao đầu, để lộ rõ khuôn diện dưới ánh đuốc. còn thoáng ngước lên thành lâu. Nơi đó, hàng cung thủ đã giương cung, dõi mắt từ trên cao. Giữa chính tường thành là thành lâu, bóng binh sĩ ló đầu ra ngoài, theo dõi nhất cử nhất động của ba dưới cổng.
Trời đã gần cuối giờ Dậu. Dân trong thôn thì hoặc đã quay về nhà, hoặc vào thành sớm để tránh loạn đêm. Giờ khắc này hiếm ai còn ra vào. Song luật lệ đã định, cổng thành chỉ thể đóng đúng lúc, sớm hay muộn nửa khắc đều chẳng được.
Đội trưởng vệ thành bước ra, giơ cao bàn tay, trầm giọng quát:
“Đứng lại! Kẻ đến nào?”
Tâm Thạch vừa nghe tiếng quát, lập tức giơ một tay, tay kia chầm chậm rút m tấm lộ dẫn, động tác kh vội kh gấp, như thể đã tập dượt nhiều lần trong đầu. Cu Tí cùng Cu Sửu thì đã hoảng hốt, chỉ biết run rẩy giơ tay, tr lộ ra non nớt.
Gồng nhẹ cổ họng, Tâm Thạch cố ép giọng trầm xuống, ra vẻ chín c hơn tuổi:
“Tại hạ cùng hai tiểu đệ đến thăm bà con, chẳng ngờ đường xa trời sập tối, đành định tìm khách ếm tá túc qua đêm. Mong quan gia chớ hiểu lầm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-10-lan-dau-tam.html.]
Nói , dâng lên ba tấm lộ dẫn, giữ nguyên tư thế, để binh lính tiến tới kiểm tra.
“Đều từ Hoàng Gia Thôn mà đến?”
Nghe đội trưởng thủ vệ hỏi, lòng Tâm Thạch thoáng lộp bộp. vốn tưởng chỉ cần lộ dẫn là được vào thành. Kh nghĩ sẽ còn tra hỏi, cũng may năm lá lộ dẫn bốc trúng ba lá của cùng thôn. Hoàng gia thôn cũng trong địa phận Cổ Lư Thành nhưng hơi xa, suýt thì lộ tẩy. Ý niệm xoay chuyển trong đầu, vội đáp:
“Bẩm đại nhân, ba đệ tiểu dân quả thật từ Hoàng Gia Thôn, muốn qua Trần Gia Thôn thăm bà con. Kh ngờ trời sập tối, sợ đêm loạn thổ phỉ, mới mạo vào thành tìm khách ếm.”
Nói xong, nuốt nước bọt một cái, tim đập thình thịch, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. cố giữ hơi thở vững vàng, chỉ sợ để lộ vẻ hoảng hốt.
Nhưng là cái gì cần diễn là vẫn diễn, khí tức võ giả lúc nãy đã kh còn quá đáng sợ đối với Tâm Thạch. Kh mạnh lên, cũng thể tu vi của tên lính này kh cao nên kh còn cảm th áp lực đến vậy. cùng hai cái tiểu đệ run run rẩy rẩy, coi như cho tu vi đám binh linh cái mặt mũi.
th ba tên thôn dân run rẩy trước uy thế của binh sĩ, tên đội trưởng liền chắc mẩm bọn chúng chẳng võ giả, cũng chẳng gì khả nghi. chỉ khoát tay ra hiệu cho qua, kh nguyện phí thêm thời gian với đám quê mùa.
Ba như vừa được tha mạng, vui mừng khôn xiết. Tâm Thạch suýt nữa quên mất giả giọng già dặn, may mắn kịp kìm lại.
“Đa tạ đại nhân, đa tạ đại nhân!” - liên tục chắp tay cúi đầu tạ ơn.
Ba liền cúi đầu cất bước thật nh vào trong thành.
Một tiểu đệ của tên đội trưởng đội thủ vệ này lập tức tiến lên hỏi :
“Đội trưởng, kh thu của bọn một ít?”
“Thu cái rắm, ba cái dân quê, còn tiền ở khách ếm đã là may mắn. Làm cho tốt a, đội trưởng hôm nay cùng Trác tướng quân xuất thành nên chúng ta mới cơ hội đứng đây gác cổng. Chớ làm loạn.”
