Gió Lộng Chân Đồi
Chương 7: Gió lạnh bỗng lao xao
Kh còn thời gian suy nghĩ, Quân Tường đập tay lên đầu , hy vọng đầu óc sẽ tỉnh táo hơn. cần làm ều gì đó trước khi quá muộn.
- Tr đứa nhỏ giúp cháu!
nói với quản gia mất hút trong đêm, còn kh kịp hỏi han thêm ều gì. Cuối cùng nhóm vệ sĩ gia đình tr nôm cẩn thận, đến tận khuya con bé mới chịu ngủ ngon lành.
Quân Tường lái xe khá nh. Tâm trạng của căng thẳng. Nhờ quản gia giữ hộ đứa nhỏ, cũng yên tâm phần nào. Đi được quãng đường khá xa chợt màn hình ện thoại sáng lên kèm tiếng bíp bíp. Tin n thứ hai gửi đến, lần hồi thứ m mối mơ hồ này.
Gặp cố nhân buồn bã u sầu, gấu nhỏ trở thao thức. Nước mắt ướt than hồng, mi mắt khẽ cay cay.
- Két!!!
Quân Tường bất ngờ đạp tg khi cơn chóng mặt trở lại. Lòng ngổn ngang rối bời. Làm tỉnh táo bây giờ? thử nhắm mắt lại, thể nó phát huy tác dụng hơn.
Thời gian dần trôi qua, Quân Tường mở dần mi mắt. Mọi thứ xung qu vẻ ổn định hẳn, từ từ cho xe lăn bánh. Đồng hồ đang ểm ba giờ sáng. Trời lạnh, chỉ mặt mỗi chiếc sơ mi màu x dương đậm. Con đường xuyên nội thành ra ngoại ô khá vắng vẻ. Hai bên đồng cỏ ngút ngàn. Trời đang về sáng, xung qu cô tịch đến đáng sợ.
Ánh đèn ô tô pha sáng khoảng sân nhà máy cũ, Quân Tường chậm rãi xuống xe. Quang cảnh thật đìu hiu, tăm tối. Cầm đèn pin trong tay, lần bước vào trong. Thứ kh khí ẩm thấp bụi bặm xộc thẳng lên mũi, nó khiến đầu khó chịu. Đứng qu quẩn quan sát, bắt đầu nghe tiếng bước chân cộc cạch phía cầu thang. Chiếu ngay ánh đèn về chỗ đó, bóng bỗng chạy vội vã, lập tức đuổi theo.
Kẻ đó di chuyển càng lúc càng nh, cố kh để mất dấu. Bên trong nhà máy đầy rẫy chướng ngại vật, hàng hóa hư hỏng vương vãi khắp nơi. Né tránh những thứ này thật vất vả, cố gắng theo sát bóng bí ẩn đó.
chợt dừng lại.
Quân Tường thoáng bất ngờ, thận trọng rọi ánh đèn sau lưng . Cảm giác kh bình thường sắp xảy đến, tim đập loạn xạ.
- !!!
Quân Tường giật cực độ, cái mặt nạ loang lổ m.á.u chằm chằm. Lùi ra sau vài bước, cố giữ bình tĩnh. Thế nhưng, chưa kịp định thần thì bỗng vụt chạy ngay khoảnh khắc suýt dọa được . Mồ hôi ướt đẫm trán, thật sự quá mệt mỏi. Suốt cả ngày đêm kh ngơi nghỉ và bị chấn thương trên , cơ thể sắp rã rời suy yếu.
Cơn chóng mặt lại ập đến, th m.á.u nhỏ giọt dưới mũi . Cơ thể bỗng nhiên lạnh toát, quờ quạng xung qu ngồi xuống cạnh thùng hàng cũ. Ít ra nó thể giúp bản thân kh đổ gục bất kì lúc nào.
Bíp! Bíp!
Tin n thứ ba. Kh chuyện đùa giỡn để nghĩ tới, Quân Tường thận trọng mở ện thoại lên. Dòng chữ nhoè chẳng dễ dàng đọc, dụi mắt m lần để xem.
Vẫy tay gọi nhau giữa đêm đ, gió mang hơi lạnh mảnh băng ngàn, xa em yêu bé nhỏ, góc tối cô đơn lạc bóng hình ai.
Ánh đèn đột ngột sáng giữa nhà xưởng, bản Sonata Ánh trăng vang lên nhẹ nhàng. từ từ ngồi dậy, nơi phát ra âm th đó. Nỗi đau trong tim âm ỉ dữ dội. Nó đốt cháy tâm hồn khổ sở của . Từng bước tiến gần lại, tr đoạn băng ghi âm đang phát. Thật sự muốn phát ên nếu tình hình thế này tiếp diễn. Cơn đau nhói lồng n.g.ự.c làm choáng váng. Đoạn nhạc buồn man mác cố giày vò tấm thân kẻ si tình.
Reng! Reng! Reng!
Lại một cuộc gọi. Quân Tường nheo mắt khi th tên quản gia. vừa cất tiếng thì nghe ngay giọng thảng thốt từ .
- Quân Tường!
- Cháu nghe đây! À... ? Chuyện gì...
bật dậy như ngồi trên đống lửa, hoảng hốt chạy đến cạnh chiếc ô tô lúc trời sáng tỏ, đầu óc còn bần thần mụ mị. Quá mức thể chịu đựng ! Chiếc xe lao vun vút trên đường, hiểu nếu chậm thêm giây phút nào nữa chắc c sẽ ân hận.
