Giấc Xuân Miên Man, Chẳng Quản Muộn Màng
Ta đem lòng yêu Thẩm Chiếu Xuyên năm mới mười sáu tuổi, vì tham luyến mỹ sắc mà chẳng biết cao thấp nồng sâu. Để được gả cho chàng, ta nói mình là nữ nhi của đại tướng quân, tương lai có thể phò tá chàng gây dựng đại nghiệp.
Chàng tin, hứa cho ta vị trí chính thê.
Ta cũng vì thế mà tận tụy thực hiện lời hứa của mình, dốc lòng dốc sức bán mạng vì chàng.
Sau này chàng khởi binh tạo phản, địch quân bắt sống thân quyến gia quyến của chàng làm con tin.
Chàng liều chết cứu ra duy nhất một mình đích tỷ của ta.
Còn ta, kẻ đang quỳ trên tường thành, lại bị chàng một tên xuyên tâm.
Khi Thẩm Chiếu Xuyên chạy đến bên cạnh, ta vẫn chưa trút hơi thở cuối cùng. vết thương trước ngực bị chàng ấn chặt đến phát đau, đau đến mức ta rơi lệ.
「Trước kia luôn nói sẽ vì chàng mà gan óc đất bùn, kiếp này xem như ta đã làm được rồi...」
Chàng không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ gọi tiểu danh của ta lần cuối cùng.
「Miên Miên...」
Cũng chẳng kịp nghe thấy nửa câu sau mà ta không còn sức để thốt ra.
「Nếu có kiếp sau, ta không phụng bồi nữa.」
Chưa có bình luận nào.