Nếu Tâm Thạch chịu quan sát kỹ thêm chút nữa, hẳn đã nhận ra tưởng là đội trưởng thủ vệ, kỳ thực chỉ là kẻ thay thế tạm thời, khác hẳn với với tên đội trưởng sắc mặt dữ tợn hôm cùng đám Dần Cửu.
Tâm Thạch kh định dùng bạc hối lộ bọn lính. Ba cái bôn ba thăm thân, lộ phí đã sớm cạn kiệt. bộ dạng bọn bây giờ mà l ra tiền, e rằng càng thêm đáng nghi. Vừa , vừa thở phào nhẹ nhõm, bàn tay vô thức lau mồ hôi lạnh trên trán.
“Rốt cuộc cũng qua một kiếp a. Ta hơi bành trướng, vẫn là cẩn thận ăn chắc mặc bền.”
Đêm đã xuống, ba theo lối cổng thành mà rẽ vào khu Bắc thành. Nơi đây ban ngày phồn hoa buôn bán, ban đêm lại càng náo nhiệt khác thường. Dọc hai bên đường đá x là những tòa cao lầu sáng đèn. Quán rượu treo biển gỗ, bên trong còn vang tiếng đàn ca, tiếng gõ phách chen lẫn tiếng tiếu tụng hô hào. Lại những con ngõ nhỏ ánh sáng hồng mờ mờ, mùi phấn son thoảng ra, hòa cùng tiếng cười khúc khích nữ nhân, Tâm Thạch kh dám đến gần, kéo hai cái thiếu niên tránh xa.
Đi thêm một đoạn, Tâm Thạch còn nghe tiếng gieo xúc xắc lách cách, tiếng hô to “cược lớn cược nhỏ”, đó chính là sòng bạc của thành Bắc. cau mày, lại lôi hai tiểu đệ đổi hướng.
Ở thành Bắc, dãy khách ếm cũng bắt đầu treo hồng đăng cao cao trước cửa, ánh sáng đỏ phản chiếu xuống đường lát đá, dẫn lối cho khách bộ hành tìm chỗ nghỉ chân. Tâm Thạch liếc một vòng: khách ếm lớn thì đèn sáng trưng, cổng ra vào tiểu nhị đứng nghênh khách, nhưng càng như vậy càng dễ đắt tiền. Ngược lại, m quán trọ rẻ tiền lại kh m an toàn. Nghĩ nghĩ, quyết định tìm một nơi tầm trung, phòng ốc đủ sạch sẽ, yên ổn qua một đêm là được.
Tâm Thạch cùng hai thiếu niên bàn bạc chốc lát, rốt cuộc quyết định chọn khách ếm tầm trung mà vào.
Bên trong đèn dầu lập lòe, chỉ một trung niên chưởng quỹ ngồi sau bàn, kh th tiểu nhị hay tiểu nương ra đón. Th ba kẻ áo vải quê mùa tiến vào, khóe mắt chưởng quỹ thoáng lộ vẻ khinh thường, nhưng miệng vẫn nở nụ cười chào khách. Nơi này vốn dĩ phần nhiều tiếp đãi hạng dân dã như thế, ghét bỏ cũng kh dám lộ quá lộ liễu.
“Hoan nghênh quý khách, chẳng hay các vị muốn thuê m gian, thượng gian hay trung gian để tiểu ếm sắp xếp?”
Tâm Thạch cảm giác l cơ thể uể oải, bụng đói cồn cào. Trong túi cũng rủng rỉnh tiền bèn quyết chiêu đãi bản thân một hôm.
“ gian nào ba cùng ở, kèm một thùng nước nóng, cơm c đủ ba món hai c. Lại nói giá cả thế nào?”
Chưởng quỹ nghe vậy, ánh mắt bớt vài phần khinh miệt, cười đáp:
“Quý khách đến đúng chỗ. Tiểu ếm trung gian đủ ba , giá ba quan một đêm, bao cơm c hai bữa, nước nóng sẽ đưa lên tận phòng. Quý khách muốn đặt ngay để tiểu ếm cho chuẩn bị?”
