Gia Đình Hỗn Loạn
Chương 4
Chị “ừm” một tiếng.
“Ly hôn thì thôi, thu dọn đồ đạc về nhà ở , bố còn thể chăm sóc con.”
Bạn thể thích: Lệ Tổng, Chồng Cũ Phu Nhân Lại Tới, Anh Mau Đuổi Theo - Lệ Tư Niên & Ôn Tự - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Chị huých tay một cái, nhịn : “Ông bố nhà thoáng quá!”
“Thoáng!”
Chị vội vàng hùa theo.
Tối đó, và chị hai chen chúc ngủ bên cạnh , bố ôm gối phòng khách xem TV.
“, bố nghĩ thông suốt bằng cách nào ạ.”
ôm lấy chúng : “Hôm nay bố con liên lạc với Tiểu Vương. Tiểu Vương kể hết sự thật, bố con kìm nữa, chạy đến công ty Tiểu Vương làm ầm lên một trận. Bố con hối hận vì ép con kết hôn .”
lau nước mắt.
thấy mắt chị hai đỏ hoe. Bố trọng sĩ diện như thế, mà chạy đến công ty làm ầm ĩ.
rể cũ bố ý, hồi đó chị cũng một cô gái ngoan, thúc ép xem mắt, quen rể cũ hai tháng thì kết hôn.
rể cũ lịch thiệp, lễ phép, và cũng tôn trọng chị . Ai cũng nghĩ chị sẽ hạnh phúc khi kết hôn.
khi chị và ngủ , định phòng khách để trả lời một tin nhắn công việc.
thấy bố đang xổm ngoài ban công, thút thít, liên tục lấy tay quệt nước mắt.
Sáng hôm làm, bằng ánh mắt kỳ lạ.
Phòng nhân sự gọi đến, nhận tiền quả từ khách hàng.
Mặc dù đưa đoạn chat làm bằng chứng, kiên quyết làm, công ty vẫn tin .
từ chối tự nguyện nghỉ việc, công ty bảo cứ về làm việc .
Susan bước tới, vẻ mặt đầy mỉa mai: “Nhận tiền quả mà còn hung hăng thế. một câu cô đừng khó chịu.”
“ thì cô đừng .”
“ mắt cô lâu .”
ngước lên cô đầy chán ghét: “ mắt bản , cho đến lúc c.h.ế.t. Nếu cô mắt đến thế, cô thể c.h.ế.t .”
bên cạnh nhịn phá lên. sang : “, tiền quả và cô cùng nhận , vui thế.”
bên cạnh vội vàng xua tay: “ thể lung tung , cô nên sửa cái tính .”
khẽ hừ một tiếng: “ sửa thì tự nhịn .”
Buổi chiều, công ty đưa cho khoản bồi thường gấp đôi và sa thải .
thu dọn đồ đạc bước khỏi tòa nhà, chỉ cảm thấy sảng khoái tả nổi, cuối cùng cũng cần thấy những đồng nghiệp còn hôi hơn cả cứt ch.ó đó nữa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
nhanh thấy buồn. Gần ba mươi tuổi mà vẫn một công việc t.ử tế, đôi khi bố và trai vẫn cho tiền tiêu vặt, vẫn thể trở thành niềm tự hào bố .
sấp bàn, thút thít.
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - đang nhiều độc giả săn đón.
lâu , bước khỏi quán cà phê, gặp em trai Trần Gia Sâm.
cầm một chiếc bánh kem nhỏ xinh đưa cho , đôi mắt cún con tít .
“ em ở đây?”
“Hôm nay thứ Sáu, mạng thứ Sáu nên mua bánh ngọt cho chị gái xinh .”
“Xì.”
Bề ngoài tỏ vẻ khinh thường, trong lòng thấy ấm áp. rút điện thoại chuyển cho một nghìn tệ.
“Chị làm gì đấy, em ý đó.”
Em vẻ hoảng hốt giải thích, vỗ vai .
“Chị mà, đây tiền mua sữa bột cho Dương Dương, ngoan, nhận lấy .”
“ ạ.” Em gãi đầu thêm: “Chị, em tìm việc , mấy phỏng vấn tình hình em lắc đầu ngay.”
“ , từ từ sẽ .”
dư tài khoản bắt đầu giảm dần, những hồ sơ gửi đều chìm biển đá hồi âm, tìm một quán cà phê làm thêm.
với ai chuyện nghỉ việc, định bụng tìm công việc mới mới thú nhận với gia đình.
Tiệm bánh ngọt chị bắt đầu hoạt động, chút khởi sắc.
trai thỉnh thoảng chuyển tiền cho , bảo đừng quá vất vả.
Em gái ngày nào cũng tăng ca, em trai vẫn tìm việc, chỉ thỉnh thoảng nhờ bố trông con, biến mất cả nửa ngày.
Ngay khi đang nghĩ một ý để bảo trai về nhà, thì bố bệnh.
một khối u nhỏ ở vú, khối u ác tính, và di căn.
Em gái phịch xuống đất òa lên.
Bố , trụ cột gia đình, gọi mấy chị em chúng với .
“Chi phí phẫu thuật con, chi phí khá tốn kém, nhà tiền tiết kiệm nên các con lo lắng, tiền hỗ trợ cho các con thể sẽ ít .”
Giọng bố bắt đầu nghẹn : “Chủ yếu vẫn bố chăm sóc con, nhà đông , ai rảnh thì đến phiên một chút.”
Bố dứt lời, dì út đến, phong trần mệt mỏi, còn vẻ ngoài tinh tế như ngày.
“Xin rể, vì chuyện con bé, em lời khó .”
Dì út xua tay.
Chưa có bình luận nào cho chương này.