Gió Lộng Chân Đồi
Chương 8: Sự thật mãi vô hình
- Cha! - Quân Tường sửng sốt, chạy vội đến chỗ chủ tịch Ngô. khá lạnh và lấm lem máu. Chuyện gì đó đã xảy ra, hốt hoảng lay gọi cha .
- Con... ngay! Đi mau! Rời khỏi đây!
Ngô Quân Hạo mở mắt ra, hoảng loạn nói. Quân Tường khó hiểu, tìm cách mở dây trói qu ghế. Tiếng bíp bíp đâu đây, hiển nhiên cái b.o.m hẹn giờ nó nằm sau lưng chủ tịch Ngô thôi.
Kh xong !
Mặt tái nhợt, còn mười lăm phút nữa. Cha đang vướng vào rắc rối kh lường trước được.
Lý do cha mất tích là đây ?
cố giữ bình tĩnh. Kh ngờ rơi đến bước đường này. Đầu vô cùng rối rắm, kh biết làm động vô hệ thống ện tử kia.
- Làm ơn tin con! Cha hiểu mà... - trấn an , kh còn nhiều thời gian suy nghĩ. lại càng đau đầu trước những sợi dây đen đỏ kia.
Chết thật!
L ện thoại ra, gọi ngay bạn . Tiếng máy chờ khá lâu, lòng cồn cào như lửa đốt.
Năm phút trôi qua...
- Mặc kệ cha, con ! - Chủ tịch Ngô nói trong tuyệt vọng, Quân Tường vẫn kiên trì mò mẫm m sợi dây kinh hoàng này. Một trò đùa man dại, ai đó đã bày ra.
- Quân Tường, nghe cha! Kh kịp nữa đâu! - Ngô Quân Hạo nói thật vội vã, định liệu luôn cái c.h.ế.t cho chính . lẽ hy vọng về ngày mai chẳng còn, bu xuôi thật . - Chìa khóa két sắt nằm trong phòng mẹ, mật mã là ngày sinh của con!
- Đừng cha! Làm ơn! - Quân Tường sắp phát ên lên, thật muốn cắt hết đám dây chằng chịt này càng nh càng tốt. Đồng hồ nhảy số liên tục. Nó gieo rắc nỗi ám ảnh về tương lai sắp xảy đến.
- Chúng ta làm được mà! - chau mày, mồ hôi nhễ nhại. Thời gian mỗi lúc mỗi gần.
- Kẹt!!!
Cánh cửa mở toang, giật quay lại. Đập vào mắt kh ai khác là nhóm hôm trước ngoài bến cảng. Chúng đột nhiên xuất hiện nơi đây. Biết b.o.m hẹn giờ, chúng dám tràn vào à?
Còn bảy phút?
- Hyoka Hashi -
Quân Tường bấm bụng, giải quyết nh nhất thể!
- Quân Tường! - Cha gào to nhưng chỉ trừng mắt và thở mạnh. Cái gì đến cũng đến, quan trọng là đối mặt thế nào thôi.
- Bốp!
Cuộc ẩu đả bắt đầu như trò chơi đếm ngược thời gian. chống chọi gần chục kẻ. Gậy bóng chày va nhau kinh khiếp, từng kẻ tấn c khắp nơi. Chúng ra sức đùa giỡn theo kiểu mèo vờn chuột. đánh nh, mạnh. Hơn phân nửa chúng lùi dần ra sau. Hiển nhiên dáng vẻ đó chưa làm chúng sợ hãi.
Kẻ đứng sau chuyện này là ai đây?
Còn một phút?
Quân Tường mím môi, giật ngay con d.a.o nhỏ của một tên nằm gần đó. Nỗi sợ hãi tiếp tục dâng lên tột độ, cha bằng ánh mắt kiên quyết. Khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, kh diễn tả được! cắt ngay sợi dây màu đỏ!
Khoảng lặng kéo dài...
Chiếc đồng hồ dừng lại!
- Hay lắm! - Giọng cười mỉa mai giễu cợt từ đâu vang ra, nghe vô cùng quen. thể chủ tịch Ngô thật sự sốc nhưng rõ ràng kẻ đang đứng trước mặt là ta!
- chủ vất vả !
Quân Tường nhăn mặt, chưa bao giờ nghĩ chuyện xa quá vậy. Kh ai khác ngoài quản gia mới, sự thật luôn khiến ta kinh hãi.
- Tất cả do sắp đặt ? - gằn giọng.
- Kh hẳn? - quản gia mới vuốt cằm, tr bộ dạng cha con nhà họ Ngô mà cười đắc ý.xxqxq,
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Đồ phản bội! - Chủ tịch Ngô chau mày, lẽ ra nên đoán biết từ sớm ý đồ của tay quản gia này khi quản gia cũ chuyển về trang trại ngựa.