Nghe đến giá cả, Tâm Thạch hơi xót tiền. Trong bụng thì bảo thôi tiết kiệm, nhưng cái m.á.u Gen Z biết hưởng lại nổi lên: “Thôi, chơi một bữa cho ra dáng hiệp khách giang hồ.”
bèn cắn răng vung tay:
“Được a, một phòng trung gian, mau mau, tại hạ cần tắm gấp.”
Vừa nói, vừa đưa mắt qu khách ếm. Kh khí nhộn nhạo, bên dưới vài bàn rượu lác đác, tiếng cười nói hòa với mùi dầu mỡ từ bếp truyền ra. Ở góc xa lại ánh đèn dầu chập chờn, soi bóng một thư sinh đang cặm cụi cầm bút l viết chữ. Đúng là cảnh tượng vừa đời thường vừa lạ lẫm.
Loại phòng ở đây vốn kh cố định, thường tùy nhu cầu khách mà tính giá. Bình thường qua đêm một phòng tầm trung chỉ khoảng trăm đến trăm rưỡi đồng, nhưng Tâm Thạch lại đòi nước tắm, cơm c đủ món, thế là đội lên thành ba quan. Dù hơi đau ví, cũng th xứng đáng.
Một gã tiểu nhị nh nhẹn tiến tới, dẫn ba lên lầu nhận phòng. Trong lòng Tâm Thạch lại dâng lên một tia phấn khích. Bao năm coi phim truyền hình, chỉ toàn th m đại hiệp bay nhảy giao thủ trong khách ếm, chưa bao giờ th m đại hiệp đền tiền đâu. Bây giờ chính được trải nghiệm lần đầu ở trọ nơi đất khách quê , lại kh háo hức cho được?
Tiểu nhị dẫn ba vào một gian trung nhã, rộng chừng năm mét, dài sáu mét. Đối với loại phòng tầm trung thì quả thật kh nhỏ, lại được dọn dẹp khá sạch sẽ. Kh giường gỗ như trong tưởng tượng, thay vào đó là chiếu trải ngay ngắn cùng gối đầu, qua cũng ổn hơn tấm ván gỗ nhiều. Một góc phòng đặt tấm bình phong nhỏ, sau bình phong chính là bồn tắm bằng gỗ - vừa khớp với hình ảnh khách ếm trong đầu Tâm Thạch.
Ba ngồi xuống nói chuyện phiếm. Tâm Thạch bàn với Cu Tí và Cu Sửu về việc ngày mai cần làm. Cuộc sống hơi vội vã với một cái Gen Z nên vẫn là tính trước một chút. Chưa nói được bao lâu thì tiểu nhị đã mang ba chậu nước nóng vào đặt sau bình phong. Tâm Thạch lập tức tr giành phần tắm trước. Trong lòng lại reo lên vui sướng:
“Đây coi như lần đầu ta tắm kể từ khi xuyên qua . Chư thần cũng kh nên trộm a.“
Được ngâm vào chậu nước nóng, cả tâm hồn lẫn thể xác như được gột rửa sạch sẽ. Một cái Gen Z lần đầu trải nghiệm cảm giác “sướng” Tâm Thạch vô thức rên khẽ một tiếng:
“A… a…”
Hai tiểu đệ lập tức hốt hoảng:
“Thạch ca, chuyện gì kh vậy?”
Tâm Thạch vội ho khan, đỏ mặt bào chữa:
“Khụ khụ… vài vết thương ngoài da thôi, ngâm nước nóng hơi rát chút. Kh đáng ngại.”
cúi đầu, nh chóng kỳ cọ từng vết bẩn tích tụ bao ngày. Từ da đầu đến cánh tay, từ n.g.ự.c tới lưng, cảm giác ngứa ngáy dần tan biến. Từng học qua sinh học, cố nhịn kh gãi khi ngứa, sợ sinh mủ để lại sẹo. Từng mảng bùn đất theo nước trôi , để lộ ra làn da non nớt, phần trắng trẻo hơn mặt bằng nam tử nơi này. Kh loại tuấn mỹ đến mức nữ nhân ghen tị, nhưng đủ để hiện lên dáng dấp c tử tuấn.
