Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gia Đình Hỗn Loạn

Chương 5:

Chương trước Chương sau

M chị em chúng bắt đầu thay phiên nhau chăm sóc mẹ . Bạn trai của , Lương Thần, cũng đến, giúp chạy tới chạy lui.

Bệnh viện giống như một cái hố đốt tiền. Bố , th cao như thế, cũng bắt đầu giảng bài khắp nơi.

Chỉ em trai là luôn mất tích, lại cứ giao con cho bố chăm sóc.

Quán cà phê đóng cửa đã mười giờ tối. Trên đường về nhà, th đứa em út của .

ta đội chiếc mũ bảo hiểm màu x lam, cúi ăn ngấu nghiến bánh bao, mồ hôi chảy ròng ròng xuống đất từ trán.

Mắt bỗng đỏ hoe.

“Trần Gia Sâm.”

gọi ta từ phía sau, ta quay đầu lại sững sờ một lát, trái mới thả lỏng.

“Ăn gì thế, chị mời em ăn cơm.”

“Kh cần đâu chị, em ăn no . Nhà bây giờ cần tiền, em cũng kh thể cứ nhàn rỗi được. Vừa em giao một đơn hàng kiếm được mười tám tệ đ.”

Em chút tự hào, giơ tay ra làm ký hiệu số.

“Giỏi thật.”

giơ ngón cái về phía ta.

Vào ngày Thất Tịch, quán cà phê bận rộn muốn c.h.ế.t, đơn hàng nào cũng đủ thứ ghi chú, đủ thứ topping.

“Élémè số 17!”

hét lớn: “Đang làm đây! Đừng giục!”

“Élémè số 17 nh lên được kh! sắp quá giờ !”

đang làm đây, giục gì mà giục.”

ngẩng đầu lên thì đơ khi th mặt shipper, em cũng đơ .

ta nh chóng phản ứng lại: “Chị, làm nh lên, em sắp quá giờ .”

Tối đó em đợi ở dưới nhà. nhờ em trai nhất định giữ bí mật giúp . ta với vẻ mặt phức tạp, đột nhiên ôm chầm l .

“Chị, em xin lỗi. Em cứ tưởng chị làm văn phòng nhàn. Trước đây em tệ quá.”

bĩu môi: “Đến bây giờ chị mới th khả năng trở thành một bố đáng tin cậy.”

Sáng hôm sau, th bạn trai của , Lương Thần, đang nấu cháo trong bếp.

th , nhếch mép cười.

“À, Thần, đang làm gì thế.”

“Nghiêu Nghiêu à, kh, trai em việc bận, chú lại thức cả đêm chăm sóc cô. nấu ít cháo cho chú uống.”

Lúc này, bố đẩy cửa bước vào, th Lương Thần, mặt lập tức lạnh t.

đến nhà làm gì?”

“Bố, trai con bận việc ạ, đặc biệt đến nhà làm bữa sáng cho bố.”

“Kh cần.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Bố lạnh mặt vào phòng.

quay sang Lương Thần xua tay, ra hiệu cho yên tâm.

Dưới sự nài nỉ của , bố cũng ăn một chút bữa sáng do Lương Thần làm.

“Dở tệ.”

Bố liếc xéo một cái, ngồi ngoan ngoãn như một chú cún con.

Chúng cùng nhau mang phích giữ nhiệt đến bệnh viện thăm mẹ . Những ngày này Lương Thần luôn đến thăm mẹ , đọc những cuốn sách bà thích cho bà nghe.

Mẹ th Lương Thần thì mỉm cười, th khuôn mặt lạnh như tiền của bố thì vội vàng thu nụ cười lại.

“Cháo này ngon thật, lão Trần, tay nghề tiến bộ đ.”

Bố mặt mày đen sầm, kh nói gì.

“Mẹ, đây là Lương Thần làm cho mẹ đ ạ!”

Mẹ gật đầu, bảo Lương Thần đừng đứng.

kéo Lương Thần ra ngoài cửa: “ Thần, kh em lười đâu, đây là cơ hội em nhường cho đ. Lát nữa cứ ở lại chăm sóc mẹ em…”

nhỏ giọng mách vài chiêu.

nghe xong bật cười: “Hèn chi Nghiêu Nghiêu nhà cưng em gái này nhất, em quả thật đáng yêu.”

Cuối cùng bố kh cứng đầu lại được Lương Thần, đành theo về nhà nghỉ ngơi.

“Nghiêu Nghiêu à, bố thực ra đã nghĩ đến những ều con nói, nhưng bố vừa nghĩ đến chuyện hai đứa nó là một cặp tình nhân là bố lại kh chấp nhận nổi.”

“Bố, con đã nói với bố mà, bố cứ coi họ là bạn đồng hành, là cùng chung sống là được.”

Bố thở dài lo lắng, thể th bố vẫn còn hơi băn khoăn, nhưng cảm th kh còn xa nữa để chinh phục được bố .

Ca phẫu thuật của mẹ thành c, m chị em chúng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi mẹ xuất viện, Lương Thần thường xuyên chạy đến nhà . Em gái chăm sóc mẹ , nằm lên vai .

“Trần Gia Nghiêu, chị dùng chiêu trò gì kh đ, em th hai cụ sắp xuôi .”

“Hai cụ xuôi thì em chẳng lợi à?”

Em nghe xong tinh thần phấn chấn hẳn lên, mắt sáng rực : “Đúng , Trần Gia Nghiêu, chị là mẹ thứ hai của em.”

“Xí.”

Bố bế đứa bé đến chỗ chúng : “Thằng Sâm dạo này làm gì thế.”

“Nó đang giao hàng, cuối cùng nó cũng chịu lớn .”

“Phì. Chị đang đùa em à? Trần Gia Sâm? Giao hàng? Nó còn chưa ăn bữa cơm nào dưới năm mươi tệ mà chị nói nó giao hàng á? chị biết?”

bất lực gãi trán: “Vì chị bị c ty đổ oan, mất việc, làm thêm ở quán cà phê, kết quả nó là shipper đến l đồ.”

Em cười phá lên, mặt lại xịu xuống: “Hai chị em làm thật à.”

nhún vai: “Hết cách , dù cũng tự lực cánh sinh thôi.”

Bố quay lau khóe mắt: “Các con vất vả .”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...