- Ông chủ nói kh đúng . Kẻ phản bội đích thị là đây! Ông quên ? - quản gia khẽ cười, nét mặt vô cùng hời hợt.
Ngô Quân Hạo tối sầm mặt, câu nói ẩn ý đó khiến chợt nhớ tới câu chuyện xa xôi từ nhiều năm về trước...
- Là ? - Ánh mắt đầy ngỡ ngàng, Ngô Quân Hạo bủn rủn cả tay chân.
- ! Còn nhớ thì tốt ! - đến gần hơn. - Mười năm trước bất tín với khiến cả nhà phá sản và tự tử. Ngô Quân Hạo, nghĩ xem trả thù thế nào đây?
Quân Tường c.h.ế.t lặng cha , hiểu nhưng kh biết làm chấp nhận những sự thật mà hoàn toàn chẳng muốn nghe. Bao nhiêu năm qua, sống trên vẻ mặt bàng quan mọi chuyện. quá mệt mỏi từ lúc Vân Hy rời xa, để mặc cha lún sâu vào bùn đen dơ bẩn.
- Chính đốt nhà xưởng ? - nói.
- Cái đó thấm là bao so với gia tài kếch xù của nhà họ Ngô! nghĩ đúng chứ?
cười chua chát. Quân Tường lòng trỗi lên nỗi đau đắng cay cùng cực. Ngô Quân Hạo đang lẩn tránh ánh mắt con trai . Ông trở nên nhỏ bé, rụt rè.
- Còn đứa trẻ thì ? Vân Hy đâu ? - Quân Tường gắt lên.
quản gia nghe xong thì nhướng mày, ta khá ngạc nhiên. liền hỏi lại .
- đang nói ai?
- Ông đùa à? - Quân Tường bực tức, xốc mạnh cổ áo lên.
- Thái độ là ? - rít từng lời qua kẽ răng. Họ thực chất hiểu nhau đang ám chỉ ều gì. chau mày nhượng bộ sau đ thì nới lỏng tay ra.
- Tin n, nhà máy cũ! Và... cái ện thoại này! Rốt cuộc muốn gì? - cố dịu giọng xuống nhưng kh biết thể nhịn được bao lâu.
quản gia cười nhạt, quay sang tr bộ dạng ủ rũ từ chủ tịch Ngô.
- nên hỏi cha thì tốt hơn! Xem thử màn kịch mà ta diễn! Cuộc sống vô thường, gieo nhân ắt gặp quả báo thôi! - cười ẩn ý, vừa lúc ện thoại reo lên. quản gia ậm ừ vài tiếng ra hiệu cả bọn rời khỏi.
- Chờ đã!
Quân Tường gọi với theo, hiểu ngay ý , chỉ là mọi chuyện đâu đơn giản nói su như vầy. quản gia bỏ lửng lại một câu.
- Chuyện cô Lữ, Ngô Quân Hạo biết hết...
trơ mắt họ rời khỏi, cổ họng nghẹn ứ lại. Trò đùa tinh quái gì thế này!
Gió lạnh tràn qua cửa sổ.
dần hiểu ra...
Ngôi nhà này, mọi thứ, từ nhỏ nhất đến quý giá nhất đều biết. chăng cơn gió thu năm nào che lấp tất cả, để tình yêu lạc lõng cõi trần ai.
- Con à...
Chủ tịch Ngô xót xa , mái tóc đen ểm bạc đã minh chứng sự khổ đau tột độ trong lòng con trai . Tại câu chuyện quá xa như vậy? Tại tình yêu cứ đối mặt gi tố xoay vần?
- Ông chủ! - quản gia nh chóng tìm th họ. Ông hơi bất ngờ bởi cảnh tượng này. Quân Tường mệt mỏi thiếu sức sống, gần như muốn ngã quỵ.
Soạt!
Tiếng động phía ngoài ô cửa, Quân Tường tr rõ mồn một cái mặt nạ bí ẩn đó đang cầm con gấu b dính máu. Nó còn nằm trên xe nhưng tại ...
- Quân Tường!
quản gia gọi to, chẳng bận tâm nữa, cứ đuổi theo nh nhất thể. Cảm giác ma mị từ con bí ẩn đeo bám suy nghĩ nhiều. Bất kể lý do gì, tìm ra câu trả lời bằng mọi lẽ.
Con đường ngoằn ngoèo uốn lượn, nó như dẫn lối vào mê cung bất tận. vẫn chạy, chạy thật nh. Ánh mắt con gấu b rực sáng thật kì lạ. Khu rừng lấp ló trước mặt, thứ kh khí ẩm thấp tràn qua . Đầu đau và cảm giác như bị chuốc thứ khói kì dị nào đó...
Chưa có bình luận nào cho chương này.