Tắm xong, đành mặc lại bộ đồ cũ, bởi cửa hàng trong thành đã đóng cửa, chưa kịp mua bộ mới.
Bước ra bức bình phong, cu Tí với cu Sửu sững sờ, dường như th một khác. Cái Tâm Thạch bùn đất lấm lem đã được thay thế bằng một c tử ca, da trắng tuấn, kh đến mức mỹ nam thần nhưng khí chất đã là hai hoàn toàn khác.
Tâm Thạch khoái trá cười cười, bộ dạng này mới đúng là . Thời học kh biết đã từng đốn tim bao nữ sinh. vỗ vai hai cái tiểu đệ:
“Tắm a, ngó cái rắm”
Cu Tí với cu Sửu gật gật đầu, cùng nhau chui vô bồn tắm, vốn thân quen từ nhỏ nên chẳng m ngại ngùng.
Bỗng ngoài cửa vang lên tiếng “cộc, cộc”, theo sau đó là giọng của một tên tiểu nhị:
“Cơm c đã chuẩn bị xong, khách quan muốn dùng bữa ngay kh?”
Nghe đến cơm, mắt Tâm Thạch liền sáng rực.
“Mang vào a, nh nh một chút, ta đói lắm !”
Cửa mở, hai tiểu nhị lập tức bưng khay gỗ, bát đĩa lạch cạch. Mùi cơm nóng với hơi c bốc lên khiến nuốt nước bọt ừng ực. Phòng kh bàn nên đành ngồi đất, nhưng phòng ốc sạch sẽ nên kh ngại. Tâm Thạch vốn định đợi hai cái thiếu niên cùng ăn, nhưng đói đến mức chẳng nhịn nổi, đã vội vàng chộp đũa.
Ba món hai c, kh thừa kh thiếu. trứng chiên,rau xào, c bầu với thịt luộc, một ít dưa chua ăn kèm. Kh đậm đà nhưng biết gì là “Mầm đá”kh? Vua chúa đến lúc đói thì rau xào chấm nước tương cũng là mỹ vị nha.
Tâm Thạch ăn một lúc lâu mới chợt nhớ: trong tiểu thuyết hay phim truyền hình, khách giang hồ trước khi ăn ở quán lạ đều màn thử độc. khựng lại, trong lòng trách bản thân sơ ý. Nhưng nghĩ nghĩ lại, đây là khách ếm trong thành lớn, đâu quán xá nơi sơn cốc hoang vu. Với lại l gì mà thử độc a?
Giờ ngửa cổ ra c.h.ế.t thì cũng thể chỉ trách đủ xui. Nghĩ đến cái bẫy hố , khẽ nhẩm:
“Cầu tổ quốc thiêng liêng, cầu đồng bào kính mến…”
Cầu nguyện xong, lại tiếp tục cúi đầu ăn ngon lành.
Cu Sửu với cu Tí nghe tiếng đũa va lách cách thì gấp gáp mặc đồ, chạy từ sau bình phong ra. Hai cu vừa ngồi xuống chiếu đã vội vàng cầm đũa, bộ dạng hệt như sợ Tâm Thạch ăn hết phần . Tâm Thạch th thế thì phì cười, bèn cố tình gắp thêm vài miếng thịt đưa sang bát hai đứa.
“Từ từ ăn a. Ca cũng kh ăn hết, thiếu thì ca gọi thêm. Ăn thoải mái” - Tâm Thạch mở giọng trều đùa.
Ba chen chúc bên mâm cơm đơn sơ, vừa ăn vừa cười đùa, tiếng nói rộn rã át cái tĩnh mịch của khách ếm về khuya.
Ăn xong, bụng no căng, cả ba chẳng còn hơi sức bàn bạc gì thêm, chỉ thở phào lăn ra chiếu. Hôm nay một ngày bôn ba, tinh thần và thể xác đều mệt mỏi, ai n đặt lưng xuống là ngay. Kh ai thức c phòng, kh vì chủ quan, mà vì tâm nhưng vô lực.
P/S: cái fun fact về tắm chị em kh biết. Gội đầu nhiều quá sẽ dẫn đến chất nhờn do da đầu tiết ra bị trôi. xưa cũng gội đầu, nhưng kh thường xuyên thôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.