Giá Như Anh Biết
Chương 6: Những Bức Thư Không Gửi
Minh Thư một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ, cũ kỹ nhưng được cô lau sạch mỗi tuần. Bên trong kh gì quý giá, chỉ là những tờ gi gấp làm tư, một vài phong thư kh dán kín, và nét mực nhòe vì thời gian.
Tất cả đều là thư… cô viết cho .
Kh ai nhận. Kh ai đọc. Chỉ là cô – viết để giữ l th xuân của , để lưu lại những ều chưa bao giờ được phép nói ra.
Bức thư đầu tiên cô viết vào một chiều tháng tư năm lớp 11, khi Duy Tân lỡ chạm nhẹ vào tay cô khi đưa tập bài giảng. Trái tim cô đập rối rắm, còn bàn tay nhỏ siết chặt l cạnh bàn cho đến khi hết tiết.
" kh nhớ đâu nhỉ? Khoảnh khắc ngắn như một cái chạm gió. Nhưng với em, nó đủ để mơ cả tháng trời."
Cô từng nghĩ, nếu đủ can đảm, lẽ đã đưa một bức thư nào đó cho – vào ngày cuối cấp, vào ngày ôn thi đại học, hoặc ít nhất là khi chia tay ở cầu Ánh Sáng. Nhưng , bức thư nào cũng gập lại, cất vào hộp, như chính trái tim cô: luôn giấu kỹ.
Những bức thư chất dần theo tháng năm. bức dài như nhật ký, bức chỉ vỏn vẹn một dòng:
“Hôm nay th cười với khác. Em cũng cười. Nhưng lòng thì nhói.”
Cô kh biết giữ chúng lại để làm gì. Chẳng vì mong gặp lại, càng kh để sau này trao tận tay ai đó. lẽ… chỉ là vì yêu đơn phương thì cần một nơi để ký thác, để giải bày những thứ vốn kh được nói.
Một chiều mưa tháng mười một, cô ngồi ở ban c, tay cầm một tách trà nóng, mắt hướng về phía những mái nhà ướt đẫm. Tự nhiên, cô l hộp thư ra, đọc lại từng tờ, từng dòng.
Lạ thay, cô kh khóc. Những dòng chữ năm , giờ đây với cô, giống như chứng tích cho một từng thật lòng, kiên trì – nhưng cũng biết bu.
Cô l một tờ gi mới, viết dòng đầu tiên sau bao tháng kh đụng đến:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gia-nhu--biet/chuong-6-nhung-buc-thu-khong-gui.html.]
“Em đã kh còn chờ thư trả lời nữa. Nhưng em vẫn viết. Để nhắc từng một trái tim chân thành.”
Tuần sau, tiệm sách tổ chức hội sách ngoài trời. Minh Thư phụ trách gian hàng sách cũ. Trẻ con, già, sinh viên… tấp nập qua lại. một bé tiểu học th chiếc hộp thư trưng bày góc gian hàng, tò mò hỏi:
"Chị ơi, đây là hộp gì vậy ạ?"
Cô mỉm cười: "Là hộp đựng những ều kh ai biết."
bé nghiêng đầu, bật cười: "Giống nhật ký hả chị?"
“Ừ, nhưng kh cần giấu. Vì chẳng ai hiểu được ngoài .”
bé kh hiểu. Nhưng cô thì hiểu. Vì những ều trong đời, chỉ cần hiểu, là đủ.
Tối hôm đó, sau khi thu dọn xong mọi thứ, Minh Thư ngồi lại một trên bậc thềm. Tay cô ôm hộp thư, lần đầu tiên cô l ra từng bức, cẩn thận đốt . Kh vì muốn quên, mà là để nói với chính rằng:
“Cảm ơn vì đã yêu chân thành đến thế. Nhưng em xứng đáng được bước tiếp.”
Ngọn lửa bập bùng, soi rõ đôi mắt cô – kh còn u uẩn, chỉ còn ánh bình thản như mặt hồ sau cơn mưa.
Một từng yêu sâu đậm, kh cần ai chứng kiến, kh cần ai đáp lại. Chỉ cần một lần đủ dũng cảm lại, đủ mạnh mẽ để nói lời tạm biệt, là đã xứng đáng với chính .
Yêu đơn phương – đôi khi kh để đến được với nhau, mà để hiểu đã từng vì ai mà đẹp đến vậy
Chưa có bình luận nào cho chương này.