- Két!!!
Cú đạp tg cực gắt, Quân Tường vội xuống xe. quản gia bắt kịp ngoài đường lớn.
- Nói rõ cho cháu biết! - thở dốc.
- Chú kh hiểu, bằng cách nào đó... con bé đã biến mất!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gio-long-chan-doi-fbuh/chuong-7-gio-l-bong-lao-xao.html.]
quản gia phân trần, Quân Tường chỉ còn biết ôm đầu suy nghĩ. mệt đến nỗi kh thể cầm cự thêm lâu. Mũi tiếp tục chảy máu, hai tai bỗng ù . chẳng th gì trước mặt cả!
- Quân Tường? Quân Tường...
...
Cơn gió mát lành phả vào mặt, cảm giác dễ chịu nhưng cũng thật lạnh lẽo. Âm th tạp nham dần dần trở lại, một khối nặng ê buốt trong đầu, Quân Tường hé mắt phân nửa. tr mọi thứ một cách mơ hồ.
- Con kh? Chú gọi cấp cứu ! Họ sẽ đến ngay!
?
sực tỉnh và quan sát xung qu. quản gia vẫn đang để đầu tì lên chân .
- Hyoka Hashi -
- Con như vậy lâu chưa? - cố đứng dậy, lưng tựa thành xe ô tô.
- Khoảng mười lăm phút! Nhưng... con định làm gì?
quản gia hết sức lo lắng, tr sắc mặt vô cùng xấu. cố đấu tr với sự thật hiện hữu trong đầu. Câu trả lời tìm nơi đâu, chỉ cô mà thôi. chưa dám tin ều gì cả!
- Cha con đâu chứ? Ông kh thể bốc hơi được! - Đầu Quân Tường lại đau, l ện thoại ra và bắt đầu định vị.
- Vô ích thôi! Chú làm , chúng ta báo cảnh sát ! - quản gia khẽ lắc đầu.
Lúc này Quân Tường chau mày lại, thận trọng quản gia.
- Tại chúng ta làm thế? Chú nghĩ sự việc này là gì?
- Chú...
quản gia ngập ngừng, Quân Tường vừa hay bắt được tín hiệu. vội lái xe ngay. Quản gia tâm trạng rối bời, thẫn thờ tr bóng xe khuất dần sau cao tốc.
Quân Tường, xin lỗi! Chú làm nói với con đây?
...
Tín hiệu di chuyển về phía tây thành phố. Nó cách xa khu vực nhà máy bỏ hoang. Hai nơi này ểm chung đó là cùng một chủ! Quân Tường biết chắc đang rà tín hiệu của ai. sắp mất dần kiên nhẫn. Hình ảnh Vân Hy chập chờn trước mặt, mọi thứ rối tung rối mù.
Ở một nơi nào đó, Lưu Tuấn Kiệt cũng gặp tình huống tương tự. Chỉ là cố chịu đựng để thoát khỏi căn phòng quái đản này. Mọi ngóc ngách đều suy nghĩ các phương pháp thoát hiểm. Gã c tử bốc đồng bắt đầu dùng bộ não của để suy nghĩ.
Cánh cửa dần dần hé mở, Tuấn Kiệt biết rằng cơ hội đang tới. hít thật sâu, hai tay thủ thế. Sự căng thẳng kh hồi kết, nó khiến mồ hôi trán ướt đẫm. Cánh cửa cứ như trêu ngươi, nó mở ra thật chậm rãi.
- Ơ... - Nắm đ.ấ.m trên tay Tuấn Kiệt bỗng dừng lại. Mặt đầy vẻ ngạc nhiên, chẳng tin nổi vào mắt ...
Ngay lúc , màn hình ện thoại của Quân Tường lại mờ dần. Sắp cạn pin , mục tiêu đã kh di chuyển. Tín hiệu bắt được đứng yên tại chỗ. lái thật nh đến vị trí đó.
Trời sáng hẳn, m tiếng trước còn choáng váng tưởng kh nổi. Giờ ổn hơn chút nhưng tình hình chẳng m khả quan. Ít ra mũi cũng ngưng chảy máu.
Căn biệt thự bỏ hoang xơ xác, tiêu ều. hình dung nổi đó là dinh thự một gia đình khá giả tiếng, phút chốc phá sản trắng tay. Quân Tường bồi hồi xúc cảm, hiểu tất cả. Đôi khi muốn giả vờ như kẻ ngốc, bàng quan mọi chuyện thế lại tốt hơn.
Đậu xe trước cổng, lần bước vào. Tín hiệu yếu dần, màn hình tối hẳn. Bên ngoài bụi bặm, ẩm thấp. cố hé qua cửa sổ nhưng bị các tấm ván mục chặn mất tầm . Tay trái đẩy mạnh, cánh cửa bật mở với tiếng ken két phát ra từ những bản lề gỉ sét. Khi bước vào sảnh lớn, những ngón tay trượt theo các mảng gi dán tường bong tróc trên bức tường thạch cao.
Nỗi nhớ kí ức đong đầy. Những gì nói chỉ thế. Nó đau hơn mảnh pha lê cứa lên da thịt. Nhân ảnh còn đó, cơn gió nhẹ thổi qua mái tóc ểm bạc khi luồn sang ô cửa. đàn đầu ngả sang bên, hai tay bị trói chặt vào ghế. Tấm lưng bất động cùng m.á.u vương vãi xung qu. đứng như trời trồng cảnh tượng trước mắt.
- Cha?
Chưa có bình luận nào cho chương này.